Mục lục
Life 3: Tôi Đã Kết Bạn
11231 từ

     “Haa... Con đường đến thành công chắc chắn là khổ ải rồi.”

     Tôi đang ở trong phòng mình, vừa ngửa cổ lên nhìn trần nhà vừa than thở.

     Quân [Tốt] à—.

     Đó là vai trò và nhiệm vụ của tôi.

     Quân [Tốt], đó là quân cờ yếu nhất.

     Vì thế, tôi phải nhắm đến mục tiêu đó... Con đường để trở thành một Ác Quỷ Quý Tộc của tôi khởi đầu từ những khó khăn.

     Ngoài ra, Hội Trưởng đã có một quân [Tượng] rồi. Chị ấy đã nói điều này với tôi khi tôi nhận ra mình là một quân [Tốt].

     “Chị đã có một quân [Tượng]. Nhưng hiện tại quân [Tượng] đó không có ở đây. Quân [Tượng] đó hiện đã ở một nơi khác, đang làm nhiệm vụ khác nhưng vẫn làm việc cho chị. Nếu có cơ hội, thì chị sẽ giới thiệu quân [Tượng] đó cho em.”

     Chị ấy đã nói như thế. Người đó là ai? Chắc tôi sẽ gặp người đó sớm thôi. Tôi mong đó sẽ là một cô gái.

     Vì thế nên tôi đã được chọn trở thành quân [Tốt]. Có lẽ tôi còn nhiều khó khăn để vượt qua lắm đây.

     Liệu tôi có ổn với nó không?

     Tôi đã bị giết bởi Thiên Thần Sa Ngã do cái thứ giúp tôi bắn Kamehameha, Sacred Gear. Chưa kể cô ta còn đùa giỡn với tình cảm của tôi.

     Sau đó, tôi bị biến thành Ác Quỷ.

     Tôi được một Ác Quỷ xinh đẹp cứu và nói với tôi rằng tôi sẽ là “Đầy Tớ” của cô ấy và sau đó đã lừa tôi rằng “Tôi có thể lập một dàn harem cho riêng mình nếu tôi phấn đấu”.

     Mỗi ngày, tôi đều làm việc chăm chỉ với tư cách là đầy tớ của Hội Trưởng.

     Giao tờ rơi. Và ký giao ước.

     Nhưng vì quỷ lực của tôi rất thấp, nên tôi không thể sử dụng vòng tròn phép thuật để dịch chuyển tới nơi của khách hàng được.

     Một điều chưa từng xảy ra trước đây. Có lẽ tôi là Ác Quỷ tệ hại nhất.

     HÍT VÀO

     Tôi hít lấy chút không khí. Nếu nghĩ kỹ lại thì, tôi chưa từng có bất kỳ kỹ năng đặc biệt nào kể cả khi chưa thành Ác Quỷ.

     Tôi đã thử nhiều cách để gây ấn tượng với bọn con gái, nhưng cho dù thế tôi vẫn không thể giành chiến thắng trước bọn đẹp mã.

     Trước đây, khi chưa trở thành Ác Quỷ tôi chưa từng có ước mơ. Chà, có vẻ đó cũng là điều tốt khi trở thành Ác Quỷ đấy nhỉ, bởi vì giờ tôi đã có rồi.

     Mà khoan đã, trở thành Ác Quỷ liệu có phải là điều tốt không?

     Nếu lúc đó tôi không được cứu bởi Hội Trưởng, thì có lẽ tôi đã không còn ở đây nữa rồi. Và tôi cũng chẳng thể nào mà có thể tận hưởng tuổi trẻ của mình.

     Chà, điều đó thật... thú vị. Tôi được ở trong nhóm bao quanh là các bishoujo và mọi người thì đều rất tốt bụng. Trở thành Ác Quỷ là như thế sao.

     Hội Trưởng Rias rất xinh đẹp, và Akeno-san thì rất tốt bụng miễn là tôi không quấy rối chị ấy... Tôi nghĩ là như thế.

     Koneko-chan cũng phải là vấn đề miễn là tôi hành xử bình thường.

     Kiba thì khiến tôi khó chịu, nhưng cậu ta vẫn nói chuyện bình thường với tôi mặc dù là một tên đẹp mã... Cậu ta thực sự là một người tốt. Tên đẹp mã chết tiệt.

     Bạn thực sự là không thể đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài. Có lẽ là định kiến về những gã đẹp trai của tôi đang dần thay đổi.

     Rồi tôi nhớ tới Nữ Tu tóc vàng xinh đẹp, Asia.

     Cô ấy thật sự rất xinh đẹp. Nếu như tôi có một cô bạn gái.... tôi dừng lại ở đó và đưa hai tay lên ôm mặt. Khoan đã, tôi vừa mới trải qua một mối tình tồi tệ không được đền đáp.

     Khốn kiếp thật, chơi đùa với tình cảm của tôi... Yuuma-chan, tôi đã thực sự yêu cô mà.

     Chết tiệt. Tại sao cuộc sống của tôi luôn bị người khác kiểm soát thế này?

     Có lẽ đó là cách cuộc sống vận hành. Xung quanh tôi có vô vàn điều kỳ bí, nên tôi có cảm giác mình đã bị hút vào đó.

     Asia... Nữ Tu hả. Người ở phe đối lập với tôi.

     Tôi có lẽ sẽ không bao giờ được gặp lại cô ấy nữa.

     Cô gái đó sẽ đi trên con đường riêng của mình, và tôi sẽ tự đi trên con đường của tôi.

     Chúng tôi định mệnh lại là đầy tớ của Ác Quỷ và thuộc hạ của Chúa.

     Chúng tôi chỉ tình cờ gặp nhau mà thôi.

     Có lẽ chúng ta không nên gặp lại nhau. Nó có thể dẫn chúng ta tới một định mệnh cay đắng.

     Và như thế, tôi lại nghĩ một điều gì thật chán ngắt.

     “Aaaah, phải rồi, phải rồi, mình chỉ là một quân [Tốt] yếu đuối. Có gì tốt đẹp về mình đâu, nếu thế thì liệu mình có thể trở thành quý tộc...? Thế còn, Quỷ Vương-sama thì sao? Chà, có vẻ nói chuyện với Quỷ Vương-sama cũng vô ích.”

     Tôi cười chua chát.

     Tôi sắp có mục tiêu rồi. Chính là nó.

     Trước tiên, mục tiêu của tôi là sử dụng được vòng tròn ma thuật để có thể dịch chuyển.

     Đó sẽ là bước đầu của tôi. Yeah, chính là nó. Tôi lại bừng bừng nhiệt huyết rồi.

     Thời gian than thở nhiêu đó đủ rồi. Tôi đã biến thành Ác Quỷ. Đó là điều không thể nào thay đổi.

     Vậy thì tôi sẽ phải sống như một Ác Quỷ. Và biến giấc mơ của mình thành sự thật với tư cách là một Ác Quỷ.

     Ngay cả khi tôi không thể, thì làm việc chăm chỉ để đạt được nó sẽ là mục tiêu sống của tôi.

     Yeah! Tôi có thể làm được! Tôi sẽ làm được!

◇ ◇ ◇

     Giờ đã là đêm muộn, và tôi đang đạp xe hướng đến một căn nhà.

     Không phải là một biệt thự hay một căn hộ, mà chỉ là một căn nhà bình thường.

     Đây là lần đầu tiên, tôi nên làm gì đây?

     Vì khách hàng không sống một mình, liệu gia đình người đó có nhìn thấy tôi không?

     Dù sao, tôi cũng phải đến đó và ký giao ước. Trước đây tôi đã từng nói rằng con người bình thường không thể phát hiện ra tôi, nhưng liệu nó có thực sự xảy trong tình huống này không?

     Tôi khá lo lắng nhưng chợt nhận ra điều gì đó khi định nhấn chuông.

     Cửa chính đang mở.

     ...Thật sao, để cửa vào giữa đêm.

     THÌNH THỊCH

     Tôi đột nhiên cảm thấy khó chịu. Gì thế này? Tôi có linh cảm xấu.

     Nhưng tôi đã lỡ bước vào trong nhà rồi.

     Tôi nhìn vào bên trong từ lối vào.

     Sảnh không có lấy một ánh điện. Chỉ có một cầu thang dẫn lên tầng hai, nhưng cũng tối om.

     Chỉ có duy nhất một phòng ở cuối tầng một có ánh sáng, nhưng lại vô cùng mờ nhạt.

