Mục lục
Life 2: Khi Con Quỷ Bắt Đầu Trỗi Dậy
15312 từ

     “Uooooooooooooooo!”

     Giờ đã đang là nửa đêm, tôi thì vẫn cong mông lên đạp xe đạp.

     Lý do rất đơn giản.

     Tôi đang phát tờ rơi. Những tờ rơi có vẽ một vòng tròn ma thuật trên đó.

     Khi những con người tham lam có tờ giấy này trong tay, và ước điều mà họ muốn, thì chúng tôi, những Ác Quỷ sẽ được triệu hồi.

     Tôi nhìn vào di động trong lòng bàn tay. Màn hình đang hiển thị bản đồ của thị trấn mà tôi ở, với những ánh đèn đỏ nhấp nháy trên đó.

     Tôi đang tiến tới những điểm phát sáng đó bằng xe đạp.

     Mỗi khi tới điểm nhấp nháy thuộc về nhà ai đó, tôi sẽ đặt tờ rơi vào hộp thư nhà họ.

     Rồi lại tiến tới một điểm nháy khác gần đó.

     Tôi vẫn tiếp tục lặp lại chuỗi hành động đó.

     Nữa, rồi lại nữa.

     “Chết tiệtttttttttt! Thế này thì được ích lợi gì chứ! Mình là Ác Quỷ cơ mà!”

     Tôi vừa nhấn bàn đạp xe đạp, vừa thét lên.

     Tôi nhớ lại ngày mà tôi phát hiện mình là Ác Quỷ.

     Ngày mà tôi phát hiện ra mình là một vật chủ chứa Sacred Gear, tôi cũng phát hiện ra Yuuma-chan là một Thiên Thần Sa Ngã, cũng như Rias-senpai, lại là Ác Quỷ.

     Nhân tiện nói luôn, cánh Ác Quỷ của tôi cũng biến mất ngay sau đó. Dù sao thì chúng cũng sẽ khiến cho cuộc sống của tôi bất tiện mà thôi. Khi quen dùng thì tôi có thể bay bằng chúng nữa. Cảm giác mình có cánh thật là kỳ lạ...

     Tôi đã có hơi sửng sốt khi cánh mọc ra từ lưng mình.

     “Nếu như cậu làm việc cho tôi, thì cuộc sống mới của cậu sẽ rất sáng lạn đó có biết không?”

     Rias-senpai vừa nói vừa nháy mắt, khi tôi đang cúi mặt sau khi nhận ra mình đã là một Ác Quỷ. Mà đúng ra là để đổi lại việc đã được Rias-senpai hồi sinh thành Ác Quỷ, tôi phải sống như đầy tớ của chị ấy.

     Có vẻ như là vậy đấy.

     Những con người được hồi sinh thành Ác Quỷ sẽ phải trở thành đầy tớ cho Ác Quỷ đã hồi sinh họ. Đó là luật bất thành văn của các Ác Quỷ.

     Gì kia? Tôi là đầy tố của chị ấy á...? Thật ra hầu hạ một người đẹp như thế cũng không tệ lắm, nhưng mà tôi vẫn không thể đồng ý như thế.

     “Nhưng mà cậu biết đấy, Ác Quỷ cũng có thứ bậc. Giống như giới quý tộc vậy. Tôi cũng có. Nơi sinh ra và gia cảnh đóng vai trò rất quan trọng, nhưng các Ác Quỷ cũng có thể tự thăng tiến. Ai cũng xuất phát từ vị trí tập sự đầu tiên.”

     “Chị làm ơn đừng có nói kiểu như đang truyền giáo thế không!? Nhưng mà chị nghiêm túc đấy à? Em vẫn không thể tin được.”

     Senpai bắt đầu thì thào vào tai tôi trong khi tôi vẫn đang luôn miệng phàn nàn.

     Mái tóc đỏ của chị ấy thơm quá. Như thể não tôi đang bị thao túng vậy. Oh, đó có phải là cái gọi là quỷ lực không?

     “Mà như vậy, cậu có thể bắt đầu một cuộc sống mà cậu có thể trở nên nổi tiếng trong lũ con gái đó, biết không?”

     —!

     Những từ đó đi thẳng vào não tôi.

     “Như thế nào!?”

     Từ ngữ cứ thế trôi ra khỏi miệng tôi trước khi tôi kịp kìm lại được.

     Cái phần biến thái của tôi bắt đầu xuất hiện và nó đang dần trở nên mạnh mẽ.

     Khoan đã, có thể đó chính là quỷ lực của Senpai đang thao túng tôi. Mặc dù tôi nghĩ là tôi đang trở nên phấn khích hơn thường ngày.

     “Phần đa số Ác Quỷ thuần chủng đã bị giết trong chiến tranh từ xa xưa. Bởi vì thế, Ác Quỷ đã bắt đầu chiêu mộ đầy tớ. Ừm, Ác Quỷ không còn sức mạnh hay là sức ảnh hưởng như thuở ban đầu được khi mà dẫn đầu cả một đội quân. Kể cả như vậy thì chúng tôi vẫn cần phải tăng quân số. Giống như con người, Ác Quỷ cũng được phân thành nam và nữ, và đều có thể sinh sản. Nhưng kể cả có theo tỷ lệ sinh bình thường thì cũng phải mất rất lâu mới hồi lại quân số như ban đầu. Ác Quỷ có tỷ lệ sinh rất thấp. Nên chúng tôi không thể đứng lên đấu lại với Thiên Thần Sa Ngã. Vậy nên chúng tôi tìm những con người có năng lực, và biến họ thành Ác Quỷ. Đó chính là thuộc hạ của chúng tôi.”

     “Vậy tức là em là đầy tớ của chị.”

     “Oh đừng có làm mặt như thế chứ. Giờ thì tôi hiểu rồi. Chỉ là để gia tăng số lượng Ác Quỷ thôi, chứ không phải gia tăng số lượng những Ác Quỷ quyền năng. Thế nên Ác Quỷ đã quyết định trao cơ hội giao quyền lực cho những Ác Quỷ Tái Sinh — những người được tái sinh lại từ con người. Họ đã quyết định sẽ trao tước quý tộc cho những Ác Quỷ Tái Sinh nữa, miễn là họ mạnh. Vì thế nên có rất nhiều Ác Quỷ trong xã hội con người. Cũng có cả Ác Quỷ như tôi xâm nhập vào thế giới con người nữa. Ise này, dù cậu không nhận ra nhưng tôi chắc là cậu có thể đã đi qua nhiều Ác Quỷ khác trong thị trấn này đấy.”

     “Thế là luôn có Ác Quỷ xung quanh sao!?”

     “Phải. Dù có người có thể phân biệt được ai là Ác Quỷ, ai không. Một người với lòng tham mạnh mẽ và người muốn được Ác Quỷ giúp đỡ sẽ dễ dàng phân biệt được chúng tôi.

     “Chúng tôi thường được triệu hồi bởi những kẻ có thể phân biệt được, thông qua những tờ rơi vẽ vòng tròn ma thuật được chúng tôi phát ra. Có cả người như cậu nữa, Ise. Người có thể phân biệt Ác Quỷ nhưng không tin vào sự tồn tại của chúng tôi, nhưng phần lớn họ sẽ tin ngay nếu như được tận mắt nhìn thấy quỷ lực.”

     Gì cơ? Vậy lý do tôi đã triệu hồi được Senpai, là bởi vì tôi rất có tham vọng sao!

     Có vẻ trong Quỷ Giới cũng có nhiều thay đổi!

     Có thể là khó lắm, nhưng cũng chẳng sao.

     Điều quan trọng nhất, đó là cơ hội cho tôi!

     “V-Vậy thì! Điều đó có nghĩa là em cũng có thể trở thành quý tộc và làm những thứ mình muốn phải không!?”

     “Đúng thế. Điều đó không phải là không thể. Dĩ nhiên là sẽ tốn nhiều thời gian và công sức lắm.”

     “Uoooooooooooooooooooooooooh!!”

     Tôi hét toáng lên. Bên trong phòng câu lạc bộ này.

     “Chị nghiêm túc đó sao!? Em!? Em có thể tự tạo ra dàn harem của em phải không!? E-Em cũng có thể quan hệ với họ đúng không!?”

     “Đúng. Tôi nghĩ sẽ ổn nếu như đó là với đầy tớ của cậu.”

     Một luồng sét vừa đánh trúng tôi.

     Không thể nào.

     Chuyện đó cũng có thể trở thành sự thật sao!?

     Trong thế giới thật và cũng như một con người, thật khó để xây dựng dàn harem cho riêng mình.

     Nếu bạn chỉ là người thường thì còn lâu mới tụ tập được một dàn gái như thế.

     Nhưng bởi vì tình trạng hiện tại của tôi đang rất tệ.

     Tôi thậm chí còn không có bạn gái. Chà, có chứ, cô ta đã giết tôi kia mà.

     Nhưng giờ thì khác rồi! Giờ tôi có thế...!

     “Uooooooooooooooooooooooooooooooooooooooooh!! Trở thành một Ác Quỷ thật tuyệt vời! Quá tuyệt! Mình không thể bình tĩnh được nữa! Có lẽ mình ném đi đống tạp chí khiêu dâm mà mình đang giấu—”

     Tôi ngưng ngay khi đang sắp sửa nói, và rồi bắt đầu nghĩ đến quyết định mình sắp sửa thực hiện.

     “Không. Không phải tạp chí khiêu dâm. Không phải. Mình không thể ném nó đi được. Đó là kho báu của mình. Mình vẫn sẽ dùng nó cho tới khi mẹ phát hiện ra! Chuyện này và chuyện lúc nãy là hai vấn đề khác nhau. Yeah, chúng là hai chuyện hoàn toàn khác!”

     “Fufu. Cậu nhóc này thật khôi hài.”

     Rias senpai phá lên cười như thể chị ấy đang thấy tôi hài hước lắm.

     “Ara ara. Đúng như lời cậu nói, Hội Trưởng. Cậu ấy làm mình có cảm giác kiểu ‘Tôi có một cậu em trai ngu ngốc’ vậy.”

     Ngay cả Himejima-senpai cũng vừa nói vừa phá lên cười “Ufufu”.

     Ahaha, chị ấy đang nói những điều không hay về tôi.

     “Dù sao thì Ise, cậu sẽ làm đầy tớ của tôi chứ? Nếu như cậu có năng lực, thì cuối cùng cậu sẽ trở nên nổi bật hơn bất cứ ai. Và rồi cậu có thể trở thành một quý tộc.”

     “Vâng, Rias-senpai!”

     “Sai rồi, cậu sẽ phải gọi tôi là ‘Hội Trưởng’.”

     “Hội Trưởng? Em không thể gọi chị là Onee-sama sao?”

     Tôi lên tiếng hỏi.

     Tôi luôn muốn có một “Onee-sama.”. Không phải là kiểu yuri gì đâu, nhưng tất cả lũ con trai đều mong muốn được gọi một chị gái xinh tươi là “Onee-sama”.

     Rias-senpai nghiêm túc suy nghĩ một lúc, và rồi chị ấy lắc đầu.

     “Hừm. Nghe cũng tuyệt đấy, nhưng vì tôi chủ yếu hoạt động ở trường, nên gọi là Hội Trưởng vẫn hơn. Dù sao đây cũng là Câu Lạc Bộ Nghiên Cứu Những Sự Kiện Huyền Bí, và mọi người ở đây đều gọi tôi như vậy.”

     “Được thôi! Vậy thì Hội Trưởng! Hãy dạy em cách trở thành một Ác Quỷ!”

     Nghe tôi nói, Hội Trưởng nở một nụ cười quỷ dị, nhìn như có vẻ chị ấy đang thật sự hạnh phúc.

     “Fufufu, trả lời hay đấy. Ise đúng là cậu bé ngoan, chị sẽ biến em thành một người đàn ông.”

     Hội Trưởng đưa những ngón tay lên chạm vào cằm tôi.

     O-Onee sama! Đó chính là Onee-sama của tôi!

     Tôi sẽ tiếp tục sống như một Ác Quỷ, làm mọi việc dưới quyền của chị ấy từ giờ trở đi! Không, tôi sẽ vươn lên!

     Rồi sẽ ổn thôi!

     Vì dù sao tôi cũng đâu có thể quay trở lại làm người nữa phải không? Vậy thì, tôi sẽ chỉ có thể tiến lên phía trước thôi nhỉ!

     Tôi sẽ chấp nhận tình hình hiện tại của mình.

     Nghe có vẻ ngu ngốc, nhưng tôi đoán là sẽ ổn thôi. Tôi tự thuyết phục bản thân mình.

     Như thế này giống như là độ biến thái của tôi đã đạt đến level MAX vậy! Cũng tại vì tôi đang rất căng thẳng nữa.

     Tôi cảm thấy nhẹ nhõm, bởi tôi chính là một gã có thể làm mọi thứ vì tình dục!

     Thay vì nghĩ đến cái thế giới mới tôi sắp bước chân vào, thì tôi nên tận hưởng cuộc sống hiện tại thì hơn.

     “Mình sẽ trở thành một Harem-King!”

     Nếu như điềm tĩnh nghĩ lại về ngày hôm đó, thì có lẽ là tôi đã bị quỷ lực của Hội Trưởng lừa vào tình huống này.

     Chà, chẳng sao đâu, tôi nghĩ là vậy.

     Chúng tôi sẽ nói về harem ở đây. Có thể tạo được một dàn harem thật là tuyệt vời.

