Mục lục
Life 0
2467 từ

     Thứ màu sắc giống như màu tóc của người đó—.

     Đó là những gì tôi nghĩ được, khi tôi nhìn vào hai bàn tay nhuốm máu của mình.

     Đỏ Mái tóc đỏ thẫm sáng chói hơn cả những trái dâu phát sáng.

     Đúng thế, mái tóc dài đỏ thẫm tuyệt mỹ của người đó, cùng màu với thứ chất lỏng đang tắm đẫm bàn tay tôi.

⸻⸻⸻

     Tôi là Hyoudou Issei, bố mẹ và bạn bè ở trường gọi tôi là “Ise”.

     Tôi là học sinh trung học năm hai, độ tuổi vẫn còn đang tận hưởng tuổi trẻ của mình.

     Có một lần một học sinh tôi còn chưa gặp bao giờ và nói, “Có phải đó là Ise không?”, nên là tôi thật sự còn không biết có bao nhiêu người biết tôi.

     Có phải là tôi khá nổi tiếng không?

     Không, không phải kiểu đó đâu. Thực tế là tôi nổi tiếng biến thái, đến độ còn bị cáo buộc đã từng rình rập trong phòng thay đồ của câu lạc bộ Kendo nữ.

     Tôi sẽ không đời nào làm mấy chuyện mất mặt như là rình rập trong phòng thay đồ nữ đâu...

     Tôi xin lỗi, tôi nói dối đấy. Tôi đã ở trong nhà kho kế câu lạc bộ Kendo, và cố rình rập nhìn trộm qua một cái lỗ nhỏ trên tường.

     Thật đen đủi là tôi chẳng nhìn thấy cái quỷ gì cả vì Matsuda và Motohama không chịu cuốn xéo ra khỏi cái lỗ. Thật đấy, mấy cái thằng này...

Tôi không thể bình tĩnh nổi khi mà hai thằng đần đó cứ nói mấy câu kiểu “Ohhh! Núm của Murayama bự quá!” và “Ahhh, chân Katase đẹp quá đi”.

     Dĩ nhiên, tôi cũng muốn nhìn chứ! Nhưng mà mấy tên đó đang tiến lại gần, thế nên tôi đành chuồn đi.

     Nhưng một điều cực kỳ phi thường đã xảy ra với tôi, với một tên như tôi, cái thằng có thể dành cả một ngày chỉ để làm mấy trò biến thái.

     “Cậu sẽ hẹn hò cùng mình chứ?”

     Một nữ sinh đã tỏ tình với tôi!

     Cuối cùng tôi cũng biết đời sống thanh niên thực sự là như thế nào.

     Với một kẻ mà cả đời đã đơn độc như tôi, thì đây chẳng khác gì ước mơ thành hiện thực.

     Bạn gái tôi tên là Amano Yuuma-chan. Đó là một cô gái với mái tóc đen mượt, tầm vóc khá mảnh mai.

     Cô đáng yêu tới độ tôi nhìn thấy lần đầu là bị sét đánh luôn.

     Ý tôi là, bạn cũng sẽ gào lên “ĐƯỢC CHỨ!” ngay lập tức thôi, khi mà một cô gái dễ thương tự dưng xuất hiện trước mặt bạn và nói “Hyoudou-kun, mình yêu cậu! Cậu sẽ hẹn hò cùng mình chứ?” phải không?

     Đối với một thằng như tôi, có bạn gái thôi đã là phi phàm lắm rồi.

     Như này mà tự dưng có người đến hỏi “Chú mày mua đĩa game đó ở đâu đấy?” thì cũng chẳng lạ đâu, nhưng mà đây là hiện thực đấy!

     Chắc chắn là phép màu rồi! Một cô gái xinh đẹp vừa tỏ tình với tôi!

     Lúc đầu tôi đã nghĩ chắc đó là một trò đùa thôi. Như kiểu là cá cược gì đó rồi bạn cô ấy bắt cô ấy làm vậy, trong khi họ đang nấp ở đâu đó gần đây và theo dõi.

     Tôi không nên nghĩ như thế. Cho tới giờ, tôi vẫn tin là mình từ khi đẻ ra đã không làm quen được với con gái.