     ...Yeah, chắc chắn có gì đó không ổn rồi. Tôi không cảm nhận được sự hiện diện của con người ở đây.

     Họ đang ngủ sao? Không thể nào. Nếu thế thì tôi sẽ không có cảm giác khó chịu như thế này.

     Tôi cởi giày ở lối vào và cầm nó trên tay.

     Rồi tôi bước vào phòng một cách nhẹ nhàng không gây ra bất kỳ tiếng động nào.

     Tôi là Ác Quỷ, chứ không phải một tên trộm. Tôi đang nghĩ về một lý do như thế.

     Qua cánh cửa của căn phòng đang mở hé tôi nhìn vào bên trong và phát hiện ra thứ ánh sáng mờ đó là từ những ngọn nến.

     “...Xin chào. Tôi là Ác Quỷ từ nhà Gremory... Ừm, khách hàng có ở đây không?”

     Tôi khẽ hỏi, nhưng không có ai đáp lại.

     Không còn cách nào khác, tôi đành bước vào căn phòng.

     Đây là phòng khách, có một cái tivi, một ghế sofa, một cái bàn và những thứ khác. Đó là một phòng khách hoàn toàn bình tường—

     Rồi tôi nín thở. Mắt tôi dán chặt vào tường.

     Bức tường. Có một cái xác bị ghim chặt vào đó. Và lộn ngược.

     ...Một con người. Một người đàn ông. Có phải đây là chủ nhà không? Nhưng tại sao...?

     Cái xác bị cắt thảm hại. Từ vết thương lủng lẳng thứ gì đó như nội tạng...

     “Ọe.”

     Tôi nôn hết những gì có trong dạ dày của mình ra ngoài.

     Tôi không nôn khi nhìn thấy con quái vật hôm trước, nhưng cơ thể tôi lại phản ứng với một xác chết.

     Tôi không thể nhìn nó thêm được nữa.

     Cái xác bị ghim vào tường bằng đinh vít, đầu ở dưới đất, hai chân ngược lên trời, nó giống hình dạng của một cây thánh giá bị quay ngược.

     Ở lòng bàn tay, bàn chân và cả giữa cơ thể là những cái đinh vít rất to.

     Điều này không bình thường. Không bình thường chút nào!

     Người bình thường không thể giết một người như thế này được!

     Dưới sàn nhà là một vũng máu lớn, và máu vẫn đang nhỏ xuống không ngừng từ cái xác.

     Có chữ viết ở trên tường.

     “C-Cái gì đây...?”

     “Nó viết “Sự trừng phạt cho những kẻ đã làm việc xấu!”. Ta đã mượn câu đó từ một người rất là nổi tiếng đấy.”

     Giọng nói của một chàng trai trẻ tuổi vang lên phía sau lưng tôi.

     Khi quay lại, tôi nhìn thấy một chàng trai tóc trắng. Trông hắn có vẻ là người ngoại quốc, và vẫn đang ở độ tuổi thành niên.

     Hắn mặc như linh mục. Và còn là một bishounen nữa.

     Nhìn thấy tôi, tên linh mục mỉm cười quỷ quyệt.

     “Hừm, hừm. Chà, chà, đây chả phải là Ác Quỷ-kun sao!”

     Trông hắn có vẻ rất hạnh phúc.

     Và rồi, tôi sực nhớ tới điều mà Hội Trưởng đã từng nói với tôi.

     —Đừng có dây với mấy người ở Nhà Thờ. Đặc biệt là những Thầy Trừ Tà — kẻ thù lớn nhất của chúng ta. Chúng có thể dễ dàng loại bỏ chúng ta bằng năng lượng nhận được từ lời thỉnh cầu tới Chúa.

     Hắn ta là linh mục, vậy có nghĩa là hắn liên quan tới Nhà Thờ. Tệ thật...

     Hắn thậm chí còn biết tôi là Ác Quỷ, vậy là tôi đang ở trong một tình huống vô cùng tồi tệ phải không?

     “Ta là linh mục~♪ ta là một cậu bé linh mục~♪ ta thái nát những tên ác như quỷ~, và ta cười vào mặt chúng~♪ ta chặt đầu lũ Quỷ các ngươi, và đón nhận bữa ăn của mình~♪”

     Tên linh mục bắt đầu hát.

     T-Tôi không hiểu. Có chuyện gì với tên này vậy!?

     “Tên ta là Freed Zelzan. Ta thuộc về một tổ chức Trừ Tà. Ah, ta giới thiệu bản thân không có nghĩa là ngươi cũng làm như thế. Ta không muốn nhớ tên ngươi trong trí óc của ta, nên đừng mở mồm ra. Ổn thôi, ngươi sẽ chết nhanh thôi. Chắc chắn đấy. Lúc đầu thì có lẽ sẽ đau, nhưng rồi người sẽ cảm thấy sướng như muốn khóc ấy. Còn bây giờ thì hãy mở ra một cánh cửa mới nào-ZE!”

     Tôi chưa từng gặp ai như hắn trước đây. Hắn toàn nói những điều khó hiểu.

     Tuy vậy, hắn là một Thầy Trừ Tà. Và bây giờ thì tôi đang gặp rắc rối.

     Nhưng tôi vẫn muốn hỏi hắn một điều. Tôi nuốt nước bọt và lên tiếng.

     “Này, là ngươi đúng không? Chính ngươi đã giết người này?”

     “Phải phải, là ta giết hắn đấy. Bởi vì~, hắn là tên tội phạm đã triệu hồi Ác Quỷ, nên ta phải giết hắn.”

     C-Cái lý do gì thế này!?

     “Hử? Ngươi đang sốc sao? Ngươi không tính chạy trốn à? Là nhỉ? Thật kỳ lạ. Ý ta là những kẻ lập giao ước với Ác Quỷ đều là lũ cặn bã. Thật sự cặn bã. Ngươi có hiểu điều đó không? Không sao? Là thế sao? Chà, rốt cuộc thì ngươi cũng là một Ác Quỷ cặn bã.”

     Tên này bị điên rồi! Không thể nói chuyện bình thường với hắn được!

     Nhưng tôi sẽ nói những gì tôi phải nói!

     “Sao người lại có thể giết người khác kia chứ!? Không phải là chỉ nên giết Ác Quỷ thôi sao?”

     “Haaaaa? Cái quái gì thế này? Một Ác Quỷ như ngươi mà đòi thuyết giáo ta sao? Hahaha. Buồn cười quá đi. Ngươi có thể được trao huân chương hài hước đấy. Rồi thì lắng nghe rõ ràng vào tên Ác Quỷ khốn kiếp kia. Ác Quỷ dùng lòng tham của con người để tồn tại. Ký giao ước với Ác Quỷ, nghĩa là ngươi cũng không còn là người nữa. Đó là dấu chấm. Đấy là lý do tại sao ta giết hắn ta~. Ta sống bằng việc giết Ác Quỷ và những kẻ giao ước với chúng. Đó là công việc của ta.”

     “Kể cả Ác Quỷ cũng không đi xa đến như thế!”

     “Haa~~? Ngươi đang nói gì vậy? Ác Quỷ là bọn rác rưởi. Ngươi có biết sự tồn tại của chúng kinh tởm đến thế nào không? Đó là lẽ thường ngươi có biết không? Ngươi không biết à? Thật sự thì, ngươi thật sự nên quay trở về làm một đứa trẻ đi. Mà khoan đã, nói thế với kẻ được hồi sinh thành Ác Quỷ như ngươi cũng vô ích. Vì thế, ta nên giết phứt ngươi đi thì hơn! Hahahaha. Tuyệt quá phải không? Như thế là tốt nhất đấy, phải không?”

     Tên Linh Mục rút ra một thanh gươm không lưỡi, và một khẩu súng.

     BÙMMM.

     Một âm thanh vừa xé toạc không khí.

     Thanh gươm chỉ còn phần cán biến thành một chùm tia lưỡi cong.

     Đó là gì? Nó trông giống như một thanh kiếm ánh sáng trong Gundam.

     “Ngươi đang làm ta cảm thấy phấn khích đấy, liệu ta có thể cắt ngươi ra được không? Hay ta sẽ bắn ngươi nhé? Được không? Được mà. Giờ ta sẽ đâm xuyên qua tim bằng thanh kiếm ánh sáng này, rồi sau đó sẽ thổi bay đầu ngươi bằng khẩu súng ngầu lòi này! Chàng trai, có lẽ ta sẽ chìm đắm vào tình yêu của chúng mất!”