     Và như thế, tôi đã trở thành một thành viên của Câu Lạc Bộ Nghiên Cứu Những Sự Kiện Huyền Bí.

     Đã vài ngày trôi qua kể từ khi tôi trở thành Ác Quỷ.

     Và tôi chỉ đang đạp xe như điên vào giữa đêm như thế này.

     Từ ngày hôm đó, tôi đã trở thành đầy tớ của Hội Trưởng Rias, và tôi đã làm việc rất chăm chỉ.

     Đầu tiên, chúng tôi sẽ tụ tập tại tòa nhà cũ trong trường vào ban đêm.

     Đó là bởi vì Ác Quỷ chúng tôi mạnh hơn rõ rệt vào ban đêm.

     Cái triệu chứng lạ xảy ra với tôi đó chính là quỷ lực.

     Vì tôi là Ác Quỷ, nên cơ thể tôi sẽ mạnh hơn vào ban đêm. Thật là tuyệt.

     Nhưng lý do khiến tôi mệt mỏi vào ban ngày, cũng bởi tại tôi là Ác Quỷ. Ác Quỷ ghét ánh sáng. Dường như ánh sáng càng mạnh, thì nó càng trở nên nguy hiểm hơn đối với cơ thể chúng tôi.

     Ánh sáng là chất độc—

     Hội Trưởng đã nói với tôi như thế.

     Dường như Thiên Thần và Thiên Thần Sa Ngã sử dụng ánh sáng làm vũ khí, bản năng đã là thiên địch của Ác Quỷ. Tôi được dặn phải chạy đi nếu đụng độ họ. Nhưng một khi bạn đã quen với nó, thì bạn có thể thích nghi tốt dưới ánh mặt trời.

     Lý do tôi yếu hẳn đi vào buổi sáng là bởi vì tôi mới được hồi sinh thành Ác Quỷ, và cơ thể tôi chưa chịu được ánh sáng ban ngày.

     Có vẻ như tôi đã quen dần với nó rồi.

     Và lý do tôi bị bỏ lại một mình sau khi được hồi sinh, là bởi vì Hội Trưởng muốn tôi tự thân nhận ra những thay đổi bên trong mình.

     Chị ấy định sẽ nói với tôi sự thật và đang đợi đến thời điểm.

     Đó chính là ngày tôi bị gã mặc com lê tấn công, vậy nên tôi cảm giác đó như thể là định mệnh vậy.

     Dù sao thì tôi cũng sẽ làm việc chăm chỉ như một Ác Quỷ Đầy Tớ của Rias Gremory.

     Vì tôi mới trở thành Ác Quỷ, nên tôi bắt đầu được làm quen về Quỷ Giới và cách thế giới đó vận hành.

     Tôi được lệnh phải đi chuyển tờ rơi vào mỗi đêm, để tôi có thể dần quen với nó.

     Tôi nghĩ rằng ba mẹ có thể lo lắng vì đêm nào tôi cũng ra ngoài, nhưng Hội Trưởng đã mỉm cười và nói thế này với tôi.

     “Hôm đó, chị đã làm mọi thứ cần thiết khi chị gặp ba mẹ em rồi, nên là em không cần phải lo đâu.”

     Nên ba mẹ tôi không nổi điên lên khi tôi về nhà muộn sau mỗi đêm làm nhiệm vụ.

     Họ chỉ nói “Mừng con về nhà”.

     Hừm, quỷ lực của Hội Trưởng thật là đáng ngạc nhiên mà.

     Nói về chuyện đáng ngạc nhiên, tôi còn thật sự bị ấn tượng bởi quyền hạn của Hội Trưởng ở trường. Trường chúng tôi theo học là lãnh địa của Hội Trưởng. Thế nên chính chị ấy đang ngầm thao túng cả học viện.

     Hình như người đứng đầu học viện đã có giao ước với Ác Quỷ, nên họ không thể chống lại nhà Gremory.

     Nói cách khác, thì học viện chính là tài sản cá nhân của Hội Trưởng.

     Chính vì thế nên chúng tôi mới có thể tự do vào trường ban đêm.

     Và giờ quay trở về với công việc hiện tại của tôi.

     Mỗi ngày tôi đều đạp xe đi lòng vòng, đặt những tờ rơi có thể triệu hồi nhóm của Rias Gremory vào các hộp thư, sử dụng một thiết bị bí ẩn.

     Dường như cái thiết bị tôi đang cầm này là một loại máy móc bí mật, được phát triển bởi công nghệ của Ác Quỷ.

     Nó có hình dáng giống những máy chơi game cầm tay.

     Cái máy có một màn hình, và vài cái nút. Đây là một thiết bị kiểu touch-pen, nên cũng đi kèm với một cây bút cảm ứng.

     Và tôi đang sử dụng nó theo cách được dạy đây.

     Màn hình đang hiển thị bản đồ của thị trấn tôi đang ở — hay có thể nói là lãnh địa của Hội Trưởng.

     Mỗi Ác Quỷ được trao cho một lãnh địa nhất định trong thế giới loài người, và họ chỉ có thể làm việc trong lãnh địa đó.

     Việc của chúng tôi, nói cách khác, đó là được triệu hồi, rồi ký giao ước, và ban cho con người điều mà họ ước ao.

     Như cái giá phải trả, chúng tôi cũng nhận lại được một phần thưởng tương xứng với điều mà con người ước. Đó có thể là tiền, là một vật gì đó, đôi khi còn chính là mạng sống của họ.

     Chà, nhưng hình như chẳng có ai ngu ngốc ký giao ước mà đi xa đến độ phải mất mạng để có được một điều ước cả.

     Kể cả có người như thế thật, thì giao ước cũng sẽ bị hoãn lại bởi cái giá không tương xứng với điều ước.

     Mà theo lời Hội Trưởng nói, “Giá trị của mỗi con người là khác nhau”.

     Đúng, nó khắc nghiệt lắm.

     Và những ánh sáng lóe lên trên màn hình cho biết những ngôi nhà có người đầy tham vọng sống ở đó.

     Vậy nên tôi sẽ đến những khu đó, và để lại những tờ giấy vẽ các vòng tròn ma thuật.

     Miễn là màn hình vẫn còn nhấp nháy, thì công việc của tôi còn chưa hoàn thành.

     Bởi vì tôi đã biến thành Ác Quỷ, nên những người khác, và cả cảnh sát cũng chẳng chú ý đến tôi. Vì tôi đã thành Ác Quỷ, nên con người sẽ không thể nhận ra sự hiện diện của tôi khi tôi đang làm việc.

     Tôi đã đạp xe mỗi ngày, và cái màn hình đó vẫn chưa bao giờ ngừng nhấp nháy.

     Vậy có nghĩa là lòng tham của con người đang tiếp tục lớn dần.

     Mỗi khi bạn ước được gì đó, thì bạn sẽ như bị ám ảnh phải ước điều tiếp theo.

     Ký giao ước chỉ xảy ra vào ban đêm. Đó là bởi vì Ác Quỷ chỉ được cho phép hoạt động vào ban đêm. Ban ngày là thời gian cho Thiên Thần và Chúa. Phần này thì tôi vẫn chưa hiểu.

     Mỗi tờ rơi chỉ được sử dụng một lần, vậy nên một khi họ đã sử dụng nó, thì tôi sẽ phải đến phát nó tiếp.

     Nói cách khác, là công việc của tôi mạt kiếp cũng không thể xong được.

     Chà, chính vì điều đó nên Hội Trưởng Rias và những người khác vẫn tiếp tục hoạt động, và chẳng bao giờ chúng tôi hết việc cả. Và chúng tôi vẫn sẽ tiếp tục nổi danh như một Ác Quỷ.

     Chúng tôi có thể được Quỷ Vương để mắt đến nếu tiếp tục ký được giao ước, và ban cho con người điều ước của họ.

     Tôi hiểu rồi. Vậy là nếu tôi tiếp tục làm việc thế này, thì tôi sẽ có thể được Quỷ Vương ban cho một tước hiệu!

     Thế nên làm việc lớn thì sẽ được lợi nhiều hơn.

     Tôi muốn làm! Tôi cũng muốn ký giao ước!

     “Uoooooooooooooooooooh! Tôi cũng muốn được gái bu quanh càng sớm càng tốtttttttt!”

     Hiện tại, tôi phải kiên nhẫn và tiếp tục làm những công việc đơn giản này!

     Nhưng tôi còn phải làm cái việc này trong bao lâu nữa đây...

◇ ◇ ◇

     Vào một ngày sau giờ học.

     Tôi đang trên đường đến tòa nhà cũ sau khi tạm biệt hai thằng bạn thân.

     Để bắt đầu, thì giao tờ rơi chính là công việc được giao cho người hầu của Hội Trưởng.

     Senpai biến hình những con chuột và dơi của chị ấy thành dạng người, và lệnh cho chúng giao tờ rơi như tôi đang làm.

     Chị ấy nói rằng chúng phải làm việc này cả ngày lẫn đêm.

     Lý do tôi được giao việc này, là bởi vì Hội Trưởng muốn tôi biết Ác Quỷ sẽ phải làm những công việc gì từ đầu.

     Kiba và những người khác cũng vậy.

     Kiba, Toujou Koneko-chan, Himejima-senpai và tất cả những Ác Quỷ Đầy Tớ khác của Hội Trưởng Rias. Vậy nên họ là tiền bối của tôi.

     Tất cả họ đều đã từng làm công việc của tôi. Mỗi người đều có cả một câu chuyện. Ah, họ đâu phải là người, họ là Ác Quỷ mà.

     À điều này không quan trọng cho lắm, nhưng tôi đã được Toujou Koneko-chan và Himejima-senpai cho phép gọi họ là “Koneko-chan” và “Akeno-san” rồi.

     Có lẽ tôi đã bước đầu hòa hợp được với họ.

     Fufufu, tôi sẽ cố ý gọi tên họ trước mặt Matsuda và Motohama. Biểu hiện trên mặt chúng nó sẽ thú vị lắm đây.

     Tôi vẫn chưa nói cho Motohama và Matsuda biết tôi đã bị biến thành cái gì. Mà kể cả tôi có làm thì chúng nó cũng sẽ không tin tôi đâu, và tôi cũng nghĩ chúng sẽ bị nguy hiểm nếu như bước chân vào thế giới này.

     Tôi đã chết một lần rồi, nên tôi không thể kéo chúng nó vào được.

     Mà nhân tiện, tôi vẫn gọi Kiba là Kiba. Chết đi cái tên đẹp trai này nữa. Còn lâu tôi mới gọi hắn là “Kiba-kun”!

     Và hôm nay, tôi đã bị gọi ra phòng câu lạc bộ.

     Tôi bước vào trong tòa nhà, và đã bắt đầu quen dần với căn phòng nằm trên tầng hai đó.

     “Em vào đây.”

     Khi tôi bước vào và lên tiếng, thì mọi người đã có mặt đông đủ rồi. Oh, tôi là người cuối cùng rồi sao?

     Căn phòng tối đen, và cửa sổ cũng được che lại để tránh ánh sáng xuyên vào.

     Ánh sáng duy nhất trong căn phòng đến từ những ngọn nến thắp đầy trên sàn.

     “Em đã đến.”

     Ngay sau khi Hội Trưởng xác nhận rằng tôi đã đến, chị ấy quay ra ra lệnh cho Akeno-san.

     “Vâng, Hội Trưởng. Ise kun, hãy bước vào giữa vòng tròn ma thuật.”

     Akeno-san vẫy tay gọi tôi tới.

     Một người đẹp đang vẫy tay với tôi! Cảm ơn thật nhiều nhé! Riêng như thế thôi đã là phần thưởng cho tôi rồi.

     Tôi bước vào giữa vòng tròn. Vậy giờ thì sao?

     “Ise, việc giao tờ rơi của em đã xong rồi. Làm tốt lắm.”

     Hội Trưởng đang mỉm cười. Tôi hiểu rồi, vậy là tôi đã hoàn thành xong việc giao tờ rơi rồi.

     “Giờ chị sẽ giao cho em công việc thật sự của một Ác Quỷ.”

     “Oh! Vậy là giờ em sẽ được ký giao ước rồi phải không!?”

     “Đúng thế. Dù thế, vì đây là lần đầu nên em sẽ chỉ làm với những người có ước muốn nhỏ thôi. Hiện tại đang có hai giao ước cho Koneko. Vì làm cả hai cùng một lúc thì có hơi khó nên chị sẽ giao một cái cho em.”

     “...Xin hãy giúp đỡ em.”

     Koneko-chan nhẹ cúi đầu.

     Vậy là tôi sẽ đi thay mặt cho Koneko-chan. Được thôi.

     Tôi đã mệt mỏi với cái việc giao tờ rơi ấy rồi.

     Cái việc đạp xe mỗi đêm rồi giao tờ rơi ấy làm tôi thấy thật cô độc.

     Những thành viên khác đang ở ngoài vòng tròn. Akeno-san đứng ở giữa, đang lẩm bẩm niệm gì đó.

     Rồi vòng tròn ma thuật ấy lóe lên những tia xanh và trắng.

     “Ư-Ừmm...”

     “Trật tự, Ise. Akeno hiện đang kết nối dấu ấn của em vào trong vòng tròn ma thuật.”

     Hội Trưởng nói.

     Dấu ấn của tôi ư? Dường như vòng tròn trong phòng đó đại diện cho nhà “Gremory”.