     Nhưng từ lúc này trở đi, tôi đã không còn như thế nữa. Tôi thấy thế giới quanh mình như đang thay đổi vậy. Tôi không biết phải miêu tả sao cho đúng, nhưng trong lòng cảm thấy rất dễ chịu. Tôi muốn nhảy dựng lên và bám vào bất kỳ gã nào đi ngang qua, thét lên rằng “Tao thắng rồi nhé!”.

     Tự dưng độ tự tin được tăng cao gấp bội, tôi bắt đầu thấy tội nghiệp cho hai thằng bạn của tôi, Matsuda và Motohama, vẫn đang cô đơn lẻ bóng.

     Vào ngày đầu tiên sau hôm chúng tôi chính thức hẹn hò—

     Tôi đã có sẵn kế hoạch vừa mới nảy ra lúc nãy rồi.

     Fufufu, từ tối qua tôi đã đánh răng cả tá lần rồi, không sót một chút nào hết. Tôi thậm chí còn đi mua một cái quần mới, ai mà biết sẽ có chuyện gì chứ.

     Tôi đã đến điểm hẹn, với tâm thế của một chàng trai còn nguyên trinh tiết.

     Tôi đã tới sớm hơn Yuuma-chan những ba tiếng đồng hồ. Trong lúc đó, tôi đã đếm được cả trăm cô gái đeo kính đi ngang qua tôi!

     Vừa làm trò đó, tôi nhận được một tờ rơi rất đáng ngờ.

     Đó là một thứ có vẻ khá huyền bí, một vòng tròn ma thuật kỳ quặc với một dòng chữ trên đó — “Điều ước của bạn sẽ thành hiện thực!”.

     ...Tôi muốn ném nó đi, nhưng rồi lại quyết định nhét vào túi quần vì tôi cũng chẳng còn thời gian nữa.

     Khi Yuuma-chan đến, tôi lên tiếng—

     “Đừng lo, mình cũng vừa mới tới thôi.”

     Ah ha! Tôi làm được rồi! Tôi đã luôn muốn được nói câu đó!

     Rồi chúng tôi bước đi cùng nhau, tay trong tay. Tôi thật sự rất cảm động, được hẹn hò với một cô bạn gái xinh đẹp, lại còn nắm tay nhau như thế này!

     Tôi cảm động tới độ sắp bật ra khóc nức nở mất.

     Tôi không được phép nóng vội, giờ vẫn chưa đến lúc.

     Sau đó, chúng tôi bắt đầu ngày hẹn hò đầu tiên với một cửa hàng quần áo, rồi xem đồ trang trí cho phòng của chúng tôi.

     Đến bữa trưa, chúng tôi dùng bữa tại một cửa hàng gia đình như những học sinh trung học khác, và Yuuma-chan đang ăn món chocolate parfait một cách đáng yêu. Chỉ cần nhìn cô ăn thôi tôi cũng đã đủ no rồi.

     Yeah, tôi cảm thấy mình đã hiểu được cảm giác của thanh thiếu niên khi họ đi hẹn hò rồi. Lần đầu tiên tôi thấy mình như vừa được sống thật sự vậy.

     Mẹ à, cảm ơn mẹ đã sinh ra con. Ba ơi, con đã lo lắng không biết mình sẽ tiếp tục kế thừa dòng họ mình như thế nào, nhưng giờ ba đã không cần lo lắng nữa rồi.

     Khi tôi còn đang mải lo lắng như thế, thì trời đã dần nhập nhoạng tối.

     Thời cơ đây rồi!

     Có nên hôn một cái trước khi về nhà không? Nghĩ đến vậy đã đủ làm tôi phê rồi!

     Oh, có khi còn đi xa hơn nữa ấy!

     Đó là cách một thằng học sinh trung học hứng tình như tôi nghĩ.

     Chúng tôi đang ở công viên, cách khá xa thị trấn. Ngoài chúng tôi ra, ở đây không còn ai nữa. Nhờ thế mà khát vọng của tôi càng được thể sôi lên sùng sục.

     Đáng lẽ tôi phải đọc trước một cuốn sách hướng dẫn mấy thứ bẩn bựa chứ nhỉ!

     Yuuma-chan đã buông tay tôi ra, đứng cạnh đài phun nước nhỏ và lên tiếng.

     “Hôm nay mình vui lắm.”

     Yuuma-chan mỉm cười.

     Kuu! Chết tiệt thật, cô ấy đáng yêu quá. Hoàng hôn phía sau lưng cô càng làm tăng thêm vẻ rực rỡ.

     “Này, Ise-kun.”