     LƯỚT!

     Tên linh mục lao thẳng về phía tôi!

     Hắn chém thanh kiếm ánh sáng vào tôi.

     Chết tiệt!

     Tôi né nó, nhưng chân tôi lại đau dữ dội.

     Có khói bốc ra từ nòng súng của hắn, tôi bị bắn sao?

     Nhưng tôi đâu nghe thấy tiếng súng nào đâu. Rồi bất ngờ cảm thấy một cú bắn nữa vào ngay chân mình.

     “Guaaaah!”

     Tôi ngã khụy xuống rên rỉ. Lần này đạn trúng vào bắp chân trái tôi!

     Đau quá! Nhưng tôi biết cơn đau này!

     “Thế nào hả!? Loại đạn được chế tạo riêng cho Thầy Trừ Tà, đạn ánh sáng! Nó không gây ra tiếng động gì đâu. Bởi vì nó là ánh sáng mà. Cả ta và ngươi đều đang phấn khích rồi, phải không?”

     Cơn đau từ ánh sáng. Đúng vậy, nó là cơn đau từ ánh sáng.

     Đối với Ác Quỷ ánh sáng là chất độc. Một khi bị trúng, cơn đau sẽ lan ra khắp cơ thể.

     “Chết, chết đi, Ác Quỷ! Đi chết đi Ác Quỷ! Trở thành cát bụi và biến mất đi! Đó là thú vui của ta!”

     Tên linh mục đang cười khoái chí và chuẩn bị kết liễu tôi.

     “Làm ơn hãy dừng lại!”

     Và rồi tôi nghe thấy một giọng nữ rất quen thuộc.

     Tên linh mục đứng sững ở chính nơi hắn định tấn công tôi, và rồi nhìn về hướng giọng nói vừa phát ra.

     Tôi cũng nhìn về hướng đó.

     —!

     Ở đó có một cô gái mà tôi quen biết.

     “Asia.”

     Đúng thế, cô Nữ Tu tóc vàng đang đứng đó.

     “Chà chẳng phải đó là phụ tá của ta sao, Asia-chan. Có chuyện gì thế? Cô đã đặt xong rào chắn chưa?”

     “! Kh-Khôngggggg!”

     Asia hét lên sau khi nhìn thấy các xác bị đóng đinh trên tường.

     “Cám ơn vì tiếng thét đáng yêu đó! Oh yeah, có phải đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy một xác chết như thế có phải không, Asia? Nhìn kỹ vào. Đây sẽ là kết cục của những kẻ đã giao ước với Ác Quỷ.”

     “...Không...”

     Sau đó cô ấy nhìn về phía chúng tôi và sững sờ khi thấy tôi.

     “...Cha Freed... người này...”

     Asia nhìn thẳng vào tôi.

     “Người này? Không, không phải. Tên chết tiệt này là Ác Quỷ. Hahaha, cô hiểu nhầm gì sao?”

     “—! Ise-san là một... Ác Quỷ...?”

     Cô ấy có vẻ bị sốc khi biết sự thật, và không biết phải nói gì.

     “Cái gì, cái gì cơ? Hai người biết nhau sao? Wow. Bất ngờ đấy. Là tình yêu bị ngăn cấm giữa Ác Quỷ và Nữ Tu sao? Thật đấy à? Cô nói thật sao?”

     Tên linh mục Freed nhìn cả Asia và tôi.

     ...Tôi không muốn cô ấy biết.

     Đáng lẽ chỉ nên như vậy thôi chứ. Tốt hơn là cô ấy đừng biết. Tôi không định gặp lại cô ấy.

     Tôi chỉ muốn cô ấy nghĩ tôi là một học sinh cao trung tốt bụng sống ở thị trấn này thôi.

     Ôi trời, tôi không biết phải nói gì nữa. Đúng là định mệnh cay nghiệt mà. Ánh mắt của Asia làm tôi thấy tệ hại quá.

     Tôi xin lỗi. Tôi xin lỗi vì lại là một Ác Quỷ nhé.

     “Ahaha! Ác Quỷ và con người không bao giờ có thể cùng tồn tại! Đặc biệt những người từ Nhà Thờ và Ác Quỷ cả hai đều là kẻ thù lớn nhất của nhau! Ngoài ra, chúng ta là một nhóm người dị giáo bị Chúa bỏ rơi. Asia-chan và ta là những người không thể sống sót nếu không có Thiên Thần Sa Ngã-sama cứu vớt.”

     Thiên Thần Sa Ngã?

     Ý hắn là gì? Không phải linh mục và nữ tu làm việc cho Chúa sao?

     “Giờ thì, bỏ chuyện đó sang một bên, ta cần giết thứ rác rưởi này, nếu không ta không thể hoàn thành công việc của mình, vậy ta đến đây. Ngươi đã sẵn sàng chưa?”

     Tên linh mục đâm thanh kiếm về phía tôi một lần nữa.

     Ngực tôi bị đâm thấu, tôi sẽ chết mất... Mà kể cả có sống sót, thì tôi cũng sẽ tiêu đời như khách hàng đang bị ghim vào tường và cả cơ thể bị băm nát thế kia đâu.

     Nỗi sợ trong tôi bắt đầu dâng lên. Tệ quá. Thế này tệ quá!

     Tôi sẽ chết mà không kịp trở tay mất!

     Khi tôi nghĩ đến đó, thì Nữ Tu tóc vàng đã bước vào giữa tôi và tên linh mục.

     Cô đứng lên phía trước tôi, hai tay dang rộng như thể đang bảo vệ tôi.

     Tên linh mục quắc mắt khi nhìn thấy cảnh đó.

     “...Này, này. Thật đấy à? Asia-chan, cô có biết cô đang làm gì không?”

     “...Có chứ. Cha Freed, tôi cầu xin cha. Xin hãy tha cho người này. Hãy để cậu ấy đi.”

     Tôi cứng họng khi nghe cô ấy nói như thế.

     Asia? Cậu đang bảo vệ mình sao?

     “Tôi không thể chịu đựng được nữa... Cha không thể giết người chỉ vì họ giao ước với Ác Quỷ và cha cũng không thể giết Ác Quỷ. Điều này là sai trái!”

     “Haaaaaaaaaaaaaaaaaaah!? Đừng nói mấy thứ vớ vẩn đó, con điếm! Ngươi đã được học những điều đó ở Nhà Thờ rằng Ác Quỷ chính là lũ rác rưởi! Nghiêm túc đi, não của ngươi vấn đề sao!?”

     Biểu hiện của Freed lúc này trông thật khốn khổ.

     “Luôn có những người tốt, ngay cả Ác Quỷ cũng thế!”

     “Không có, đồ nguuuuuuuuu!”

     “Đ-Đó là những gì tôi nghĩ cho đến gần đây… Nhưng Ise-san là một người tốt. Thực tế đó không thay đổi ngay cả sau khi tôi phát hiện ra rằng cậu ấy là một Ác Quỷ! Giết người nào đó là không thể tha thứ! Loại hành động này! Chúa sẽ không cho phép những hành động như vậy!”

     Cô ấy đã nhìn thấy cái xác, và cả phát hiện ra tôi là Ác Quỷ, cô ấy hẳn là sốc lắm. Nhưng Asia vẫn không chùn bước khi nói lên niềm tin của mình cho tên linh mục.

     Thật là một cô gái có ý chí mạnh mẽ. Cô gái này thật tuyệt vời.

     BỐP!

     “Kyaa!”

     Tên linh mục khốn khiếp đã dùng súng đánh Asia văng sang một bên.

     Asia ngã nhào xuống đất.

     “Này, Asia!”

     Tôi lao về phía Asia vừa bị đánh.

     ...Có một vết bầm trên mặt. Tên khốn đó đã thực sự đánh cô ấy.

     “...Mụ Thiên Thần Sa Ngã kia dặn ta rất kỹ là không được giết ngươi. Nhưng ta thấy tức giận rồi đấy. Vì ta không thể giết ngươi, ta có thể cưỡng hiếp ngươi hay gì đó không nhỉ? Nếu không, ta sẽ không thể chữa lành được trái tim mình. Nhưng trước đó, ta cần phải giết cái thứ rác rưởi đó.”

     Tên linh mục chĩa thanh kiếm ánh sáng về phía tôi một lần nữa.

     ...Tôi không thể bỏ chạy khỏi đây khi vẫn còn Asia.