     Tôi nghe nói rằng, những Ác Quỷ Đầy Tớ của Hội Trưởng, thì đây giống như gia huy vậy.

     Và với những người muốn triệu hồi chúng tôi, và những người muốn ký giao ước với chúng tôi, thì ký hiệu này giống như một biểu tượng riêng vậy.

     Vậy là bước kích hoạt cho thứ gọi là quỷ lực có liên quan đến thứ này.

     Kiba và những người khác cũng đã có những ký hiệu này trên cơ thể họ với đủ mọi kích thước, và chúng sẽ hoạt động mỗi khi họ dùng đến quỷ lực. Tôi được dạy như thế.

     Tôi nghĩ đến việc bị tạc cái dấu hiệu đó vào người, nhưng có vẻ là bạn phải học được cách dùng quỷ lực trước đó đã, và sau đó sẽ sử dụng quỷ lực tạo ra các hiệu ứng khác bằng cách phối hợp với vòng tròn ma thuật đó.

     Tôi hiểu là như thế.

     “Ise, đưa bàn tay ra đây.”

     Tôi đưa bàn tay trái của mình về phía Hội Trưởng như lời chị ấy nói. Hội Trưởng viết gì đó vào lòng bàn tay tôi bằng ngón tay. Bùa chú gì đó sao?

     Hình như chị ấy đang vẽ nên một vòng tròn gì đó...

     Rồi lòng bàn tay tôi chợt phát sáng.

     Có một vòng tròn ma thuật được tạc vào lòng bàn tay tôi, đang lóe lên những tia sáng xanh và trắng.

     Wow, một vòng tròn ma thuật!

     “Thứ này sẽ cho phép em dịch chuyển đến vị trí của khách hàng qua vòng tròn dịch chuyển tức thời. Và khi giao ước được ký, thì em sẽ trở lại căn phòng này.”

     Oh, tôi hiểu rồi. Vậy là có cả khả năng này sao.

     “Akeno, cậu sẵn sàng chưa?”

     “Đã sẵn sàng, Hội Trưởng.”

     Akeno-san bước ra ngoài vòng tròn.

     “Giờ thì em đứng vào giữa đi.”

     Tôi đứng vào giữa vòng tròn ma thuật như lời chị ấy vừa giục.

     Và vòng tròn ma thuật bắt đầu lóe sáng rực rỡ.

     Tôi bằng cách nào đó có thể cảm nhận được sức mạnh đang tỏa ra từ đó. Và khi tôi chạm vào vòng tròn ma thuật ấy, năng lượng bên trong tôi dường như đang tuôn ra ngoài. Vậy là tôi đã thực sự trở thành một phần của nhóm rồi sao?

     “Vòng tròn ma thuật sẽ đáp lại nguyện vọng của khách hàng. Em sẽ dịch chuyển đến địa điểm đó ngay bây giờ. Em biết sẽ phải làm gì sau khi dịch chuyển rồi chứ?”

     “Vâng ạ!”

     “Trả lời hay đấy. Rồi giờ đi đi!”

     Tôi bắt đầu căng thẳng!

     Nhiệm vụ đầu tiên của tôi! Tôi chắc chắn sẽ hoàn thành nó!

     Vòng tròn ma thuật đó càng bắt đầu lóe sáng rực rỡ hơn. Có lẽ tôi sắp dịch chuyển ngay bây giờ rồi.

     Cơ thể tôi đang được vô vàn ánh sáng bao bọc. Sáng đến độ tôi phải nhắm tịt mắt lại vì chói. Sau đó tôi mở mắt ra, tôi chắc chắn sẽ đang ở nơi của khách hàng! Kuu! Tôi háo hức quá!

     Và rồi—

     Tôi—

     Ngay lập tức—

     Dịch chuyển—

     ...

     ...

     Hử? Hừm.

     Hả? Tôi đã dịch chuyển chưa? Đã xong chưa?

     Tôi ngập ngừng mở mắt ra.

     ...Và rồi cứng họng bởi cảnh vật xung quanh.

     —Đây vẫn là phòng sinh hoạt câu lạc bộ.

     Hử? Thế còn dịch chuyển tức thời thì sao? Còn khách hàng đâu?

     Khi tôi mở mắt ra, Hội Trưởng nhìn đang vô cùng khó chịu, tay áp lên trán.

     Akeno-san thì thốt lên “Ara ara” với vẻ mặt vô cùng thất vọng.

     Tên khốn Kiba thì thở dài. Hắn ta làm tôi cảm thấy thật bực mình, nhưng mà có gì xảy ra rồi vậy?

     “Ise.”

     Hội Trưởng gọi tên tôi.

     “Vâng.”

     “Tiếc thay, nhưng hình như là em không thể dịch chuyển đến nơi của khách hàng bằng vòng tròn ma thuật được.”

     Hả? Vậy nghĩa là sao?

     Tôi nhăn mặt khó hiểu, và Senpai giải thích cho tôi.

     “Vòng tròn ma thuật yêu cầu một lượng quỷ lực nhất định... Nó không đòi hỏi quá nhiều quỷ lực đâu. Không, Ác Quỷ nào cũng có thể làm được. Thậm chí cả trẻ con. Dịch chuyển tức thời qua vòng tròn ma thuật là bước đầu tiên và dễ nhất để trở thành Ác Quỷ.”

     Th-Thế nghĩa là sao...?

     “Nói cách khác là, Ise, quỷ lực của em dưới cả mức trẻ con. Không, là thấp đến mức vòng tròn ma thuật còn không đáp lại nữa. Ise, quỷ lực của em cực kỳ thấp.”

     Cá—!

     Cái gìiiiiiiiiiii!

     “C-Cái quái gì vậyyyyyyyy!!”

     Tôi không thể nói nên lời.

     Eeeeh! Vậy nghĩa là tôi không thể dùng vòng tròn ma thuật để dịch chuyển đến địa điểm của khách hàng bởi vì tôi không có đủ quỷ lực sao!?

     Tôi không phải là Ác Quỷ sao? Tôi là Ác Quỷ chứ, có phải không?

     “...Thật khó coi.

     Koneko-chan nói vô cảm. Đúng là đòn chí mạng đấy nhé, Koneko-chan.

     “Ara ara. Chúng ta rắc rối rồi. Giờ làm gì đây, Hội Trưởng?”

     Akeno-san nhăn nhó quay ra hỏi Hội Trưởng.

     Uggh. Sự ra mắt của tôi với tư cách là một Ác Quỷ bắt đầu từ một khởi đầu tệ hại...

     Và rồi Hội Trưởng dõng dạc tuyên bố sau khi suy nghĩ một lúc lâu.

     “Còn có khách hàng nữa nên chúng ta không thể để khách hàng đợi được, Ise.”

     “Vâng!”

     “Trước đây chưa hề có chuyện này, nhưng em có lẽ phải tự chân đến đó rồi.”

     “Tự đi bộ sao!?”

     Tôi ngạc nhiên. Tôi chưa bao giờ nghĩ đến điều này, Hội Trưởng-sama!

     “Đúng thế, giống như em đi giao tờ rơi ấy, em sẽ đến đó bằng xe đạp. Hỏng rồi. Em chẳng có tí quỷ lực nào cả. Em phải dùng chính cơ thể mình bù lại thôi.”

     “Bằng xe đạp sao!? Em phải đạp xe đến chỗ của khách hàng sao!? Ác Quỷ cũng phải làm vậy sao!?”

     CHỈ!

     Koneko-chan lặng lẽ chỉ vào tôi. Koneko-chaaaaan, em rất muốn khiến anh đau lòng, hử...

     “Nhanh lên và đi đi! Ác Quỷ có nhiệm vụ ký giao ước! Em không thể để khách hàng đợi được!”

     Hội Trưởng giục tôi, trông chị ấy vô cùng nghiêm trọng.

     Uggggh, chặng đường để được trở thành quý tộc của tôi thật là gian nan!

     “U-Uwaaaaaah! Em sẽ làm hết sức mình~!”

     Tôi vừa khóc vừa rời khỏi câu lạc bộ.

◇ ◇ ◇

     Giờ đang là nửa đêm, và tôi đang phóng xe đạp cật lực.

     Mắt tôi đẫm nước. Tôi đang khóc đó. Yeah, là khóc đó.

     Một Ác Quỷ lại không thể dịch chuyển bằng vòng tròn ma thuật. Đó chính là tôi, và còn là trường hợp đầu tiên bị như thế, khốn thật.

     Nhờ thế mà nước mắt tôi cứ lã chã như thế đây.

     Ý chị ấy là tôi không có quỷ lực sao!? Khốn kiếp! Liệu tôi thực sự có thể trở thành quý tộc với tốc độ này không!?

     Dùng thiết bị di động của Ác Quỷ, tôi đang nhấn bàn đạp như điên về phía người đang gọi tôi.

     Đó là một căn hộ cách trường học phải đến 20 phút đạp xe. Khách hàng của tôi đang ở một trong những căn phòng đó.

     Nếu như đây là dịch vụ chuyển phát thì khách hàng sẽ nổi điên lên bởi sự chậm trễ này rồi.

     Bình thường Ác Quỷ sẽ dùng phép dịch chuyển tức thời. Nhưng tôi đã làm khách hàng đợi đến 20 phút. Nếu như bạn làm ở một cửa hàng nào đó, thì bạn sẽ chết chắc với quản lý rồi.

     Quản lý của tôi cũng sẽ gặp rắc rối mỗi lần tôi làm vậy. Có phải vậy là tôi đã gây ấn tượng xấu với ông ấy không?

     Hừm, cuộc sống của Ác Quỷ khó khăn quá đi.

     Tôi gõ cửa.

     “Chào buổi tối! Tôi là người của Ác Quỷ Gremory-sama! Xin lỗi nhưng có phải nhà này vừa triệu hồi chúng tôi không?”

     Như thế này có vẻ ổn.

     Chỉ có người tạo giao ước mới có thể cảm nhận được Ác Quỷ. Nên cả nửa đêm tôi làm trò kỳ quặc thế này thì hàng xóm cũng chẳng hay biết gì đâu.

     Hình như là chỉ duy nhất khách hàng mới có thể nghe thấy tôi. Trong khi làm nhiệm vụ, thì quỷ lực đặc biệt sẽ được kích hoạt, và gây phiền nhiễu cho những người không liên quan. Hội Trưởng đã nói với tôi như vậy.

     “A-Ai đó!?”

     Tôi nghe thấy một giọng nói đang hoảng hốt.

     “Ừmm, Tôi là Ác Quỷ. Tôi là lính mới và đến đây bởi vì anh đã gọi tôi.”

     “Đ-Đừng có nói dối! Làm gì có Ác Quỷ nào lại đi gõ cửa! Ác Quỷ sẽ hiện ra từ tờ giấy này! Nghi thức triệu hồi là như vậy! Và người tôi gọi là Koneko-chan cơ mà!”

     Yeah, anh ta nói đúng.

     Thật là có lỗi làm sao. Tôi xin lỗi nhé.

     Đây quả là một tình huống khó nhằn và bất ngờ với tôi, với cả người khác nữa.

     “Ah xin lỗi. Hình như là tôi không có đủ quỷ lực nên không thể hiện ra từ vòng tròn ma thuật được.”

     “Đúng là tên biến thái!”

     Ngay sau khi anh ta đó nói thế, tôi lập tức nổi điên lên.

     “Tôi không có biến thái! Mà làm sao tôi biết được! Nếu có thể thì tôi cũng muốn hiện ra từ vòng tròn ma thuật vậy! Có tên điên nào mà lại muốn đạp xe giữa phố lúc nửa đêm thế này cơ chứ!?”

     “Ngươi thì có quyền gì mà khó chịu chứ hả tên siêu biến thái kia!”

     “Siêu biến thái ấy hả!? Chết tiệt! Tôi là Ác Quỷ đấy!”

     “Về nhà đi!”

     Cửa mở, và khách hàng làu bàu.

     Đó là một người đàn ông gầy, nhìn có vẻ không khỏe mạnh cho lắm.

     Nhìn anh ta có vẻ tức giận, nhưng ngay sau khi anh ta trông thấy tôi, gương mặt liền dịu đi ngay lập tức.

     “...Cậu khóc đấy à?”

     “Ể? Tôi á?”

     Khi tôi đưa tay lên mặt, tay tôi ướt đầy nước.

     Tôi đang khóc thật.

     “Là thật thế à? Cậu rất sốc vì phát hiện ra mình không dịch chuyển qua vòng tròn ma thuật được...”

     “Có vẻ thế.”

     Anh ta cho tôi vào trong phòng.

     Thậm chí anh ta còn pha trà cho tôi.

     Vụ việc về dịch chuyển tức thời và cuộc cãi vã ban nãy đã làm tôi đau lòng hơn mình tưởng tượng, và vô thức khóc lóc mất mặt như thế này đây.

     Dĩ nhiên là tôi cũng muốn khóc lắm chứ.

     Khách hàng của tôi, Morisawa-san đã cho tôi vào trong phòng vì anh ta cảm thông cho tôi.

     Phòng anh ta có vẻ sạch sẽ. Với một người sống một mình thì như thế là quá ngăn nắp rồi.

     Anh ta nói rằng mình làm việc cho chính phủ cả ngày.

     Morisawa-san rất coi trọng công việc của mình, nhưng anh ta rất thèm muốn được giao tiếp với người khác, nên đã triệu hồi Ác Quỷ qua tờ rơi.

     “Vậy là không phải Koneko-chan...”