     “Sao vây, Yuuma-chan?”

     “Mình muốn làm một điều nữa trong ngày hẹn hò của chúng ta. Cậu lắng nghe được chứ?”

     Oh yeah. Đây rồi!

     Đây rồi đây rồi! Chắc chắn là nó rồi!!

     Hơi thở của tôi khá thơm tho rồi! Cái này đạt! Tôi đã đặc biệt chuẩn bị đấy! Hmm! Tim tôi đập nhanh quá~!

     “C-Cậu m-muốn làm gì à?”

     Aaaaagh, giọng tôi thật trầm lắng làm sao. Cô ấy thế nào cũng đoán ra tôi đang nghĩ mấy thứ ngu ngốc cho xem!

     Đi đến mức này rồi mà tôi còn phạm một lỗi ngu dốt thế này nữa...

     Nhưng Yuuma-chan chỉ mỉm cười đáp lại.

     Rồi cô nói với tôi, thật rõ ràng.

     “Cậu sẽ chết vì mình chứ?”

     ...

     ...Hả? Cái gì cơ?

     “...Hả? Cái này... hả, xin lỗi, cậu nói lại được không? Mình nghĩ tai mình bị sao rồi.”

     Tôi nghĩ chắc tôi đã nghe lộn rồi.

     Tôi nghĩ là như vậy. Phải là thế rồi. Nên tôi đã hỏi lại cô.

     Nhưng...

     “Cậu chết vì mình được chứ?”

     Cô ấy phát âm thật rõ ràng, lần này thì vừa nói vừa cười.

     Chẳng có nghĩa gì cả. Thế nên tôi cũng mỉm cười và nói “Hài hước đấy, Yuuma-chan”...

     VỖ CÁNH

     Một đôi cánh đen huyền xẻ ra từ lưng cô.

     Rồi cô bắt đầu vỗ chúng. Những mảnh lông vũ đen phất phơ trong không khí, lả tả rơi xuống chân tôi.

     Cái gì vậy?

     Hả? Yuuma-chan chắc chắn là dễ thương như một thiên thần vậy, nhưng mà...

     Thiên thần sao? Không, không thể nào đâu.

     Đây là ảo thuật gì đó phải không?

     Bạn gái xinh đẹp của tôi đang vỗ cặp cánh trước khung cảnh nhuộm màu cam của hoàng hôn. Cảnh tượng như bước ra từ một câu chuyện thần thoại vậy.

     Không đời nào tôi tin mấy chuyện này đâu.

     Thậm chí ánh mắt dễ mến của cô cũng đã biến thành một cặp mắt lạnh lùng đáng sợ.

     “Khoảng thời gian ngắn ngủi với ngươi làm ta vui lắm. Như thể chơi đồ hàng với bọn con nít vậy.”

     Giọng của Yuuma-chan lạnh như băng. Giọng điệu rõ ràng là của người trưởng thành, khi khuôn miệng xinh đẹp của cô cong thành một nụ cười hiểm ác.

     RẸT RẸT

     Thứ âm thanh còn lớn hơn cả tiếng động trong game, làm cả không gian xung quanh như rung động.

     Thứ âm thanh đó còn réo ầm hơn khi  xuất hiện trong tay cô.

     Trông như một ngọn thương vậy.

     Và nó đang phát sáng phải không? Như kiểu bóng đèn hay gì đó vậy... Đúng vậy, thực sự là một ngọn thương.

     VÚT

     Là tiếng gió. Rồi một âm thanh chói tai theo ngay sau đó.

     PHẬP!

     Khoảnh khắc tôi nhận ra thứ gì đó đã chạm đến bụng mình, thì ngọn thương trong tay cô đã xuyên thấu bụng tôi.

     Cô ta đã đâm tôi...

     Nhưng hơn thế nữa... là tại sao? Tôi cố kéo ngọn thương ra, nhưng nó đã biến mất.

     Thứ duy nhất còn lại là một cái lỗ lớn trên bụng tôi, và máu từ đó đang túa ra không ngừng. Máu. Máu.

     Đầu tôi bắt đầu choáng váng, tầm nhìn trước mắt mờ dần đi. Tôi đã nằm bất lực trên sàn, chân tôi không còn giữ được thăng bằng nữa.

     Tiếng bước chân dội lại gần khi tôi vẫn còn bất động trên nền đất.

     Một giọng nói mơ hồ trôi đến tai tôi. Là của Yuuma-chan.