     Tôi không thể bỏ cô ấy ở lại với hắn ta, khi mà hắn vừa nói những thứ đáng sợ trước đó!

     Nếu tôi bỏ trốn, thì phải đi cùng Asia. Vì thế tôi phải chiến đấu...

     Tôi có thể chiến đấu bằng Sacred Gear của mình không? Mặc dù tôi không biết năng lực của nó?

     Tôi lại là Quân Cờ yếu nhất, quân [Tốt]. Cơ hội chiến thắng của tôi rất mong manh.

     Nhưng tôi phải...

     “Ta sẽ không bỏ mặc cô gái đã cố bảo vệ mình. Vậy thì đến đây đi!”

     Tôi thủ thế trước tên linh mục.

     Tên linh mục huýt sáo và trông hắn đang vô cùng mạnh mẽ.

     “Ể? Ê? Nghiêm túc đấy à? Thực sự nghiêm túc đấy à? Ngươi sẽ chiến đấu với ta? Ngươi sẽ chết đấy, hiểu không? Ngươi sẽ chết với rất nhiều vết thương đấy? Ta không định giết ngươi mà không phải chịu bất kỳ cơn đau nào đâu, hiểu không? Giờ thì, hãy xem ta có phá kỷ lục bằng việc băm nhỏ ngươi ra không nhé!”

     Hắn lại tiếp tục nói những thứ đáng sợ.

     Nhưng tôi không thể tỏ ra yếu ớt trước Asia!

     Tên linh mục nhảy lên cao, sàn nhà dưới chân hắn bắt đầu phát ra những tia sáng xanh trắng rực rỡ.

     “Cái gì đấy?”

     Tên linh mục bắt đầu nghi hoặc nhìn sàn nhà đang phát sáng. Ánh sáng xanh bắt đầu thành hình.

     —Nó là vòng tròn ma thuật.

     Và tôi đã từng thấy nó trước đây.

     Vòng tròn ma thuật của gia tộc Gremory! Đ-Đó là...!

     PHÁT SÁNH!

     Vòng tròn ma thuật trên sàn nhà bắt đầu phát sáng. Và rồi những người mà tôi biết sẽ hiện ở đó. Đúng hơn là những Ác Quỷ.

     “Hyoudou-kun, chúng tôi tới cứu cậu đây.”

     Kiba mỉm cười với tôi.

     “Ara ara, thật là đáng sợ.”

     “...Linh mục.”

     Akeno-san và Koneko-chan!

     Đúng thế, những đồng đội của tôi.

     Kuu! Họ đến để cứu tôi!

     Tôi cảm động đến phát khóc mất! Thật tuyệt! Một việc như thế này cũng có thể xảy ra sao!?

     “Hyahou! Một món quà đến từ nhóm Ác Quỷ sao!”

     Tên linh mục bắt đầu chém thanh kiếm của mình.

     KENG!

     Tiếng kim loại vang khắp căn phòng. Kiba đã chặn đòn tấn công bằng thanh kiếm của mình.

     “Xin lỗi nhé. Cậu ấy là một trong số bọn ta! Vì thế bọn ta không cho phép ngươi đặt một ngón tay vào cậu ấy đâu!”

     “Ố, ồ! Một Ác Quỷ quan tâm đến đồng đội của mình? Các ngươi là cái quái gì thế? Đội quân Ác Quỷ, Biệt đội Ác Quỷ? Tuyệt đấy. Ta có thể cảm thấy sức nóng rồi đấy. Nó làm ta cảm thấy thật phấn khích! Vậy nó sẽ ra sao nào? Ngươi là người đút vào còn hắn là kẻ cúi xuống cho ngươi đút vào? Vậy quan hệ của các ngươi là vậy sao?”

     Họ đang trao đổi những chiêu thức bằng kiếm nhưng tên linh mục thì lại trở nên tự phụ và lè lưỡi, vừa lắc đầu và cả lưỡi.

     Tên khốn đó đang coi thường chúng tôi!

     Ngay cả Kiba cũng đang tỏ ra khó chịu. Chà, tên khốn này thật sự kinh tởm.

     “...Thật là một cái mồm bẩn thỉu. Thật khó để tin rằng ngươi là một linh mục... Ồ, đó là lý do ngươi trở thành “Thầy Trừ Tà Lạc Lối”, đúng chứ?”

     “Đúng thế, đúng thế! Ta thô thiển đấy! Xin lỗi về điều đó nhé! Chính vì thế nên ta mới lạc lối đấy! Ta đã bị đuổi! Lũ Vatican súc vật! Nhưng cũng chẳng sao miễn là ta có thể cắt nát bọn Ác Quỷ khi nào ta thích là được rồi!”

     Cả hai vẫn đang tiếp tục trao đổi những chiêu thức bằng kiếm.

     Kiba khá bình tĩnh, nhưng mắt cậu thì vẫn tập trung vào kẻ thù.

     Tên linh mục Freed vẫn đang cười và tận hưởng cuộc chiến.

     “Ngươi là loại người khó đối phó nhất. Một kẻ chỉ sống bằng cách chém giết Ác Quỷ... Ngươi là kẻ gây tổn hại rất nhiều cho chúng ta.”

     “Haaaaah!? Ngươi biết không, ta rất ghét bị Ác Quỷ lên lớp đấy! Ta đang sống như người thường đấy! Ta không ở vị trí má loại sâu bọ như ngươi có thể thuyết giáo!”

     “Ngay cả Ác Quỷ cũng có luật lệ.”

     Akeno-san đang mỉm cười, nhưng đôi mắt chị ấy lại rất nghiêm nghị.

     Chị ấy đang tỏa ra sát khí và sự thù địch về phía Freed.

     “Tuyệt đấy. Ta rất thích ánh mắt cháy bỏng đó. Onee-san, cô là nhất đấy. Ta có thể thấy sự thèm khát được giết ta. Đó có phải là tình yêu không? Không. Ta nghĩ nó là sát khí thì đúng hơn! Tuyệt thật! Thật sự rất tuyệt! Ta thích cảm giác sắp bị giết và được giết!”

     “Thế thì biến đi.”

     Người xuất hiện bên cạnh tôi là cô gái tóc đỏ, —Hội Trưởng Rias!

     “Chị xin lỗi, Ise. Chị chưa bao giờ nghĩ rằng một Thầy Trừ Tà Lạc Lối lại đến nhà khách hàng của chúng ta.”

     Hội Trưởng xin lỗi tôi, rồi nheo mắt lại khi nhìn thấy vết thương của tôi.

     “...Ise. Em bị thương à?”

     “Ah, xin lỗi... em bị bắn...”

     Tôi cố gượng cười.

     Ah, chắc chị ấy sẽ mắng tôi mất. Xin lỗi về sự yếu đuối này, Hội Trưởng.

     Hội Trưởng không nói gì với tôi và chỉ lạnh lùng nhìn tên linh mục.

     “Ngươi chắc là kẻ đã chăm sóc đầy tớ dễ thương của ta nhỉ?”

     Giọng chị ấy trầm xuống và nghe có vẻ đáng sợ.

     Wow, Hội Trưởng tức giận. Có phải là vì tôi không?

     “Đúng, đúng thế. Ta đã chơi đùa với hắn. Ta đã định băm hắn ra nhưng đã bị chen ngang và nó kết thúc như một giấc mơ.”

     ẦM!

     Một phần đồ nội thất phía sau tên linh mục bị thổi bay.

     Đó là do Hội Trưởng. Chị ấy đã bắn ra một quả cầu quỷ lực.

     “Ta chắc chắn sẽ không tha thứ cho những kẻ giám làm hại tới đầy tớ của mình. Ta càng không thể tha thứ cho tên thấp hèn như ngươi quậy phá ở trên lãnh địa của ta.”

     Sức mạnh của chị ấy làm cho không khí trở nên đóng băng.

     Sát khí của chị ấy bao phủ khắp căn phòng. Có thứ gì đó như những cơn sóng quỷ lực đang bao lấy Hội Trưởng.

     “! Hội Trưởng, có vẻ như một vài Thiên Thần Sa Ngã đang hướng về phía ngôi nhà này. Với tình hình này, thì chúng ta đang gặp bắt lợi.”

     Dường như Akeno-san đã phát hiện ra điều gì đó và thông báo cho chúng tôi.

     Thiên Thần Sa Ngã đang đến đây à? Những có có đôi cánh đen sao?