     Anh ta đã yêu Koneko-chan ngay từ cái nhìn đầu tiên, đó là Ác Quỷ đầu tiên đã ký giao ước với anh ta, và từ đó trở đi anh ta chỉ triệu hồi em ấy.

     “Tôi xin lỗi nhưng hiện tại thì em ấy đang bận rộn với một khách hàng khác. Có vẻ em ấy phụ trách những giao ước ‘dễ thương’.

     Khi triệu hồi Ác Quỷ, bạn cũng có thể chọn lựa Ác Quỷ muốn triệu hồi bằng cách gọi tên Ác Quỷ đó.

     Tôi đã được giải thích như vậy.

     Và hôm nay tôi đã chịu trách nhiệm công việc của Koneko-chan.

     Cũng có khi Ác Quỷ mà khách hàng chọn không thể được triệu hồi, và Ác Quỷ khác sẽ đi thay.

     “Tôi đã chọn Ác Quỷ từ hạng mục dễ thương trên tờ rơi đó...”

     “Tôi cũng là một lính mới dễ thương mà, sẽ không sao chứ?”

     “Hahaha! Cậu nói vớ vẩn gì đấy! Nếu tôi mà có một thanh kiếm bạc ở đây thì tôi đã đâm cậu rồi!”

     Onii-san, anh đang cười nhưng mà trông nghiêm túc lắm đấy.

     “Dù sao thì anh mong muốn điều gì khi cố gắng triệu hồi Koneko-chan?”

     Đó là câu hỏi của tôi. Có lẽ tôi cũng có thể ban điều ước cho anh ta.

     Thế nhưng ý nghĩ đó ngay lập tức vỡ vụn khi Morisawa-san lôi từ góc phòng anh ta ra một thứ.

     “Tôi muốn em ấy mặc cái này.”

     Đồng phục nữ sinh kiểu gì vậy? Tôi nghĩ mình đã thấy nó ở đâu rồi. Hoặc có lẽ là không.

     “Đây là đồng phục của Nagato Yuki.”

     “Nagato... ah! Là của Suzumiya Haruhi.”

     Tôi cũng biết nó. Là sêri Suzumiya Haruhi, một bộ anime đình đám hồi năm ngoái.

     “Ác Quỷ-kun, cậu cũng thích Nagato à?”

     “Không, tôi là fan của Asakura Ryouko hơn.”

     “Lý do?”

     “Ngực.”

     “—!”

     Morisawa-san nín thinh khi nghe tôi đáp lại mà không một chút ngần ngại.

     Asakura Ryouko là một nhân vật nổi tiếng trong sêri Suzumiya Haruhi, một cô gái đẹp với cơ thể tuyệt mỹ.

     “Vậy cậu thích ngực to hả?”

     “Vâng, ngực mang rất nhiều giấc mơ. Tôi rất chắc chắn về điều đó.”

     Và rồi tôi tưởng tượng ra ngay bộ ngực trần nảy tưng tưng của Hội Trưởng.

     Hội Trưởng, em đã yêu bộ ngực của chị ngay khi nhìn thấy nó. Em quá ngượng nên không thể nói trước mặt chị, nhưng chắc chắn em sẽ bảo vệ nó, Hội Trưởng.

     Morisawa-san lộ ra một vẻ mặt thật dâm đãng và nhếch mép cười.

     “Mắt tinh đấy. Có vẻ cậu có đam mê mãnh liệt với ngực. Tôi hiểu rồi, vậy là gu của cậu ngược với tôi đấy. Tôi thích các em ngực nhỏ cơ.”

     “Tôi hiểu mà. Bạn tôi cũng thế.”

     Tôi nghĩ ngay đến thằng bạn quỷ quái đeo kính của tôi, Motohama. Nó là một thằng siêu biến thái. Thật đấy.

     “Ừm. Cậu có thấy Koneko-chan nhìn giống Nagato không? Kiểu như hào quang em ấy tỏa ra ấy, mặc dù có hơi thấp hơn.”

     Đúng thế, Koneko-chan có vóc dáng khá nhỏ con, mặt lúc nào cũng lãnh đạm, cơ thể chẳng có lấy chút đường cong, tóc còn ngắn, và giống người kia thật. Nagato Yuki cũng là một nhân vật như thế...

     “Thế nên tôi mới muốn em ấy mặc cái này. Tôi thật sự muốn đấy!”

     Mắt Morisawa-san ngấn nước trong sự hối tiếc. Hẳn là anh ta chắc chắn đang rất hối tiếc.

     Anh ta thật sự muốn em ấy mặc cái đồ này phải không?

     “Tôi rất tiếc. Nhưng được rồi, để tôi mặc cho—”

     “Tôi sẽ giết cậu luôn đấy cái tên khốn này!”

     Morisawa-san phẫn nộ từ chối luôn yêu cầu tử tế của tôi. Đừng có vừa khóc vừa nổi điên lên thế chứ. Đùa thôi mà. Tôi chỉ nói chơi thôi.

     Morisawa-san cố bình tâm trở lại sau khi đưa tay quẹt nước mắt.

     Anh ta hít lấy một hơi sâu và bình tĩnh trở lại.

     “Chà, thôi đừng bận tâm. Vậy khả năng đặc biệt của cậu là gì? Cậu là Ác Quỷ mà nên phải giỏi cái gì chứ? Cái gì đó như kiểu năng lực bí ẩn ấy. Nói cho biết nhé, Koneko-chan khỏe lắm đấy, em ấy có thể bế tôi như bế công chúa ấy.”

     Morisawa-san tự hào nói. Cãi gã này không có sĩ diện đàn ông à?

     Yeah, hẳn là có vài kẻ hưng phấn vì được các em gái bế lắm chứ.

     Nhưng mà khả năng đặc biệt của tôi à? Hừm.

     Tôi khoanh tay trước ngực và nghiêm túc nói.

     “Khả năng đặc biệt của tôi là Kamehameha.”

     “Đi chết đi.”

     “Cái gì! Trả lời kiểu gì đấy! Anh nói sai rồi đấy nhé, với cả lời anh nói có cả sát khí luôn đấy!”

     “Dĩ nhiên rồi! Cái loại Ác Quỷ nào mà lại có kỹ năng đặc biệt là Kamehameha chứ hả?”

     “Đây! Ngay đây n~à~y!”

     Tôi vừa nói vừa chỉ vào mình.

     “Thế thì làm xem nào!”

     “Tôi sẽ làm cho mà xem!”

     “Nếu như cậu bắn được thì bắn đi! Đừng có mà coi thường thế hệ lớn lên cùng Dragon Ball như chúng tôi! Khi còn học trung học, tất cả chúng tôi đã luyện tập Kamehameha vào giờ nghỉ mỗi  Thứ Hai đấy. Chúng tôi thậm chí còn cố thu thập tinh linh để có thể dùng Genkidama, nhưng mà chẳng có cái quái gì xảy ra cả! Đừng có mà coi thường thế hệ bọn này!”

     “Im ngay! Ai mà thèm quan tâm anh lớn lên với Dragon Ball như thế nào! Tôi có đủ hết các tập đấy nhé! Tôi thậm chí còn mua phiên bản bìa đặc biệt ở lần xuất bản đầu tiên đấy! Tôi và bạn tôi còn chơi “Trốn tìm cảm nhận khí” đấy nhé!”

     Tôi phản bác lại mọi lập luận của anh ta.

     Tôi nổi điên lên! Yeah, tôi đang cáu lắm đây!

     Rồi tôi sẽ cho anh xem! Kamehameha version Hyoudou Issei!

     Tôi kích hoạt Sacred Gear của mình!

     Đầu tiên, tôi nhắm mặt lại và đưa tay trái ra trước. Rồi tôi tưởng tượng đến Son Goku ở trong đầu... và dần dần hạ tay xuống làm theo điệu bộ bắn chưởng Kamehameha.

     Tôi cố tập trung năng lượng vào đó! Chết tiệt! Nhận lấy đi này cái thế hệ Dragon Ball kia! Đây là đòn tấn công tối thượng đấy!

     “Kamehameha!”

     PHÁT SÁNG!

     Tay trái tôi ngay lập tức phát sáng!

     Sacred Gear là một cái găng tay đỏ, xuất hiện và bao lấy cánh tay trái của tôi.

     Nó đây! Là Sacred Gear của tôi!

     NƯỚC MẮT RƠI

     Rồi tôi nhìn sang Morisawa-san, anh ta đang khóc tức tưởi.

     Rồi nắm lấy tập một Dragon Ball từ trên giá sách.

     Sau đó anh ta nắm lấy tay tôi, và nồng nhiệt bắt thật mạnh.

     “Nói về chuyện này đi!”

     NƯỚC MẮT RƠI

     Mắt tôi cũng bắt đầu túa nước.

     Thế là quá đủ để hiểu anh ta đang muốn nói gì rồi. Bất cứ fan Dragon Ball nào cũng sẽ hiểu mà thôi.

     “Vâng, hãy cùng nói về chuyện này đi!”

     Và rồi một đêm dài bắt đầu.

     “Hahaha. Tôi cũng thế. Tôi cũng nghĩ rằng Wakamoto-san đã lồng tiếng Cell rất tuyệt.”

     “Yeah. Đúng y chang tôi tưởng tượng.”

     Sau khi cầm tập manga lên, chúng tôi đã ngồi cười nói suốt cả hai tiếng đồng hồ.

     Chúng tôi đã quên béng đi cả khoảng cách tuổi tác, và trở thành chiến hữu.

     Fufufu. Anh ta có ấn tượng ban đầu khá xấu, nhưng sau khi nói chuyện, tôi nghĩ rằng chúng tôi có thể hòa hợp nhau.

     “Được rồi! Có lẽ tôi cũng nên ký giao ước với cậu?”

     “Yeah! Thưa chủ tịch! Cảm ơn vì bản giao ước!”

     Đúng rồi! Đúng đúng đúng đúng thế!

     Tôi đã có được bản giao ước đầu tiên!

     Con đường trở thành quý tộc của tôi bắt đầu rồi! Huyền thoại về tôi sẽ bắt nguồn từ đây!

     “Ừm có thể là một điều ước cơ bản nhỉ, nhưng tôi ước gì mình trở nên giàu có!”

     Tôi hiểu rồi. Đó là một điều ước khá thông dụng.

     “Được rồi. Tôi sẽ kiểm tra.”

     Tôi mở thiết bị di động Ác Quỷ lên, và kích hoạt nó.

     Khi tôi nhập điều ước của anh ta vào, câu trả lời lập tức hiện ra.

     “Ah, ừmm, trong trường hợp của anh, để đổi lấy điều ước đó, cái giá chính là mạng sống của anh. Anh sẽ phải chết.”

     “Chết sao!?”

     “Đúng, theo ngôn từ Ác Quỷ chúng tôi, chúng tôi có một câu là ‘Giá trị của mỗi con người là khác nhau’. Tôi xin lỗi, nhưng để được giàu có, thì Morisawa-san, anh sẽ phải chết.”

     “Đau lòng lắm đấy, nhưng được thôi. Dù sao thì nếu như tôi thực hiện điều ước đó, thì tôi sẽ chết ở đâu?”

     “Ừmm. Ah, anh sẽ chết ngay khi tiền bắt đầu rơi xuống từ trên trời. Anh còn thậm chí không sờ vào được đến nó nữa. Tệ quá.”

     “Guha! Vậy là tôi không thể ném tiền vào mặt cậu sao!?”

     “Này đừng có mà lấy cái thứ đó đánh tôi.”

     Yeah, tôi vừa được chứng kiến giấc mơ của một người khác tan nát.

     Tôi hiểu rồi. Đúng như tôi nghĩ, với một người như Morisawa-san, thì điều ước đó là gần như không thể.

     Hóa ra câu nói về giá trị của con người mà Hội Trưởng nói là nghĩa như thế này đây. Thế giới này thật là không công bằng.

     “Th-Thế còn một dàn harem thì sao? Về một bữa tiệc xa hoa toàn những em gái lộng lẫy!?”

     Oh. Vậy, anh cũng nghĩ đến nó, hử!

     Tôi có hơi chút bị lay chuyển. Dù gì anh ta cũng là người mà. Dĩ nhiên là anh ta sẽ ước những thứ như thế này.

     “Morisawa-san! Tôi cũng thích harem nữa! Đó là giấc mơ của mọi tên đàn ông trên thế giới này! Thật là tuyệt! Tôi nghĩ tôi có thể ngồi uống với anh vào một ngày nào đó, dù tôi chỉ là một tên nhãi nhép!”

     “Tôi không quan tâm, thế điều ước đó thì sao?”

     Tôi nhập điều ước của anh ta vào. Ôi trời, câu trả lời khó nhằn đây.

     “Chà, nó nói là anh sẽ chết ngay khi những em gái xinh đẹp xuất hiện trước mặt anh.”

     “Tôi sẽ chết ngay khi nhìn thấy họ!?”

     “Không, nó nói là ngay khi họ xuất hiện ấy, nên là anh còn không thể biết là họ có đẹp hay không. Khắc nghiệt quá. Hay là đi qua những em gái đẹp trong thành phố thôi được không?”

     “U-Uwaaaaaaaaaah!”

     Morisawa-san, một người trưởng thành, bất ngờ gào lên khóc.

     “Vậy tôi là người chẳng có tí giá trị nào sao? Uggh, tôi chỉ có thể nói là thật tiếc vì đã được sinh ra...”

     Tôi vỗ nhẹ lên vai Morisawa-san.