     “Xin lỗi, vì ngươi là một mối nguy với chúng ta, nên chúng ta phải ra tay thật sớm. Nếu như ngươi muốn căm thù, thì hãy ghét Chúa đã truyền Sacred Gear vào bên trong ngươi.”

     ...Sacred Gear, là cái gì cơ...?

     Tôi thậm chí không thể hỏi cô nữa, sức lực tôi không còn. Bước chân cô đang mờ dần ra xa tôi.

     Và tôi bắt đầu bất tỉnh. Cái lỗ trên bụng tôi hẳn là một vết thương chí mạng. Tôi thậm chí còn chẳng thấy đau đớn nữa.

     Nhưng rồi tôi nhận ra tình trạng của mình đang rất nghiêm trọng, bởi tôi có thể cảm nhận được cái chết đang đến gần.

     Thế này có vẻ ổn, nếu như tôi chết khi đang ngủ. Nhưng nếu chuyện đó xảy ra thật, thì tôi chết chắc.

     Thật đấy à...? Tôi trẻ thế này mà sắp chết thật sao?

     Tôi còn chưa sống được đến nửa đời người!

     Sao tôi có thể cười cho được khi mà tôi chầu trời bởi vì bị bạn gái mình đâm, trong cái công viên quái gở này!

     Ku... Ý thức tôi bắt đầu mất dần khi tôi nghĩ đến đó...

     Tôi cảm nhận được hàng trăm điều bên trong tôi bắt đầu biến mất...

     Oh yeah, không biết mai ở trường có gì hay ho xảy ra không nhỉ?

     Liệu Matsuda và Motohama có sửng sốt không? Chúng nó có khóc thương cho tôi không? Chắc không đâu... cãi lũ đó...

     Mẹ ơi, ba ơi... con vẫn chưa làm gì báo đáp được cho ba mẹ...

     Hơn nữa... họ mà phát hiện ra đống tạp chí đen của tôi là không hay tí nào đâu...

     ...Tôi sắp chết rồi mà còn nghĩ cái quái gì thế này...?

     Tôi vẫn còn có thể... cử động tay mình...

     Tôi sờ tay lên bụng, và giơ hai bàn tay ra trước mắt...

     Đỏ... đỏ thẫm. Đây là máu tôi. Cả bàn tay tôi đều nhuốm đỏ màu máu. Tất cả là máu của tôi.

     Rồi cô gái đó xuất hiện.

     Người tôi đang tưởng tượng ra là một cô gái.

     Một cô gái xinh đẹp với mái tóc đỏ rực. Mỗi lần tôi nhìn thấy cô, là mắt tôi lại như bị hút vào mái tóc kiều diễm đó.

     ...Nếu như tôi chết, tôi muốn được chết trong vòng tay của một cô gái xinh đẹp như thế...

     Tôi cảm thấy như mình đang lừa dối Yuuma-chan vì điều đó. Mà khoan đã, Yuuma-chan là người định giết tôi mà...

     ...Nhưng nếu như tôi chết, thì tôi thà chết ngợp trong bộ ngực của Yuuma-chan...

     Haha, kể cả tôi có chết thì những suy nghĩ bệnh hoạn của tôi vẫn không dừng lại...

     Aaah, mắt tôi càng mờ đi rồi...

     Cuối cùng đây cũng là cái kết cho tôi rồi phải không...?

     Chết tiệt, đời tôi chán thật đấy...

     ...Nếu như tôi được tái sinh, tôi muốn là...

     “Vậy ra là cậu đã gọi tôi.”

     Ai đó bất chợt xuất hiện trước mắt tôi, và lên tiếng.

     Tôi không thể biết đó là ai, bởi mắt tôi đang rất mờ.

     “Cậu nhìn như sắp chết vậy. Vết thương của cậu... ôi trời, hình như có gì đó rất thú vị vừa xảy ra với cậu. Vậy ra cậu là... đúng là có mưu đồ rồi.”

     Cô phá lên cười như thể có gì đó buồn cười lắm.

     ...Tôi không biết có gì lại hài hước đến vậy...

     “Nếu như cậu đang chết đi, mạng sống của cậu. Từ giờ trở đi, cậu tồn tại là vì tôi.”

     Trước khi bất tỉnh, thứ tôi ghi nhớ được là một mái tóc đỏ rực kiều diễm.

Bình luận