     Hội Trưởng liếc mắt nhìn tên linh mục một lần nữa.

     “...Akeno chúng ta sẽ trở về căn cứ ngay khi cứu được Ise. Chuẩn bị dịch chuyển.”

     “Vâng.”

     Akeno-san bắt đầu niệm thần chú khi Hội Trưởng ra lệnh cho chị ấy. Dịch chuyển sao?

     Chúng tôi sắp chạy trốn sao?

     Rồi tôi quay sang nhìn về phía Asia.

     “Hội Trưởng! Chúng ta cũng nên đưa cô ấy theo!”

     Tôi nói với Hội Trưởng.

     “Điều đó là không thể. Chỉ Ác Quỷ mới có thể sử dụng vòng tròn ma thuật để dịch chuyển. Ngoài ra, vòng tròn ma thuật này chỉ có thể dịch chuyển chị và những đầy tớ của chị thôi.”

     Kh-Không... Mắt tối và Asia chạm nhau. Rồi cô ấy mỉm cười với tôi.

     “Asia!”

     “Ise-san, hẹn gặp lại.”

     Đó là những lời cuối cùng của chúng tôi tại nơi này.

     Lát sau, Akeno-san đã niệm phép xong, và vòng tròn ma thuật trên sàn nhà lại bắt đầu phát ra ánh sáng xanh.

     “Đừng nghĩ ta sẽ để cho các ngươi thoát!”

     Tên linh mục chém về phía chúng tôi, nhưng Koneko-chan đã ném chiếc ghế sofa về phía hắn.

     Ngay lúc tên linh mục chém chiếc ghế bằng kiếm của hắn, thì chúng tôi đã được dịch chuyển về phòng câu lạc bộ.

     Tôi không có thời gian để nghĩ về cảm giác lần đầu dịch chuyển bằng vòng tròn phép thuật, mà thứ tôi quan tâm là nụ cười cuối cùng mà Asia dành cho tôi.

◇ ◇ ◇

     “Có hai loại Thầy Trừ Tà.”

     Tôi nghe Hội Trưởng giải thích khi chân đang được chữa trị.

     “Đầu tiên là các Thầy Trừ Tà nhận được phước lành từ Chúa để thực hiện việc trừ tà nhân danh công lý. Loại này mượn sức mạnh của Chúa và Thiên Thần để tiêu diệt Ác Quỷ. Và còn một loại nữa. —‘Thầy Trừ Tà Lạc Lối’.”

     “Lạc Lối?”

     Hội Trưởng gật đầu trước câu hỏi của tôi.

     Lại là “Lạc Lối”.

     “Lễ trừ tà là một nghi lễ linh thiêng nhân danh Chúa. Nhưng đôi khi, một số Thầy Trừ Tà bắt đầu thích thú với việc giết Ác Quỷ. Chúng là những kẻ xem việc giết Ác Quỷ là niềm vui và là lẽ sống. Chính vì thế mà chúng bị đuổi khỏi Nhà Thờ mà không có một ngoại lệ nào. Hoặc chúng sẽ bị trừ khử vì bị kết tội.”

     “Trừ khử... tức họ là bị giết sao.”

     “Nhưng vẫn có vài tên sống sót. Em nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra với những Thầy Trừ Tà đó? Rất đơn giản. Chúng sẽ tìm đến Thiên Thần Sa Ngã.”

     “Thiên Thần Sa Ngã là những kẻ có đôi cánh đen phải không?”

     “Đúng thế. Thiên Thần Sa Ngã là những kẻ bị đuổi khỏi thiên đường, nhưng chúng vẫn giữ được sức mạnh ánh sáng trong người, —thứ sức mạnh có thể tiêu diệt được Ác Quỷ. Các Thiên Thần Sa Ngã cũng mất rất nhiều đồng đội của họ trong cuộc chiến lần trước. Đó là lý do chúng bắt đầu thu nạp các đầy tớ, cũng giống như chúng ta vậy.”

     “Vậy các Thiên Thần Sa Ngã xem Ác Quỷ là cái gai trong mắt và các Thầy Trừ Tà thì luôn muốn giết Ác Quỷ, chúng có chung mục đích đúng không?”

     “Đúng thế. Chính vì thế nên chúng mới bị gọi là “Thầy Trừ Tà Lạc Lối”. Chính vì thế, những Thầy Trừ Tà thèm khát tiêu diệt Ác Quỷ trở nên nguy hiểm hơn khi chúng tấn công cả Ác Quỷ và những con người lập giao ước với Ác Quỷ bằng cách mượn sức mạnh từ Thiên Thần Sa Ngã. Tên linh mục và chúng ta gặp lúc nãy chính xác là như thế. Hắn là ‘Thầy Trừ Tà Lạc Lối’, thuộc về tổ chức do Thiên Thần Sa Ngã bảo hộ. Hắn không phải Thầy Trừ Tà chân chính, nhưng cũng nguy hiểm như chúng. Không, vì chúng không có bất kỳ luật lệ nào, nên chúng còn khó đối phó hơn so với các Thầy Trừ Tà chân chính. Thật không khôn ngoan khi đối đầu với chúng. Tức là, Nhà Thờ mà em tới trước đây không thuộc về Chúa mà thuộc về các Thiên Thần Sa Ngã.”

     ...Tôi biết chúng là một mối đe dọa.

     Tôi nhận ra chúng nguy hiểm thế nào khi đối đầu với tên linh mục khốn khiếp đó.

     Hắn ta là một kẻ xấu xa. Hắn chỉ nghĩ đến những trận chiến và niềm vui khi giết Ác Quỷ.

     Cố tiếp cận với nhóm gồm những tên khốn khiếp như thế thật sự quá nguy hiểm. Tôi biết điều đó. Tôi thật sự hiểu điều đó.

     Nhưng. Nhưng mà!

     Có điều tôi cần phải nói với Hội Trưởng.

     “Hội Trưởng, em cần phải cứu Asia!”

     “Đó là điều không thể. Em định chiến đấu với chúng kiểu gì? Em là một Ác Quỷ. Và cô ấy là đầy tớ của Thiên Thần Sa Ngã. Cả hai không thể cùng tồn tại. Cứu cô ấy coi như em đã tuyên chiến với Thiên Thần Sa Ngã. Nếu điều đó xảy ra, thì bọn chị cũng phải tham chiến.”

     “...”

     Tôi không biết phải nói gì với chị ấy. Tôi sẽ gây rắc rối cho Hội Trưởng và mọi người vì sự ích kỷ của mình.

     Tôi đã so sánh Asia với Hội Trưởng và mọi người.

     Nhưng tôi không thể có câu trả lời. Bên nào mới quan trọng hơn?

     Đó... đó là...

     Tôi nghĩ mình thật nhỏ bé, vì chả thể nào tìm ra câu trả lời đúng đắn.

     Tôi không thể cứu ngay cả một cô gái.

     Tôi quá yếu mà.

◇ ◇ ◇

     “Haa...”

     Buổi trưa.

     Hôm nay tôi đã trốn học, tôi buông một tiếng thở dài khi đang ngồi trên băng ghế trong công viên trẻ em.

     Vết thương trên chân tôi do tên linh mục gây ra ngày hôm qua giờ đã hoàn toàn lành lặn.

     Theo lời Hội Trưởng, “Thiên Thần Sa Ngã đã ban cho tên linh mục sức mạnh ánh sáng vô cùng lớn”, chính vì thế hắn sẽ gây nguy hiểm cho Ác Quỷ chúng tôi vì ánh sáng là chất độc.

     Với cái chân này, thì tôi không thể làm công việc của Ác Quỷ, chính vì thế Hội Trưởng đã cho tôi tạm nghỉ.

     Hội Trưởng chắc đã nói chuyện với giáo viên nên chắc sẽ ổn thôi. Bởi vì Hội Trưởng là người kiểm soát ngầm ngôi trường này mà.

     GUU

     Bụng tôi kêu lên. Nghĩ đến thì tôi đã không ăn gì từ sáng rồi.

     Tôi chỉ lo nghĩ về Asia và công việc Ác Quỷ của mình.

     Làm sao để tôi có thể cứu Asia đây? Và cô ấy hiện giờ ra sao rồi?

     Điều đó, tôi không biết nữa.

     Nhưng tôi nghĩ chắc cô ấy sẽ không vui khi phải làm việc chung với một gã điên đã đánh mình.

     Ừmm.