     “Hãy cùng nói chuyện về Dragon Ball cho đến sáng đi. Anh có muốn chơi trận giả Dragon Ball không? Tôi sẽ là Goku và anh là Freeza nhé?”

     Morisawa-san gật đầu, vẫn khóc ấm ức.

     Và như thế, bản giao ước đầu tiên của tôi đã đổ bể bởi tôi phải chăm sóc khách hàng của mình.

◇ ◇ ◇

     Ngày hôm sau, sau giờ học.

     “...”

     Hội Trưởng đang giận dữ. Chị ấy nhướn mày lên và không nói một lời nào cả.

     Tôi đang đứng đối mặt với chị ấy, mặt tái nhợt.

     Ngày hôm qua, tôi đã chơi Dragon Ball với khách hàng của mình, cả đêm chỉ có làm như vậy.

     Oh yeah, Kiba đã nói gì đó tương tự như thế với một nụ cười chua chát.

     “Chuyện này chưa từng xảy ra trước đây.”

     “...Ise.”

     Giọng của chị ấy thật đáng sợ.

     “Vâng!”

     “Em đã nói chuyện với khách hàng về manga và chuyện gì đã xảy ra sau đó? Thế còn giao ước thì sao?”

     Chị ấy đã nói thẳng toẹt đến vấn đề, mồ hôi tôi bắt đầu túa ra.

     “Gi-Giao ước thất bại... Bọn em đã chơi trận giả đến sáng!”

     “Trận—giả sao?”

     “V-Vâng! Là chị sẽ đóng giả một nhân vật trong một manga cụ thể và rồi đánh nhau bằng cách tưởng tượng!”

     Tôi đang giải thích cái thứ ngu ngốc này thật đấy à?

     Giải thích với chị ấy làm tôi sắp phát khóc lên.

     “E-Em biết là học sinh cao trung còn làm thế là rất xấu hổ — không, phải là một Ác Quỷ mới đúng, em rất xấu hổ! E-Em rất hối hận! Em vô cùng xin lỗi!”

     Tôi vừa xin lỗi vừa cúi gục đầu xuống.

     Thật sự đấy, tôi đã làm cái quái gì đến tận sáng như thế chứ?

     “...Sau giao ước, chúng ta phải bảo khách hàng điền vào câu hỏi trên tờ rơi chúng ta đã đưa cho họ. Chúng ta sẽ hỏi: “Giao ước của bạn với Ác Quỷ như thế nào?”. Và câu hỏi sẽ xuất hiện ở ngay trên tờ rơi, nhưng...”

     Hội Trưởng chìa tờ giấy với phản hồi về câu hỏi đó cho tôi.

     Vậy là có thứ này nữa à, hử. Công việc của Ác Quỷ phức tạp hơn là tôi tưởng.

     “...[Rất là vui. Đây là lần đầu tiên tôi thấy vui như thế. Tôi sẽ muốn gặp lại Ise-kun. Tôi mong có thể ký giao ước với cậu ấy vào lần tới]... Đó là phản hồi của khách hàng.”

     —!

     Ngực tôi nóng ran lên.

     Morisawa-san... tôi không thể làm gì cho anh cả, nhưng anh lại...

     “Đây là lần đầu chị nhận được phản hồi kiểu này. Chị không biết phải làm gì cả! Thế nên chị mới tỏ ra khó hiểu, bởi chị không biết phải phản ứng ra làm sao.”

     Hội Trưởng không nổi giận sao?

     Nhưng sự thật là tôi đã không ký được giao ước...

     “Với Ác Quỷ, điều quan trọng là phải ký được giao ước với người đã triệu hồi chúng ta. Và rồi sẽ bắt họ trả giá. Đó là cách Ác Quỷ tồn tại đã cả ngàn năm... Chị không biết phải xử lý ra sao vì đây là lần đầu chị gặp chuyện này. Em có thể đã không hoàn thành nhiệm vụ, nhưng khách hàng lại rất vui về em...”

     Hội Trưởng tỏ ra vô cùng khó hiểu, nhưng rồi chị ấy cũng mỉm cười.

     “Nhưng rất thú vị, đó là chắc chắn. Chưa từng có Ác Quỷ nào như em, nhưng em thật sự là một cậu nhóc hay ho đấy. Em sẽ là Ác Quỷ số một cho những điều bất ngờ. Nhưng nhớ phải làm những điều căn bản nhé. Em phải ký giao ước với khách hàng, ban cho họ điều ước, và nhận lại cái giá hợp lý từ họ. Được chứ?”

     “Vâng! Em sẽ cố gắng hết sức!”

     Hội Trưởng tha thứ cho tôi.

     Riêng điều đó thôi đã làm tôi sướng muốn nhảy lên rồi.

     Hội Trưởng à, lần tới nhất định em sẽ làm được!

◇ ◇ ◇

     Đêm hôm sau, tôi đã lập một lời thề.

     Tôi tiếp tục làm nhiệm vụ của mình.

     Tôi đang đạp như điên đến nhà khách hàng của mình.

     Lần này, tôi phải đến một biệt thự cách trường tận 30 phút đạp xe.

     Tôi đạp hết tốc lực mà vẫn phải mất đến tận 30 phút. Liệu khách hàng có nổi giận không?

     Tôi đứng trước cửa và nhấn chuông. Ác Quỷ mà lại phải bấm chuông cửa, thật là buồn làm sao.

     Tôi cũng muốn được triệu hồi qua vòng tròn ma thuật lắm chứ.

     Và sau đó một lúc, cũng có giọng nói đáp lại từ máy trả lời.

     “Cửa mở, vào đi-nyou.”

     Một giọng nói trầm khàn. Là một người đàn ông. Hả? “Nyou”? Anh ta vừa nói “Nyou” phải không?

     Không, chắc là tôi nghe nhầm rồi.

     Tôi mở cửa, để giày ở lối vào và chậm rãi tiến vào bên trong tòa nhà.

     Và vào ngay lúc tôi mở cửa, tôi câm lặng.

     “Chào mừng-nyou.”

     Một thân hình vạm vỡ, một sự hiện diện thật làm tôi choáng ngợp.

     Đó là một người đàn ông cơ bắp đang mặc đồ gothic-lolita.

     Nếu như tôi nhìn kỹ hơn thì có thể thấy nút áo nhìn như sắp bung ra rồi. Có vài chỗ còn chuẩn bị toạc ra nữa.

     Mà hơn thế nữa, người đàn ông này có một đôi mắt ngập toàn sát khí — nhưng lại tỏa ra những ánh sáng rõ ràng là của một người lương thiện.

     Không phải, thứ kỳ dị nhất là đầu anh ta cơ.

     Anh ta đeo tai mèo.

     Tôi nuốt nước bọt. Trán bắt đầu túa mồ hôi. Tay tôi bắt đầu run lên vì lo lắng.

     Đây không phải là đàn ông. Mà là một người đàn ông ở giữa những người đàn ông.

     Cơ thể cường tráng và cảm giác nguy hiểm thế này.

     Tôi có một dự cảm. Dự cảm rằng tôi sẽ bị giết mà không biết lý do vì sao.

     “U-Um... Ác Quỷ... có phải anh đã triệu hồi Ác Quỷ từ nhóm Gremory không...?”

     Tôi dè dặt hỏi.

     LÓE SÁNG!

     Mắt người đàn ông lóe lên sáng quắc.

     Tôi cảm thấy như giữa chúng tôi đang có một cuộc đấu tranh nội tâm.

     Tôi sắp bị giết mấttttt! Hii!

     Kể cả có là Ác Quỷ, tôi vẫn thu người vào thế phòng bị.

     “Đúng thế-nyou. Tôi gọi Ác Quỷ-san đến vì tôi có một điều ước-nyou.”

     Những từ ngữ không tưởng tượng nổi bật ra từ cái miệng khắc khổ của anh ta.

     Và anh ta kết câu với từ “nyou”!

     Không thể nào... anh ta có thể làm như thế được sao?

     “Tôi muốn cậu biến Mil-tan thành một Cô Gái Phép Thuật-nyou.”

     “Thế thì dịch chuyển đến thế giới khác đi.”

     Tôi đáp ngay lập tức.

     Không thể nào. Thật sự không thể nào như thế này được. Thật sự đấy.

     Tôi đưa tay lên ôm đầu bởi không thể ngờ đến được điều ước của anh ta.

     Mil-tan!? Mà Mil-tan là cái quái gì!?

     Từ ngữ của gã này làm tôi bối rối.

     Với cái cơ thể này thì anh ta hoàn toàn có thể đi đến chiều không gian khác và sống sót trở về đấy! Anh ta thậm chí đánh bại được cả Satan nữa cơ không phải đùa!!

     “Tôi đã cố thử rồi-nyou.”

     “Anh thật sự đã thử sao?”

     “Nhưng không thể-nyou. Không có ai trao phép thuật cho Mil-tan cả-nyou.”

     “Chà, anh có thể coi chuyện này là một loại phép thuật...”

     “Lựa chọn duy nhất là phải hỏi kẻ thù không đội trời chung của tôi, Ác Quỷ-san-nyou.”

     Tôi đã bị coi như là kẻ thù mà không biết... nhưng tôi sẽ không nói cho anh ta đâu.

     “Ác Quỷ-san~!”

     Cái giọng đó lại thoát ra từ một người đàn ông — Mil-tan, làm cả căn phòng rung chuyển.

     Cái gì đó!? Âm thanh của phép thuật à!?

     “Xin hãy ban cho Mil-tan năng lượng phép thuật-nyoooooou!”

     “Đừng lo, nhìn anh là biết có phép thuật rồi! Tôi sắp khóc mất!”

     Tôi sắp khóc thật đấy.

     Khốn kiếp!!!

     Sao mà khách hàng của tôi toàn kẻ bệnh hoạn thế này!? Thế này là sao!?

     “Mil-tan! Mil-tan, bình tĩnh đi! Tôi sẽ lắng nghe anh mà!”

     Đầu tiên, tôi cần phải làm gã bình tĩnh này lại và nghe câu chuyện của anh ta.

     Mil-tan nở một nụ cười đáng sợ sau khi lau nước mắt.

     “Vậy thì hãy cùng xem “Magical Girl Milky Spiral 7 Alternative” đi-nyou. Câu chuyện về phép thuật bắt đầu từ đó-nyou.”

     Đêm dài của tôi bắt đầu từ đây.

◇ ◇ ◇

     Giờ đã sang ngày kế tiếp, và tôi đang trên đường về nhà sau khi sinh hoạt câu lạc bộ xong.

     Haa.

     Tôi thở dài.

     Hôm nay Hội Trưởng vẫn biểu hiện rất khó hiểu. Giao ước của tôi đã thất bại đến hai lần liên tiếp.

     Nhưng tôi vẫn nhận được phản hồi tốt.

     Hội Trưởng tiếp tục tỏ ra khó xử, bởi đã phải gặp cái tình huống kỳ quặc này đến tận hai lần liên tiếp. Tôi rất hối hận vì phải liên quan đến trường hợp quái đản như thế này.

     Tôi thấy tệ lắm, nhưng có lẽ con đường trở thành quý tộc khó hơn là tôi tưởng...

     Tối qua, tôi đã xem anime với Mil-tan đến sáng.

     Đầu tiên tôi không thật sự muốn xem đâu, nhưng mà bộ anime Cô Gái Phép Thuật đó toàn cảnh hành động nóng bỏng và cốt truyện làm tôi xúc động, nên tôi đã xem đến tận sáng.

     Nhưng mà sao khách hàng của tôi toàn lũ biến thái vậy?

     “Ahaha, Hyoudou-kun chắc hẳn có quỷ lực thu hút những người như vậy.”

     Kiba ban nãy đã nói gì đó kiểu như vậy và mỉm cười tươi rói.

     Chết đi cái tên đẹp trai này nữa. Tôi nghe nói rằng cơ hội hắn ta được những phụ nữ xinh đẹp trưởng thành triệu hồi là cao lắm.

     Khốn kiếp thật! Hắn ta sẽ ký giao ước gì với họ chứ!?

     Là tình dục phải không!? Hoặc là có liên quan đến tình dục ấy!?

     Chỉ nghĩ đến thế thôi đã làm tôi muốn giết hắn rồi. Khốn kiếp! Kibaaaaaa, chết đi tên khốn!

     “Hawaau!”

     Hử? Một giọng nói bất chợt vang lên.

     Vào đúng lúc tôi nghe thấy giọng nói đó, tiếng thứ gì đó rơi xuống cũng vọng lên.

     Khi tôi quay lại, tôi nhìn thấy một Nữ Tu ngã sõng soài trên nền đất.

     Hai tay giang rộng và mặt thì cắm xuống đất. Quả là một cú ngã vụng về.

     “...C-Cậu có sao không?”

     Tôi tiến lại gần cô gái và chìa tay ra để giúp cô đứng dậy.

     “Auu. Sao mình cứ vấp mãi thế này chứ... Oh, xin lỗi. Cảm ơn cậu nhiều lắm.”

     Nghe từ giọng thì có vẻ là cô ấy khá trẻ. Cô ấy cùng tuổi tôi phải không?

     Tôi nắm lấy tay cô và kéo cô lên.

     Gió thổi

     Bức màn che mặt cô tung lên bởi cơn gió.

     Mái tóc vàng của cô tung lên rồi đáp xuống vai. Những lọn tóc vàng thẳng mượt lấp lánh với ánh sáng.

     Và rồi tôi quay qua nhìn đến mặt cô.

     —!