     Nếu tôi tự ý hành động, thì sẽ gây ra rất nhiều rắc rối cho Hội Trưởng và mọi người.

     ...Tôi muốn mình mạnh hơn nữa.

     Đó là điều duy nhất trong tâm trí lúc này.

     Có những việc bạn cần phải có sức mạnh thì mới làm được. Với quãng thời gian ngắn ngủi làm Ác Quỷ, thì đó là điều duy nhất mà tôi chắc chắn.

     Có vẻ như tôi cần phải mạnh hơn nữa để có thể đạt được ước mơ.

     Chính vì thế tôi đã học cách làm cho Sacred Gear của mình xuất hiện bất cứ khi nào mình muốn. Nhưng vì tôi không biết cách sử dụng nó, nên đó rõ ràng là một sự lãng phí. Việc dựa dẫm vào Sacred Gear có thể sẽ khiến tôi trở thành kẻ yếu đuối mất.

     Được rồi. Khi chân tôi lành hẳn tôi sẽ luyện tập cơ bắp! Tôi cũng sẽ hỏi Hội Trưởng và Akeno-san cách sử dụng quỷ lực.

     ...Tuy là chẳng vui vẻ gì, nhưng tôi sẽ phải nhờ Kiba dạy cho mình cách dùng kiếm.

     Dù sao thì, đó là kế hoạch của tôi hiện tại.

     Tôi phải trở nên mạnh hơn cả tên linh mục khốn khiếp kia. Không, tôi cần phải đủ mạnh để có thể tự thoát thân khi gặp phải Thiên Thần Sa Ngã.

     Mặc dù tôi là một quân [Tốt], nhưng tôi nghĩ mình sẽ làm được miễn là làm việc chăm chỉ. Tôi muốn tin vào điều đó.

     Tuyệt, vì tôi đã có một kế hoạch mới, nên tôi nghĩ là mình sẽ đi mua bữa trưa và về nhà.

     Khi tôi đứng lên khỏi chiếc ghế, thì một màu vàng óng ã xuất hiện trước mắt tôi.

     Tôi nhìn kỹ và nhận ra cô gái tóc vàng mà mình quen biết.

     Cô ấy cũng chú ý đến tôi. Chúng tôi đều ngạc nhiên khi nhìn thấy nhau.

     “...Asia?”

     “...Ise-san?”

◇ ◇ ◇

     “...Auu.”

     Một cảnh tượng kỳ lạ. Một Nữ Tu đang lúng túng trước quầy hàng.

     “C-Cô muốn gọi món gì ạ...?”

     Ngay cả nhân viên bán hàng cùng không biết phải xử lý tình huống này như thế nào.

     Vì đang là giờ ăn trưa, nên tôi đã đưa Asia tới một cửa hàng đồ ăn nhanh ở khu thương mại.

     Có vẻ như Asia chưa từng tới nơi như thế này trước đây, nên cô đang vô cùng khó khăn trong việc lựa chọn thức ăn.

     Tôi muốn giúp, nhưng cô ấy đã tự tin nói, “Không sao đâu, mình tự làm được mà”, vì thế tôi chỉ có thể đứng nhìn...

     Nghĩ kỹ lại thì cô ấy không biết nói tiếng Nhật.

     Chính vì thế, tôi giúp cô ấy.

     “Xin lỗi. Cô ấy sẽ lấy phần giống tôi.”

     “Vâng.”

     Nhân viên bán hàng nhận được yêu cầu. Còn Asia thì bị sốc.

     “Auu, mình thật ngượng quá. Mình thậm chí không thể tự mua một chiếc bánh hamburger...”

     “Ch-Chà, đầu tiên cậu cần phải làm quen với tiếng Nhật trước đã.”

     Chúng tôi tiến đến một cái bàn trống ngay sau khi nhận đồ ăn, tôi vừa đi vừa an ủi Asia đang tuyệt vọng.

     Trong lúc chúng tôi di chuyển trong cửa hàng, thì hầu hết khách hàng nam đều hướng ánh mắt về phía Asia.

     Bởi vì cô ấy là một nữ tu, nhưng sự thật là cô ấy còn rất dễ thương nữa.

     Chà, bất cứ tên con trai nào cũng sẽ dán mắt vào cô ấy nếu trông thấy cô.

     Chúng tôi ngồi đối diện nhau, nhưng Asia chỉ nhìn chằm chằm vào hamburger mà không ăn. Hay là cô ấy còn không biết cách ăn nó?

     Wow, thật là một diễn biến kỳ lạ.

     “Này công chúa, cậu có thể ăn bằng cách bóc ra như thế này này.”

     Tôi giải thích, nhẹ mỉm cười.

     “Đ-Đây là cách ăn sao!? T-Tuyệt thật!”

     ...Thật là một phản ứng mới mẻ. Cậu thật sự dễ thương quá đi, Asia.

     “Cậu cũng có thể ăn khoai tây chiên như thế này.”

     “Ôi trời!”

     Asia nhìn tôi ăn với ánh mắt thích thú.

     “Không, không. Cậu cũng ăn đi Asia.”

     “V-Vâng.”

     Cô cắn một miếng nhỏ của cái hamburger.

     Cô bắt đầu ăn nó.

     “Ng-Ngon quá đi! Cái hamburger này ngon quá.”

     Cô ấy vừa nói vừa sáng bừng mắt lên. Vậy chứ bình thường cô ấy ăn gì vậy?

     “Trước đây cậu chưa từng ăn hamburger sao?”

     “Không. Mình thường xuyên thấy nó trên truyền hình, nhưng đây là lần đầu tiên mình ăn nó. Thật tuyệt vời! Nó ngon quá đi!”

     “Oh. Vậy cậu thường ăn gì?”

     “Chủ yếu là bánh mì và súp. Mình cũng hay ăn rau và mì ống.”

     Thức ăn thật đơn giản. Nhà Thờ ăn như thế sao?

     “Vậy à. Vậy cậu ăn kỹ vào mà nhớ hương vị nhé.”

     “Vâng. Mình sẽ vui vẻ ăn nó mà.”

     Cô ấy bắt đầu ăn một cách ngon lành. Nhưng tại sao cô ấy lại ở trong công viên?

     Cô nói là cô đang trong giờ nghỉ, nhưng hình như là cô đang chạy trốn khỏi cái gì đó.

     Khi thấy tôi, cô ấy đã thở phào nhẹ nhõm.

     Tôi muốn hỏi cô nhưng đó có thể là một câu hỏi thiếu suy nghĩ. Có lẽ tôi nên chờ tới khi cô ấy muốn nói với tôi thì hơn.

     Tôi sẽ giúp cô ấy bằng bất cứ giá nào.

     Ngoài ra còn vài chuyện về Hội Trưởng và mọi người nữa. Nhưng tôi không thể nói với cô ấy được.

     Thật là khó chịu.

     Ôi chà, vì cô ấy đang tận hưởng cái hamburger của mình, tôi thấy không nên hỏi cô về những chuyện mà cô không thích.

     Đúng, đúng thế. Chỉ hôm nay tôi, chúng tôi nên tạm quên mọi thứ đi.

     Đó là câu trả lời của tôi.

     “Asia.”

     “V-Vâng.”

     “Chúng ta sẽ đi vài nơi và vui chơi nhé.”

     “Ể?”

     “Hãy đi đến trung tâm giải trí.”

⸻⸻⸻

     “Huyền thoại tài xế đổ đèo nhanh nhất, Ise.”

     Booooom!

     Tôi đặt chân vào bàn đạp và nhanh chóng bẻ bánh lái!

     Tôi vượt qua cùng lúc hai chiếc xe khác.

     “Nhanh! Cậu nhanh thật đấy Ise-san!”

     Fufufu, cậu đang nhìn mình sao, Asia? Chắc cô ấy đã mê mệt kỹ năng lái xe điệu nghệ của tôi rồi!

     Và như thế, tôi đang chơi game đua xe ở trung tâm giải trí.

     Dù tôi trông như thế này thôi, nhưng tôi chưa từng tham gia câu lạc bộ nào trước Câu Lạc Bộ Nghiên Cứu Những Sự Kiện Huyền Bí cả.

     Bộ ba gồm tôi, Motohama và Matsuda đã phá đảo hết các trung tâm giải trí quanh đây rồi.

     Không chỉ game đua xe, tôi còn có thể thắng bất kỳ trò nào.

     [CHIẾN THẮNG!]

     Biểu tượng chiến thắng xuất hiện trên màn hình của tôi.

     Yeah, có vẻ tôi đã lặp thêm một kỷ lục mới nữa rồi... Tôi khâm phục mình quá.

     Tôi không thấy Asia nữa. Khi tôi nhìn quanh thì thấy cô ấy đang đứng trước máy gắp thú.

     “Gì vậy?”

     “Hau! Kh-Không... Kh-Không có gì.”

     Khi tôi hỏi, cô ấy cố giấu thứ gì đó.

     “Cậu muốn thứ gì sao?”

     Khi nhìn vào bên trong máy gắp thú, tôi thấy con búp bê Rache-kun bên trong. Đó là một linh vật dễ thương được tạo nên dựa theo loài chuột. Nếu tôi nhớ không nhầm thì con chuột này được xuất xứ từ Nhật nhưng nó nổi tiếng trên khắp thế giới. Thảo nào mà Asia lại biết.

     “Asia, cậu thích Rache-kun sao?”

     “Ể? Kh-Không, đ-đó là...”

     Mặt Asia đỏ lên và cô gật nhẹ đầu ngại ngùng.

     “Đuợc rồi. Mình sẽ lấy nó cho cậu!”

     “Ể? Nh-Nhưng...!”

     “Ổn mà, mình sẽ lấy nó cho.”

     Tấn công ngay khi sắt đang nóng. Ngay lập tức tôi đặt đồng xu vào và bắt đầu điều khiển tay gắp.

     Dù trông tôi như thế này thôi nhưng tôi cũng rất giỏi mấy trò gắp thú đấy bạn có biết không?

     Chà, nghĩ thế thôi nhưng tôi cũng gặp khó khăn ra phết mới có được nó.

     Trong lần thử đầu tiên, tôi làm rơi con búp bê ở một vị trí tốt và trong lần thử thứ hai, tôi gắp trượt.

     Vào lần gắp thứ ba và thứ tư, tôi cũng lại gắp trượt, nhưng khi Asia trở nên lo lắng về lần gắp thứ năm, cuối cùng tôi đã gắp được nó!

     “Yeah!”

     Tôi đã tạo ra một tư thế chiến thắng và cầm trên tay Rache-kun mà tôi gắp được. Sau đó tôi đưa nó cho Asia.

     “Của cậu đây, Asia.”

     Asia trông cực kỳ hạnh phúc khi ôm con búp bê trước ngực.

     “Cảm ơn cậu nhiều lắm, Ise-san. Mình sẽ giữ con búp bê này thật cẩn thận.”

     “Này, này, nếu một con búp bê như thế làm cậu hạnh phúc, thì lần tới mình sẽ gắp thật nhiều cho cậu.”

     Đó là điều tôi đã nói với cô ấy, nhưng cô ấy lắc đầu.

     “Không, Rache-kun này đại diện cho ngày tuyệt vời hôm nay. Vì hôm nay là ngày duy nhất mình được gặp cậu, mình sẽ giữ thật cẩn thận con búp bê này.”

     ...Lời nói của cô ấy làm tôi ngượng ngùng.

     Nhưng cô ấy lại nói ra điều đó một cách thật tự nhiên.

     Chà, kệ đi!

     “Được rồi. Chúng ta còn chưa bắt đầu đâu. Asia, chúng ta sẽ chơi game nguyên ngày hôm nay. Theo mình nào.”

     “V-Vâng!”

     Tôi nắm tay Asia và kéo cô vào sâu khu trung tâm giải trí.

◇ ◇ ◇

     “Ah, hôm nay chúng ta chơi vui quá.”

     “V-Vâng... Mình thấy hơi mệt...”

     Chúng tôi vừa đi vừa cười nói vui vẻ.

     Trời lúc này cũng đã tối rồi.

     Hahaha, tôi đã bỏ học hôm nay và vui chơi cho đến tận lúc hoàng hôn.

     Chúng tôi may mắn vì không bị cảnh sát bắt. Nếu có, thì tôi sẽ bị bắt giam ngay lập tức.

     Cả tôi và Asia đều đã thấm mệt.

     Tôi rất vui khi thấy biểu hiện của Asia khi chúng tôi cùng đến trung tâm giải trí và các cửa hàng xung quanh.

     Buổi hẹn hò với Yuuma-san hồi trước cuối cùng cũng có ích. Sẽ không biết điều gì xảy ra trong cuộc sống khi mà tôi cũng không ngờ nó lại hữu dụng thế.

     “Oh.”

     Cái chân vừa nhói đau khiến tôi suýt trượt chân.

     “Ouch.”

     Vết thương đang nhức lên.

     Đó là vết thương hồi đêm hôm qua. Chỗ mà tôi bị bắn bởi tên linh mục khốn kiếp đó.

     Có lẽ phải lâu lắm nó mới hồi phục hoàn toàn.

     “...Ise-san, cậu bị thương à? Là từ hôm qua đúng không...?”

     Gương mặt của Asia tối sầm lại.

     Tôi nghĩ mình đã phạm lỗi rồi. Chúng tôi đã có khoảng thời gian vui vẻ, nhưng giờ tôi lại làm cô nhớ lại những thứ đau buồn. Asia cúi xuống và kiểm tra vết thương của tôi.

     “Cậu kéo ống quần lên được không?”

     “Đ-Được.”

     Tôi kéo ống quần lên để lộ bắp chân ra. Vết đạn vẫn còn ngay đó. 

     Asia đặt nhẹ lòng bàn tay lên đó.

     Và thứ ánh sáng ấm áp dịu dàng tỏa ra trên bắp chân tôi.

     Ánh sáng xanh lục bảo tuyệt đẹp giống như màu mắt của Asia.

     Tôi có thể cảm nhận được sự tử tế của cô trong luồng ánh sáng ấy.

     “Sao rồi?”

     Asia ngừng ánh sáng lại và giục tôi thử di chuyển.

     Tôi di chuyển chân một chút.

     Ồ. Wow. Thật đáng kinh ngạc!

     “Tuyệt quá, Asia. Mình không còn thấy khó chịu! Cũng không thấy đau chút nào nữa!”

     Tôi thử nhấc chân lên chạy vòng quanh.

     Asia nhìn tôi mỉm cười hạnh phúc.

     “Cậu tuyệt thật đấy, Asia. Sức mạnh chữa trị này đúng là siêu phàm... Là Sacred Gear đúng không?”

     “Vâng, đúng thế.”

     Đúng như tôi nghĩ.

     “Nói thật với cậu, tôi cũng có Sacred Gear đấy. Tuy là không hữu dụng lắm. Nó ở ngay đây nè.”

     Asia kinh ngạc khi nghe lời thú nhận của tôi.

      “Ise-san, cậu cũng có Sacred Gear sao? Mình không hề nhận ra đấy.”

     “Hahaha, mình cũng không hề biết khả năng của nó. So với nó thì Asia, sức mạnh của cậu thật tuyệt. Nó có thể chữa cho con người, động vật và cả Ác Quỷ như mình nữa, đúng không?”

     Gương mặt cô hơi nhăn vào, một gương mặt u sầu.

     Ngay sau đó, một giọt nước mắt chảy xuống.

     Rồi nước mắt cứ thế lã chã tuôn rơi.

     Cô ấy cúi đầu xuống và bắt đầu òa khóc.

     Tôi không biết phải làm gì cả, nên tôi đã đưa cô ấy tới ngồi xuống ở một băng ghế gần đó.

     Chúng tôi ngồi trên một băng ghế bên vệ đường.

     Rồi cô kể cho tôi nghe câu chuyện về một cô gái từng được gọi là “Thánh Nữ”.

     Ở một đất nước thuộc Châu Âu, có một cô gái bị cha mẹ bỏ rơi.

     Cô được nuôi bởi các nữ tu trong một Nhà Thờ cùng các đứa trẻ mồ côi khác.

     Cô gái có niềm tin mạnh mẽ vào Nhà Thờ và nhận được sức mạnh đặc biệt năm cô 8 tuổi.

     Cô đã chữa trị cho một chú chó con, một người từ Nhà Thờ Công Giáo đã tình cờ chứng kiến việc đó.

     Từ đó, cuộc đời cô đã thay đổi.

     Cô gái được đưa đến Nhà Thờ Công Giáo và được mọi người coi là “Thánh Nữ” vì sức mạnh chữa trị của mình.

     Cô sử dụng sức mạnh đó lên các tín đồ và họ gọi đó là phước lành từ thánh thần.