     Tim tôi ngay lập tức bị lấy cắp.

     Một người đẹp tóc vàng đang đứng trước mắt tôi.

     Cả hai con mắt xanh biếc của cô xinh đẹp đến mức tôi thấy mình như chìm vào trong đó vậy.

     ...

     Tôi tiếp tục nhìn cô không chớp.

     “Ư-Ừmm... có gì sao...?”

     Nữ Tu nhìn thẳng vào tôi đầy lo lắng.

     “Ah. X-Xin lỗi. Ừmm...”

     Tôi không thể nói được.

     Tôi không thể nói với Nữ Tu này là tôi đã bị cô ấy mê hoặc như thế.

     Hơn nữa, cô gái này chính là điều đó. Yeah, tôi đang nói về chuyện đó đấy. Thật đấy.

     Cô ấy trông chính xác giống như cô gái lý tưởng của tôi (phiên bản tóc vàng hoe)! Dĩ nhiên là tôi sẽ bị mê hoặc rồi!

     Tôi cảm thấy mình cần phải tiếp tục nói chuyện với cô ấy!

     Đây có phải là một trò lừa đảo không!? Tôi đang nghĩ thứ gì đó ích kỷ như thế.

     Và rồi tôi nhìn thấy cái túi du lịch mà cô đang mang trên vai. Thật là hiếm khi tôi được nhìn thấy một Nữ Tu trong thị trấn này. Đây cũng là lần đầu tôi được nhìn thấy một Nữ Tu như thế.

     Trước đó tôi đã nhặt tấm màn che mặt của cô lên. May mắn là nó đáp ngay cạnh đấy.

     “D-Du lịch à?”

     “Không phải đâu. Mình được chỉ đến Nhà Thờ trong thị trấn này... cậu chắc là dân ở đây. Rất vui được gặp cậu.”

     Cô cúi đầu.

     Hửm. Xây dựng Nhà Thờ trong thị trấn này sao? Có vẻ như là Nhà Thờ sắp gặp khó khăn rồi đây.

     “Từ khi đến đây mình đã luôn gặp rắc rối. Ừmm... Mình nói tiếng Nhật không tốt lắm... mình đã bị lạc và người khác không hiểu mình nói gì...”

     Cô đưa hai tay lên trước ngực, trông rất u sầu.

     ...Nghĩa là người này không thể nói tiếng Nhật.

     Lý do cô ấy có thể nói chuyện với tôi, là do quỷ lực. Hội Trưởng đã từng nói với tôi như thế.

     “Khi thành Ác Quỷ, một trong những khả năng đặc biệt em có là “Ngôn Ngữ”. Từ khi biến thành Ác Quỷ, mọi người trên thế giới này đều có thể hiểu điều em nói. Người nghe em sẽ nghe nó thành ngôn ngữ mà họ quen thuộc nhất. Nếu họ là người Mỹ, họ sẽ nghe thành tiếng Anh. Nếu là người Tây Ban Nha thì họ sẽ nghe thành tiếng Tây Ban Nha. Và ngược lại. Nếu như họ nói một ngôn ngữ khác tiếng Nhật, thì em sẽ nghe thành tiếng Nhật.”

     Yeah, giống như lời Hội Trưởng nói vậy.

     Trong giờ Anh Văn, tôi toàn nghe thấy tiếng Nhật. Tôi đã khá sốc. Và rồi khi giáo viên bảo tôi đọc một đoạn văn tiếng Anh, tôi đã đọc lên thật trôi chảy và làm cả lớp sững sờ.

     Dĩ nhiên rồi. Vì giờ tôi có thể nói tiếng Anh ngon lành, nên đương nhiên mọi người sẽ ngạc nhiên.

     Ngay cả giáo viên cũng còn cứng đờ người nữa là.

     Hừm, kỹ năng này chỉ giới hạn ở âm thanh thôi chứ chữ cái thì không hề đổi sang tiếng Nhật.

     Nhưng như thế là đủ tốt rồi. Có thể nói mọi loại ngôn ngữ thật là thú vị mà.

     Chỉ như thế thôi là tôi có thể biến thành học sinh quốc tế mà chẳng gặp khó khăn gì.

     “Mình nghĩ là mình biết Nhà Thờ ở đâu đấy.”

     Tôi nghĩ là có một Nhà Thờ nằm ở rìa thị trấn, chắc là cái đó rồi.

     Nhưng mà Nhà Thờ đó vẫn còn sử dụng sao?

     “C-Cậu! C-Cảm ơn cậu nhé! Tạ ơn Chúa!”

     Cô ấy mỉm cười với tôi, mắt ngấn nước. Cô gái này thật là dễ thương.

     Nhưng khi tôi nhìn thấy Rosario đang phát sáng, tôi bất chợt chùng lòng xuống.

     Chà, dĩ nhiên rồi, vì tôi là Ác Quỷ cơ mà. Cô ấy là loại người tôi không nên nói chuyện, hay có liên quan đến.

     Nhưng tôi không thể để một cô gái một mình như thế này được. Tôi sẽ đưa cô gái này đến Nhà Thờ.

     Trên đường đi đến Nhà Thờ, chúng tôi đi ngang qua một công viên.

     “Uwaaaaaah!”

     Tôi nghe thấy tiếng một cậu nhóc đang khóc.

     “Con không sao chứ Yosh-kun?”

     Cậu nhóc ở với mẹ nên chắc là không sao đâu. Có vẻ như là cậu nhóc vừa vấp ngã.

     Nhưng đột nhiên cô Nữ Tu đi sau tôi tiến thẳng vào công viên.

     “Này.”

     Cô ấy tiến vào trong công viên, lại gần cậu bé đang ngồi khóc ầm ĩ.

     Tôi theo sau cô.

     “Em không sao chứ? Con trai không nên khóc vì vết thương nhỏ như thế chứ.”

     Cô vỗ nhẹ lên đầu cậu nhóc.

     Cậu bé có lẽ không hiểu cô đang nói gì. Nhưng cô đang tỏ ra rất tử tế, đặt nhẹ tay lên nơi cậu bé bị thương.

     Và ngay sau đó, tôi sững sờ. Một ánh sáng xanh hiện lên dưới lòng bàn tay Nữ Tu, và phát sáng trên đầu gối cậu bé.

     Cái gì? Quỷ lực sao? Hội Trưởng nói rằng khả năng đó chỉ Ác Quỷ hoặc là ai đó liên quan đến Ác Quỷ mới có thể làm được thôi, nên không thể nào.

     Khi tôi nhìn kỹ hơn, vết thương của cậu bé đã bắt đầu biến mất.

     Có phải ánh sáng từ tay cô ấy đang chữa lành vết thương kia không?

     Tôi chợt nghĩ ngay đến.

     —Sacred Gear.

     Một năng lực đặc biệt chỉ được ban cho một vài người. Kiba trước kia đã từng nói như vậy.

     Tôi cũng bằng cách nào đó cảm nhận được nó. Nhìn cái thứ ánh sáng đó làm cho tay trái tôi giật nhẹ lên. Có lẽ là chúng có liên kết với nhau.

     Sacred Gear của tôi phản ứng với Sacred Gear của cô ấy đúng không? Nó đang đáp lại phải không?

     Khi tôi nhìn lại một lần nữa, thì vết thương của cậu bé đã biến mất, và không để lại một dấu vết gì cả.

     Thật là kỳ diệu.

     Đó cũng là năng lực của một Sacred Gear... Có rất nhiều loại khác nhau.

     Mẹ của cậu nhóc há hốc mồm. Bất cứ ai nhìn thấy mấy thứ đó đều phản ứng như nhau.

     “Đây, vết thương lành rồi. Chắc cũng không còn đau nữa đâu.”

     Nữ Tu vỗ nhẹ lên đầu cậu nhóc và quay ra nhìn tôi.

     “Mình xin lỗi. Nhưng mình phải làm vậy.”

     Cô vừa bật cười vừa lè lưỡi.

     Mẹ cậu bé vừa tỏ ra sửng sốt đó, lắc mạnh đầu và kéo tay cậu bé đi thật nhanh.

     “Cảm ơn chị, Onee-chan!”

     Cậu nhóc nói đầy biết ơn.

     “Cậu bé nói ‘Cảm ơn chị, Onee-chan.”

     Cô mỉm cười rạng rỡ sau khi tôi dịch ra cho.

     “...Năng lực đó...”

     “Vâng, đó là năng lực chữa lành. Đó là món quà tuyệt vời mà Chúa đã ban cho mình.”

     Trông cô có vẻ buồn nhưng vẫn mỉm cười.

     Như kiểu cô ấy có một quá khứ đen tối hay gì đó.

     Tôi có lẽ không nên hỏi quá sâu vào vấn đề này.

     Đây không phải là lúc mà tôi nên nói là “Thật ra tôi cũng có Sacred Gear!”. Đó là một năng lực bất thường, và có thể có người phải khổ sở vì nó.

     Kể cả tôi cũng chẳng thấy vui vẻ gì khi tay tôi có Sacred Gear. Tôi thật sự ngạc nhiên. Tôi vẫn không biết cách sử dụng Sacred Gear này, thế nên tôi cũng chẳng vui vẻ gì hết. Điều duy nhất tôi có thể đó là bắt chước bắn Kamehameha.

     Chúng tôi ngưng nói chuyện, và tiếp tục tiến đến Nhà Thờ.

     Và đến đó chỉ sau vài phút.

     Yeah, Nhà Thờ duy nhất mà tôi biết là đây. Nó cũ kỹ y như những gì tôi nhớ.

     Tôi không biết là nơi này vẫn được sử dụng, nhưng mà tôi có thể thấy ánh sáng vẫn hắt ra từ đó, nghĩa là vẫn có người bên trong.

     ỚN LẠNH ỚN LẠNH ỚN LẠNH

     Tôi rùng mình, và bắt đầu túa mồ hôi. Từ trước đây đã như thế rồi.

     Tôi biết. Tôi là Ác Quỷ, thế nên Nhà Thờ, thứ liên quan đến Chúa và Thiên Thần chính là lãnh địa của kẻ thù của tôi.

     Ngay cả Hội Trưởng cũng nói tôi không nên ở quá gần Nhà Thờ hay đền thờ gì cả.

     “Đúng là nơi này rồi! Mình mừng quá.”

     Nữ Tu thở phào nhẹ nhõm sau khi so với bản đồ trong tay.

     Oh, đúng là nơi này rồi. Tốt quá.

     Tôi không nên nấn ná lại lâu hơn. Trời sắp tối rồi, nên tôi phải đi thôi.

     Phải nói tạm biệt với một người đẹp như thế thật là phí phạm, nhưng tôi là Ác Quỷ, và cô ấy lại là Nữ Tu...

     Tình yêu giữa hai phe đối lập có vẻ lãng mạn đấy, nhưng chuyện này khác.

     Bởi vì tôi rất sợ Nhà Thờ, nên cả cơ thể đang không ngừng run lên.

     Ác Quỷ sợ hãi rất dễ nhận ra. Nhìn tôi như thể con ếch vừa bị rắn phát giác vậy.

     Không, tôi chính là con ếch không biết phải làm gì tiếp theo, sau khi bị rắn phát hiện.

     “Vậy mình đi đây.”

     “Xin đợi một chút!”

     Tôi tạm biệt và định đi, nhưng Nữ Tu đã ngăn tôi lại.

     “Mình muốn pha trà cho cậu để cảm ơn đã đưa mình đến đây—”

     “Oh mình đang có việc gấp nên phải đi đây.”

     “...Nhưng...”

     Cô ấy bắt đầu lo lắng.

     Cô ấy có thể thật sự muốn pha trà cho tôi để cảm ơn, nhưng uống trà ở đây thì nguy hiểm lắm. Thật là xấu hổ, nhưng tôi phải từ chối.

     “Mình là Hyoudou Issei. Mọi người hay gọi mình là Ise. Vậy nên cậu cũng có thể gọi mình là Ise. Tên cậu là gì?”

     Khi tôi xưng tên, cô gái mỉm cười đáp lại.

     “Tên mình là Asia Argento! Hãy gọi mình là Asia!”

     “Vậy thì, Nữ Tu Asia, gặp lại sau nhé.”

     “Vâng! Ise-san. Nhất định mình sẽ gặp lại cậu!”

     Asia nhẹ cúi đầu.

     Tôi rời đi sau khi vẫy tay với cô, và cô nhìn theo cho tới khi tôi hoàn toàn mất dạng.

     Tôi biết đó là một cô gái tốt.

     Và đây chính là cuộc gặp gỡ định mệnh của chúng tôi.

◇ ◇ ◇

     Đêm đến.

     “Đừng bao giờ lại gần Nhà Thờ nữa.”

     Hội Trưởng đang quở trách tôi trong phòng sinh hoạt câu lạc bộ. Hôm nay nhìn Hội Trưởng nghiêm trọng hơn thường ngày. Hôm nay chị ấy thực sự nổi điên lên với tôi.

     “Với Ác Quỷ chúng ta, Nhà Thờ chính là lãnh địa của kẻ thù. Chỉ cần bước vào đó là có thể gây xung đột giữa Ác Quỷ và Thiên Thần rồi. Vì đó là hành động tử tế đưa một Nữ Tu đến Nhà Thờ nên họ mới không hại em, nhưng lũ Thiên Thần luôn luôn cảnh giác. Hoàn cảnh đó mà họ tặng cho em một ngọn thương ánh sáng thì cũng chẳng có gì lạ đâu.”

     ...Thật đấy à?

     Tình huống lúc đó của tôi nghiêm trọng như vậy thật sao...?

     Nghĩ lại thì cơn ớn lạnh tôi cảm nhận lúc đó cũng không bình thường cho lắm. Lần đó tôi chỉ thấy sợ hãi thôi.

     Vậy là cảm giác đó là khi tôi cảm nhận được nguy hiểm. Là bản năng Ác Quỷ lúc đó của tôi đã mách bảo có nguy hiểm cận kề.

     “Đừng có dây với mấy người ở Nhà Thờ. Đặc biệt là những Thầy Trừ Tà — kẻ thù lớn nhất của chúng ta. Chúng có thể dễ dàng loại bỏ chúng ta bằng năng lượng nhận được từ lời thỉnh cầu tới Chúa. Nếu mà là Thầy Trừ Tà có Sacred Gear thì còn ghê gớm hơn nữa. Như thế chẳng khác gì đứng ở ranh giới cái chết — sự sống đâu, Ise.”

     Cặp mắt xanh biển của Hội Trưởng nhìn tôi không chớp, khi chị ấy hất nhẹ mái tóc đỏ.

     Trông chị ấy nghiêm túc thật sự. Có lẽ chị ấy không hề đùa.

     “V-Vâng.”

     “Em có thể tránh bị giết như một con người, bằng cách hồi sinh thành Ác Quỷ. Nhưng Ác Quỷ mà bị trừ tà thì sẽ hoàn toàn biến mất. Sẽ không còn gì lại hết. —Không còn gì cả. Và em cũng sẽ không cảm thấy bất cứ thứ gì nữa. Em có hiểu chuyện này nghiêm trọng thế nào không?”

     ...Không còn lại gì sao? Nói thật là tôi không hiểu.

     Hội Trưởng lắc đầu sau khi nhìn thấy khuôn mặt khó hiểu của tôi.

     “Chị xin lỗi. Chị đã quá tức giận. Dù sao thì từ giờ trở đi em cũng phải cẩn thận hơn.”

     “Vâng.”

     Cuộc nói chuyện của tôi và Hội Trưởng ngừng lại tại đây.

     “Ara ara, cậu thuyết giáo em ấy xong chưa?”

     “Owaa.”

     Akeno-san đang đứng ngay đằng sau tôi mà tôi không hề nhận ra, chị ấy mỉm cười như thường lệ.

     “Akeno, có chuyện gì vậy?”

     Sắc mặt Akeno-san biến đổi ngay sau khi Hội Trưởng hỏi chị.

     “Chúng ta nhận được lệnh đi săn từ Đại Công Tước.”

◇ ◇ ◇

     —Ác Quỷ Lạc Lối.

     Có những thực thể được gọi là như vậy.

     Những Ác Quỷ đã trở thành Ác Quỷ Đầy Tớ của một Ác Quỷ Quý Tộc nhưng lại phản bội hoặc giết chết chính Chủ Nhân của mình. Những trường hợp như thế hiếm khi xảy ra.

     Sức mạnh của Ác Quỷ rất lớn. Bạn thậm chí không thể so sánh nó với thời gian khi bạn còn là một con người.

     Vì thế, sẽ có những kẻ chọn sử dụng sức mạnh đó vì lợi ích riêng của mình.

     Những Ác Quỷ đó rời bỏ Chủ Nhân của mình và gây ra sự hủy diệt ở nhiều nơi.

     Đó chính là “Ác Quỷ Lạc Lối”.

     Thiên Thần Sa Ngã Donaseek, người mặc bộ com lê đã nhầm tôi với một Ác Quỷ Lạc Lối.

     Nói đúng hơn là một con chó hoang.

     Chó hoang thì luôn tạo ra rắc rối. Khi tìm thấy chúng, thì Chủ Nhân hoặc những Ác Quỷ khác sẽ được lệnh phải tiêu diệt ngay lập tức. Đó chính là luật của Ác Quỷ.

     Những thực thể khác như Thiên Thần và Thiên Thần Sa Ngã coi chúng như những mối đe dọa và sẽ loại bỏ các Ác Quỷ Lạc Lối bất cứ khi nào tìm thấy.

     Không có gì đáng sợ hơn một Ác Quỷ mà không bị luật lệ nào ràng buộc.

     Tôi tiến tới tòa nhà bỏ hoang nằm ở ngoại thành thị trấn cùng với Hội Trưởng, Akeno-san, Kiba và Koneko-chan.

     Mỗi đêm, một Ác Quỷ Lạc Lối dụ dỗ con người vào tòa nhà để ăn thịt họ.

     Thế nên những Ác Quỷ cấp cao mới ra lệnh săn đuổi chúng.

     [Vì nó đã trốn đến lãnh thổ của Rias Gremory, tôi muốn yêu cầu cô loại bỏ nó.]

     Đây cũng là một công việc của Ác Quỷ.

     Ăn thịt con người... cũng tồn tại cả những Ác Quỷ như thế...

     Không, thật ra Ác Quỷ tự nhiên là như vậy.

     Lý do duy nhất họ trở nên yên lặng là bởi vì có luật lệ...

     Yeah, sau cùng thì họ cũng là Ác Quỷ mà...

     Giờ đã là nửa đêm, bóng đêm bao trùm khắp nơi đây.

     Xung quanh tôi toàn là cỏ cao, và tôi có thể thấy được tòa nhà bỏ hoang cách đây khá xa.

     Thị lực tuyệt vời vào ban đêm cũng là một trong những đặc tính của Ác Quỷ.

     Hừm, có thị lực tốt ở một nơi đáng sợ như thế này cũng không tốt cho lắm...

     “...Có mùi máu.”

     Koneko-chan che mũi bằng bộ đồng phục sau khi nói vậy.

     Mùi máu sao? Tôi chẳng ngửi thấy mùi gì cả. Nghĩa là Koneko-chan có khứu giác rất tốt.

     Xung quanh yên ắng quá.

     Tôi có thể nhận ra sự hiện diện của kẻ thù xung quanh, và sát khí dành cho chúng tôi rất bất thường.

     Chân tôi đang run lên. Tôi thật sự thấy sợ hãi. Nếu như không có ai ở đây thì có lẽ tôi đã chạy trốn rồi. Hội Trưởng đang ở hàng tiên phong đặt tay lên hông trông rất tự tin!

     “Ise, đây là cơ hội tốt để trải nghiệm một trận chiến thật sự đấy.”

     Hội Trưởng đang nói gì đó rất liều lĩnh.

     “Đợi đã, chị nghiêm túc đấy à!? Em không nghĩ rằng mình sẽ có ích gì đâu!”

     “Đúng, cho đến giờ vẫn là không thể.”

     Chị ấy nói thẳng toẹt. Tôi hơi buồn đấy nhé.

     “Nhưng em có thể xem trận chiến của một Ác Quỷ là như thế nào. Hôm nay hãy tập trung và nhìn cách chúng ta chiến đấu. Oh đúng rồi. Chị cũng sẽ giải thích những kỹ năng mà những đầy tớ chị có.”

     “Giải thích á? Kỹ năng của những đầy tớ?”

     Tôi nhìn Hội Trưởng đầy khó hiểu, và chị ấy tiếp tục.

     “Những Ác Quỷ trở thành Chủ Nhân, họ sẽ ban kỹ năng cho những người sẽ trở thành đầy tớ của họ... Đúng rồi, đây chính là lúc chị sẽ giải thích điều này, và cả lịch sử của Ác Quỷ nữa.”

     Hội Trưởng bắt đầu giải thích về tình hình hiện tại của Ác Quỷ.

     “Cách đây rất lâu, đã có một cuộc chiến giữa ba thế lực Ác Quỷ, Thiên Thần Sa Ngã, và Chúa với những Thiên Thần đi theo. Ba phe này sở hữu quân đội rất hùng mạnh, và cuộc chiến tưởng như sẽ là vô tận. Rồi sau đó ba phe đã mất gần hết quân số, và chiến tranh đã kết thúc cả vài trăm năm trước mà không có phe nào thắng cuộc cả.”

     Kiba nối tiếp Hội Trưởng.

     “Ác Quỷ cũng không ngoại lệ. Các Ác Quỷ cấp cao và quý tộc đã từng chỉ huy khoảng 20 đến 30 binh sĩ đã mất hết thuộc hạ vì chiến tranh. Họ mất mát nhiều đến mức không thể xây dựng một đội quân mới.”

     Tiếp theo là Akeno-san.

     “Chị nghe nói rằng hầu hết Ác Quỷ thuần chủng đã hy sinh trong chiến tranh. Sau chiến tranh vẫn còn rất nhiều vấn đề giữa Ác Quỷ, Thiên Thần Sa Ngã và Chúa. Dù phe của Thiên Thần Sa Ngã và Chúa cũng mất mát nhiều, nhưng chúng ta không thể lơ là cảnh giác, nếu không thì chúng ta sẽ gặp rất nhiều rắc rối.”

     Rồi Hội Trưởng tiếp lời.

     “Sau đó, các Ác Quỷ quyết định sẽ dùng một hệ thống tạo lập nên nhiều nhóm lính nhỏ. Đó chính là những [Quân Cờ Ác Quỷ].”

     “Quân Cờ Ác Quỷ?”

     Có vẻ như chuyện đang càng ngày phức tạp, có lẽ tôi phải lắng nghe nghiêm túc hơn.

     “Các Ác Quỷ Quý Tộc đã sử dụng đặc tính một trò chơi của con người được gọi là “Cờ Vua” cho các Ác Quỷ Đầy Tớ của họ. Thật là mỉa mai, bởi vì hầu hết các đầy tớ Ác Quỷ đều được tái sinh từ con người. Khi đó, Cờ Vua trở thành một trò chơi nổi tiếng ở Quỷ Giới. Chúng ta sẽ tạm để phần này qua một bên. Ác Quỷ Chủ Nhân chính là quân [Vua]. Trong trường hợp chúng ta thì đó là chị. Từ đó họ tạo ra 5 quân cờ mang các đặc tính khác nhau là [Hậu], [Xe], [Tượng], [Mã] và [Tốt]. Vì họ không thể tạo ra quân đội, nên họ đã quyết định thiết lập ra nhiều nhóm Ác Quỷ nhỏ và mang lại cho họ sức mạnh to lớn. Hệ thống này đã được tạo ra suốt hàng trăm năm qua và nó đã phổ biến với các Ác Quỷ Quý Tộc.”

     “Phổ biến? Ý chị là theo luật cờ vua hả?”

     “Họ bắt đầu đối đầu lẫn nhau. Ví dụ, ”Quân [Mã] của tôi mạnh hơn!”, hoặc “Không, [Xe] của tôi mạnh hơn!”. Kết quả là các Ác Quỷ cấp cao đấu với nhau giống như chơi cờ vua bằng cách sử dụng các Ác Quỷ Đầy Tớ. Chúng ta gọi đó là “Rating Game”. Sau đó, trò chơi này trở nên phổ biến trong Quỷ Giới. Hiện tại thì có cả một giải đấu cho trò đó nữa cơ. Sức mạnh các quân cờ của họ thể hiện ra trong trò chơi sẽ ảnh hưởng đến địa vị xã hội và chức vụ quý tộc của họ. Có một thứ gọi là [Sưu Tầm Quân Cờ], đó là nơi họ tới tìm những con người có tài năng và biến những người đó thành [Quân Cờ] của mình. Gần đây chuyện này càng trở nên phổ biến. Tài năng của các đầy tớ quyết định địa vị của họ.”

     Tôi hiểu rồi. 

     Trở thành kẻ mạnh trong trò chơi sẽ quyết định bạn là một Ác Quỷ tuyệt vời. Và nó còn trở thành niềm tự tôn của bạn.

     ...Umm, vậy là các Ác Quỷ Đầy Tớ vốn là con người sẽ được chuyển thành các [Quân Cờ] trong trò chơi.

     Tôi thấy thật phức tạp. Vậy là một ngày nào đó, tôi sẽ bị bắt phải chiến đấu trong trò chơi đó sao?

     “Chị vẫn chưa phải là Ác Quỷ trưởng thành, vì thế nên chị vẫn chưa thể tham gia vào một giải đấu chính thức. Mà dù cho có thể tham gia, thì có vài thứ chị cũng phải đáp ứng nếu không sẽ không thể thi đấu. Tạm thời, Ise và các đầy tớ của chị vẫn chưa thể tham gia vào trò chơi.”

     “Vậy nghĩa là cả Kiba và những người khác đều chưa từng tham gia trò chơi sao?”

     “Đúng thế.”

     Kiba trả lời câu hỏi đó của tôi.

     Quỷ Giới thật là kỳ lạ. Tôi từng nghĩ họ rất xấu xa và đáng sợ, nhưng có vẻ trí tưởng tượng của tôi sai rồi.

     Hoặc có lẽ tôi nghĩ thế vì chưa biết nhiều về Quỷ Giới.

     Trước đó thì cũng có vài điều làm phiền tôi. 

     Đúng thế, vị thế của tôi là một [Quân Cờ].

     “Hội Trưởng, vai trò và kỹ năng của em là gì? Và em là quân cờ nào vậy?”

     “Issei, em là—”

     Hội Trưởng ngưng lại. 

     Tôi cũng biết lý do tại sao. Cảm giác lạnh lẽo đang bao lấy cơ thể tôi. Đó là do sự hiện diện của kẻ thù và sát khí đang dần tăng mạnh lên.

     Có gì đó đang đến gần chúng tôi. Đến ngay cả một Ác Quỷ lính mới như tôi cũng cảm thấy được.

     “Ta ngửi thấy một mùi kinh tởm. Nhưng ta cũng đồng thời ngửi thấy một mùi vị thật thơm ngon. Hay ta nên nói là ngọt ngào nhỉ? Hay là chua đây?”

     Một giọng nói trầm trầm vang lên từ dưới mặt đất.

     Việc này thật là không bình thường. Chỉ nghe tiếng đó mà tôi đã thấy sợ rồi.

     “Ác Quỷ Lạc Lối Vaizor. Chúng ta ở đây để tiêu diệt ngươi.”

     Hội Trưởng nói.

     “Ketaketaketaketaketaketaketaketaketaketaketaketaketaketaketaketa...”

     Tiếng cười dị thường đó nhấn chìm chúng tôi. Ah, giờ tôi đã hoàn toàn hiểu rồi. 

     Đây không phải tiếng cười của con người. Nó cũng không phải là tiếng cười của một Ác Quỷ mà tôi biết.

     Một người phụ nữ để ngực trần bước ra từ trong bóng tối. Nhưng cơ thể ả đang lơ lửng bay.

     Không.

     LỘP CỘP

     Tiếng bước chân thật nặng nề. Rồi thứ tiếp theo tôi thấy là một cơ thể quái thú khổng lồ.

     Đó là sự kết hợp quái dị với phần trên là của một người phụ nữ còn phần dưới là của một con quái thú. 

     Nó đang cầm cái gì đó giống như ngọn thương ở cả hai tay.

     Phần thân dưới có 4 chân với những móng vuốt sắc nhọn. Là đuôi rắn à? Wow! Cái đuôi đang di chuyển kìa. 

     Dựa theo kích cỡ, nó chắc chắn dài đến hơn 5 mét. Nếu nó đứng lên bằng hai chân sau thì sẽ cao bao nhiêu đây? 

     Dù là gì thì nó cũng là một con quái vật. Nó cũng là Ác Quỷ à? 

     Vì Hội Trưởng đã gọi nó là “Ác Quỷ Lạc Lối”.

     Ôi trời, có cả mấy thứ như thế sao!? Tôi xin khẳng định lại một lần nữa. Ác Quỷ thật là đáng sợ!

     “Bỏ rơi Chủ Nhân của mình và còn điên cuồng tàn phá, nên ngươi đáng được nhận cái chết. Nhân danh Công Tước Gremory, ta sẽ tiêu diệt ngươi!”

     “Ngươi là một con nhỏ ranh maaaaa! Ta sẽ xé cơ thể ngươi ra và nó sẽ đỏ rực như tóc của ngươi vậyyyyyy!!”

     Con quái vật gầm lên, nhưng Hội Trưởng chỉ mỉm cười.

     “Nói năng thật là thô thiển. Yuuto!”

     “Vâng!”

     VỤT!

     Kiba kế bên tôi, di chuyển ngay sau khi Hội Trưởng ra lệnh. Nhanh quá. Cậu ta nhanh khủng khiếp. Tôi không theo kịp được!

     “Ise, chị sẽ tiếp tục bài giảng lúc nãy.”

     Hội Trưởng nói với tôi. 

     Bài giảng á? Những kỹ năng của Quân Cờ Ác Quỷ hay gì đó?

     “Vị trí của Yuuto là quân [Mã]. Kỹ năng là tốc độ. Những người trở thành [Mã] đều có tốc độ rất nhanh.”

     Y như lời Hội Trưởng nói, tốc độ của Kiba rất nhanh và tôi thậm chí không thể nhìn ra được cử động của cậu ta bằng mắt thường nữa.

     Con quái vật dùng ngọn thương tấn công, nhưng nó không thể nào đánh trúng.

     “Vũ khí tối thượng của Yuuto là kiếm.”

     Kiba ngưng lại và đột nhiên trong tay xuất hiện một thanh kiếm Châu Âu. Cậu rút bao kiếm ra và thanh kiếm ánh lên với ánh trăng rọi xuống.

     XOẸT!

     Kiba lại biến mất. Tiếp sau đó tôi nghe thấy tiếng thét của con quái vật.

     “Gyaaaaaaaaaaaaaaah!”

     Khi tôi nhìn lại, cả hai cánh tay cầm ngọn thương của nó đã lìa khỏi cơ thể. Máu đang phun ra ào ạt.

     “Đó là sức mạnh của Yuuto. Tốc độ đó mắt em không thể theo kịp và kỹ năng sử dụng kiếm thượng thừa. Kết hợp cả hai lại, em ấy chính là quân [Mã] nhanh nhất.”

     Có một cái bóng đang hiện ra gần chân con quái vật... Chờ đã! Đó là Koneko-chan!

     “Tiếp theo là Koneko. Em ấy là một quân [Xe]. Kỹ năng của [Xe] là—“

     “Đồ sâu bọ chết tiệtttttt!”

     RẦM!

     Con quái vật đồ sộ đang dẫm lên Koneko-chan!

     K-Koneko-chan! Này, em ấy đang gặp rắc rối rồi—

     Nhưng chân của con quái vật không thể chạm xuống đất. Nó chưa thể chạm đất hoàn toàn.

     Gugugu...

     Cô gái với cơ thể nhỏ nhắn đang nâng chân con quái vật lên.

     “Kỹ năng của [Xe] rất đơn giản. Sức mạnh tuyệt đối và sức phòng thủ cực cao. Một Ác Quỷ với thể lực như thế không thể làm đau Koneko đâu. Nó không thể đè bẹp em ấy.”

     NÂNG LÊN!

     Koneko-chan đã hoàn toàn nâng con quái vật lên cao.

     “...Bay nào.”

     Koneko-chan nhảy lên và đấm mạnh vào bụng con quái vật.

     BANG!

     Cơ thể khổng lồ của con quái vật bị văng về phía sau.

     Tôi nhớ lại lời của khách hàng đã yêu Koneko-chan, Morisawa-san.

     —Koneko-chan khỏe lắm đấy, em ấy có thể bế tôi như bế công chúa ấy.

     Đây chẳng phải là thứ mà bạn hay gọi là sức mạnh cực đại sao! 

     Con quái khổng lồ bay đi chỉ với một cú đấm! 

     Đúng thế, tôi sẽ không bao giờ đùa với Koneko-chan. Tôi sẽ bị giết chết chỉ với một cái búng tay của em ấy. 

     Nữ siêu nhân. Thật là đáng sợ. Morisawa-san, kẻ yêu em ấy từ cái nhìn đầu tiên cũng thật đáng sợ.

     “Cuối cùng là Akeno.”

     “Vâng, Hội Trưởng. Ara ara, mình nên làm gì đây?”

     Akeno-san mỉm cười đi lại chỗ con quái vật đã nằm sõng soài vì cú đấm của Koneko-chan.

     “Akeno là một quân [Hậu]. Là người mạnh nhất sau chị. Cậu ấy là Hội Phó bất khả chiến bại của câu lạc bộ chúng ta, người có tất cả các đặc điểm của [Tốt], [Mã], [Tượng] và [Xe].”

     “Guuuuuu...!”

     Con quái vật quắc mắt nhìn Akeno-san. Akeno-san nở nụ cười đáng sợ đáp lại ánh mắt con quái vật.

     “Ara ara, có lẽ ngươi vẫn còn ít năng lượng nhỉ. Thế này thì sao?”

     Akeno-san giơ hai tay lên trời.

     PHÁT SÁNG!

     Đột nhiên bầu trời phát sáng và sét từ trên cao giáng xuống đầu con quái vật.

     “Gagagagagagagagagagagagaaa!”

     Con quái vật ngay lập tức nhận lấy luồng điện chết người. 

     Toàn thân bị thiêu đốt và khói bốc lên mù mịt.

     “Ara ara, có lẽ vẫn còn ít năng lượng trong người. Chắc ngươi có thể chịu thêm một đòn nữa.”

     PHÁT SÁNG

     Một tia sét nữa giáng xuống.

     “Gyaaaaaaaaaaaaaah!”

     Con quái vật một lần nữa nhận lấy luồng điện. Có lẽ nó đang hấp hối rồi.

     Nhưng Akeno-san vẫn tiếp tục giáng xuống đòn thứ ba.

     Khuôn mặt của chị ấy khi giáng sét xuống vừa đáng sợ, vừa lạnh lẽo dù nụ cười vẫn không hề rời khỏi môi.

     Uwaah. Người này đang tận hưởng đấy... chị ấy cười không dứt từ nãy đến giờ.

     “Kỹ năng của Akeno là tấn công bằng quỷ lực. Cậu ấy có thể sử dụng các nhân tố thiên nhiên như sét, băng và lửa. Và trên hết, cậu ấy là kẻ bạo dâm.”

     Hội Trưởng nói thẳng toẹt ra như thể điều đó hết sức bình thường.

     Một kẻ bạo dâm sao!? Tại sao chị có thể gọi ai đó là kẻ bạo dâm như thế chứ!?

     “Thường thì cậu ấy rất tử tế, nhưng một khi bắt đầu cuộc chiến thì cậu ấy sẽ không thể dừng lại cho tới khi bình tĩnh.”

     “...Uuu, em cảm thấy bắt đầu sợ Akeno-san rồi đấy.”

     “Em không cần phải sợ, Ise. Akeno rất tử tế với đồng đội, nên nó không phải là vấn đề. Cậu ấy thậm chí còn nói rằng em rất dễ thương nữa. Lần tới, hãy thử chọc cậu ấy xem, cậu ấy chắc chắn sẽ ôm em nồng nhiệt đấy.”

     “Ufufufufufufufu. Ngươi có thể chịu được bao nhiêu sét của ta? Ngươi vẫn ổn mà phải không, Quái Vật-san? Ngươi vẫn chưa thể chết đâu phải không? Người kết liễu ngươi phải là Chủ Nhân của ta. Ohohohohohohoho!”

     ...Hội Trưởng, em thật sự sợ cái con người đang cười khoái trá kia...

     Tôi nghĩ đây mới là bản chất thật của chị ấy...

     Nhưng chị ấy dù gì vẫn là Ác Quỷ mà. Đương nhiên là thế rồi. Một Ác Quỷ đấy, nên đáng sợ là điều dĩ nhiên.

     Vài phút sau, Akeno-san lại tiếp tục giáng sét xuống.

     Sau khi Akeno-san bình tĩnh trở lại, Hội Trưởng gật nhẹ đầu.

     Hội Trưởng tiến lại gần con quái vật đã cạn kiệt chiến khí.

     Chị ấy đưa tay về phía nó.

     “Trăn trối gì không?”

     Hội Trưởng hỏi.

     “Giết ta đi.”

     Đó là điều duy nhất nó nói.

     “Vậy thì biến mất đi.”

     Một lời đáp lạnh lùng. Giọng của Hội Trưởng làm tôi thấy ớn lạnh.

     BÙM!

     Một luồng quỷ lực đen ngòm đồ sộ bắn ra từ lòng bàn tay của Hội Trưởng.

     Nó lớn đến mức có thể nuốt trọn cơ thể của con quái vật.

     Luồng quỷ lực đồ sộ đó hấp thụ hết cơ thể con quái. Và khi nó biến mất, cơ thể của con quái vật cũng chẳng còn lại gì.

     Hội Trưởng kiểm tra lại lần cuối, và thở dài.

     “Xong rồi. Mọi người làm tốt lắm.”

     Hội Trưởng nói với các thành viên của câu lạc bộ. Mọi người đều đã trở lại đúng bản thân mình. Vậy là buổi đi săn “Ác Quỷ Lạc Lối” đã xong rồi phải không?

     Số phận của những Ác Quỷ Lạc Lối này. Tôi không biết phải nói sao nữa. Chúng đã rời bỏ Chủ Nhân của mình vì một điều gì đó...

     Vậy đây là cuộc chiến của một Ác Quỷ... thật là khắc nghiệt. Cùng với Ác Quỷ Lạc Lối, có đầy thứ trên thế gian này mà tôi vẫn còn chưa biết.

     Vậy là tôi sẽ phải thật cố gắng từ đây...

     Mà tôi nghĩ khéo phải cả vài thập kỷ mất.

     Và rồi tôi nhớ lại vấn đề. Những điều về vị trí của Quân Cờ Ác Quỷ ban nãy. Vì tôi cũng là đầy tớ của một Ác Quỷ Quý Tộc, nên tôi chắc hẳn cũng là một [Quân Cờ].

     “Hội Trưởng, có một chuyện chị vẫn chưa nói với em.”

     “Gì thế?”

     Hội Trưởng mỉm cười đáp lại.

     “Quân Cờ của em... vai trò của em như một người đầy tớ.”

     Nói thật là tôi cũng đã dự đoán được trường hợp xấu nhất rồi. Tôi đã biết đó là gì rồi. Nhưng mà vẫn ngây thơ hy vọng.

     Chỉ còn lại hai [Quân Cờ], Akeno-san là [Hậu], Koneko chan là [Xe], và Kiba là [Mã].

     Chỉ còn lại [Tượng] và... [Tốt].

     Tôi đã hy vọng lắm, nhưng rồi niềm hy vọng của tôi ngay lập tức tan nát. Mỹ nhân tóc đỏ mỉm cười với tôi và nói không chút ngần ngại.

     “Em là quân [Tốt]. Ise, em là một quân [Tốt].”

     Vậy, tôi là quân cờ yếu nhất.

Bình luận