     Lời đồn lan xa và cô được kính trọng như là “Thánh Nữ”.

     Mặc dù cô không hề muốn như thế.

     Cô không bất mãn với cách mọi người đối xử với cô. Mọi người ở Nhà Thờ rất tử tế và cô cũng không hề ghét việc chữa trị cho mọi người.

     Thay vào đó cô hạnh phúc vì sức mạnh của mình được sử dụng đúng đắn.

     Cô biết ơn sức mạnh mà Chúa đã ban tặng cho mình.

     Nhưng cô rất cô đơn.

     Cô chẳng có lấy một người bạn nào để mở lòng.

     Mọi người đối với cô tử tế và kính trọng. Nhưng không ai muốn làm bạn với cô.

     Cô hiểu lý do tại sao.

     Cô biết họ coi sức mạnh của cô như là một thứ gì đó bất thường.

     Họ không xem cô là người, mà là một tạo vật có khả năng chữa trị cho con người.

     Nhưng rồi một ngày, mọi thứ thay đổi.

     Cô đã tình cờ chữa trị cho một Ác Quỷ ở gần đó.

     Nhìn thấy một Ác Quỷ bị thương. Cô không thể bỏ mặc.

     Cô cho rằng dù là Ác Quỷ thì cô cũng sẽ chữa cho họ nếu như họ bị thương.

     Lòng nhân ái bên trong đã khiến cho cô hành động như vậy.

     Nhưng nó đã thay đổi đời cô mãi mãi.

     Một người trong Nhà Thờ chứng kiến sự cố đó và báo cho những người khác.

     Các mục sư của Nhà Thờ vô cùng sửng sốt.

     “Sức mạnh đó có thể chữa trị cho cả Ác Quỷ sao!?”

     “Chuyện vô lý đó không thể xảy ra được.”

     “Sức mạnh chữa trị chỉ được phép chữa cho những người theo Chúa.”

     Đúng thế, có vài người cũng có sức mạnh chữa trị.

     Nhưng sức mạnh có thể chữa cho cả Ác Quỷ thì không. Người trong Nhà Thờ luôn tin rằng sức mạnh chữa trị không có tác dụng với Thiên Thần Sa Ngã và Ác Quỷ.

     Rõ ràng, trong quá khứ đã từng có sự cố tương tự như thế.

     Sức mạnh chữa trị cho cả Thiên Thần Sa Ngã và Ác Quỷ không phải là từ sự bảo hộ của Chúa. Mà bị cả phàm giới khiếp sợ với tên gọi là sức mạnh của “Phù Thủy”.

     Mọi người xem cô là kẻ dị giáo.

     “Mụ phù thủy chết tiệt kia đã chữa trị cho Ác Quỷ!”

     Cô gái từng được kính trọng là Thánh Nữ, nay lại bị sợ hãi như một phù thủy và bị Nhà Thờ vứt bỏ không thương tiếc.

     Cô không có nơi nào để đi và được tổ chức “Thầy Trừ Tà Lạc Lối” thu nạp.

     Nói cách khác, là cô đã được Thiên Thần Sa Ngã ban cho thánh bảo hộ.

     Nhưng cô gái chưa bao giờ quên cầu nguyện Chúa. Cô cũng chưa bao giờ quên cảm ơn Chúa.

     Cho dù là cô đã bị bỏ rơi.

     Và Chúa đã không cứu cô.

     Điều khủng khiếp nhất với cô đó là không một ai trong Nhà Thờ muốn bảo vệ cô.

     Không ai quan tâm tới cô cả.

     “...Chắc là do mình cầu nguyện vẫn chưa đủ. Bởi vì mình vụng về lắm. Mình ngốc tới mức không thể tự ăn hamburger.”

     Cô gái ấy, Asia, đang cố quệt đi những giọt nước mắt và bật cười.

     Tôi không biết phải nói gì với cô ấy nữa.

     Tôi không biết nói gì sau khi biết về quá khứ khủng khiếp của cô ấy.

     Như cô ấy vừa nói, cô là người sở hữu Sacred Gear có sức mạnh chữa trị cho cả Ác Quỷ.

     “Đó là thử thách mà Chúa đã ban cho mình. Vì mình là một nữ tu vụng về, Ngài đã cho mình thử thách này. Thế nên mình phải chịu đựng nó.”

     Cô vừa cười vừa tự lầm bầm với bản thân.

     Cậu không cần phải nói bất cứ điều gì nữa...

     “Mình chắc chắn là một ngày nào đó mình sẽ có rất nhiều bạn mới. Mình có một ước mơ. Mình muốn được đi mua hoa cùng bạn bè, mua sách và... nói chuyện...”

     Cô gái trước mặt tôi đẫm nước mắt.

     Tôi không thể nhìn cô thêm được nữa. Cô đã phải chịu đựng nó trong suốt một khoảng thời gian dài.

     Cô ấy đã chờ Chúa tới cứu rỗi trong suốt thời gian đó, và đã phải che giấu cảm xúc của mình.

     Này.

     Này Chúa!

     Thế là sao hả!? Sao ông không cứu rỗi cô gái này đi!

     Cô ấy đã chờ sự giúp đỡ của ông từ lâu rồi!? Cô ấy kính trọng ông hơn bất kì ai!

     Ông đang làm gì vậy hả!? Tại sao ông không làm gì cả!?

     Tôi không hề biết tí gì về ông và cũng chả tin vào tôn giáo nào. Hơn nữa, tôi còn là Ác Quỷ!

     Nhưng ngay cả Ác Quỷ như tôi còn có thể nói chuyện với cô ấy!

     Ông không phải là người đã giao cho chúng tôi Sacred Gear sao?

     Điều này! Điều này thật sai trái!

     Ah, tôi biết rồi. Tôi sẽ làm điều này đây! Xem tôi này, Chúa!

     Tôi nắm lấy tay cô ấy. Và dõng dạc tuyên bố trong khi nhìn vào gương mặt đầy nước mắt của cô.

     “Asia, mình sẽ trở thành bạn cậu. À không, chúng ta thực ra đã là bạn rồi.”

     Asia đứng ngơ ngác.

     “Mình là Á-Ác Quỷ, nhưng mà không sao đâu. Mình sẽ không lấy mạng Asia và cũng không cần bất cứ gì! Cậu có thể gọi tôi bất cứ lúc nào cậu muốn! À, mình cũng sẽ cho cậu cả số điện thoại.”

     Tôi rút điện thoại ra từ túi của mình.

     “...Tại sao?”

     “Không cần hỏi tại sao đâu! Asia, cậu và mình đã cùng chơi với nhau cả ngày, đúng không? Chúng ta đã nói chuyện phải không? Chúng ta cũng đã cười với nhau mà? Mình và cậu là bạn! Là người, Ác Quỷ hay Chúa cũng không hề quan trọng! Chúng ta là bạn bè của nhau!”

     “...Đây là một giao ước của Ác Quỷ sao?”

     “Không phải! Asia và mình đã thật sự trở thành bạn! Mấy thứ khác mình dẹp đi! Chúng ta sẽ nói chuyện bất cứ khi nào chúng ta muốn, chơi cùng nhau bất cứ lúc nào chúng ta thích! À, chúng ta cũng sẽ đi mua sắm cùng nhau! Hoa hay sách cũng được, nhé?”

     Tôi nghĩ tôi nói không được hay lắm. Chả có tí lãng mạn nào. Kiba có lẽ sẽ nói gì đó hay ho hơn trong lúc này.

     Nhưng Asia đặt tay lên miệng, và một lần nữa lại rơi nước mắt.

     Dù rằng, lần này, đó không phải là giọt nước mắt vì buồn bã.

     “...Ise-san. Nhưng mình chẳng biết làm gì cả.”

     “Chúng ta có thể học bằng cách đi vòng quanh thị trấn! Nếu cậu nhìn quanh những thứ khác nhau, cuối cùng cậu sẽ học được thôi.”

     “...Mình không biết tiếng Nhật. Mình cũng chẳng biết tí gì về văn hóa ở đây.”

     “Mình sẽ dạy cậu! Mình sẽ chỉ cho cậu cách nói chuyện! Cứ để cho mình! Chúng ta có thể đi tới viện bảo tàng để ngắm các báu vật quốc gia của Nhật! Samurai! Sushi và Geisha nữa!”

     “Mình cũng không biết phải nói gì với bạn bè cả.”

     Tôi nắm chặt lấy tay Asia.

     “Cậu chỉ cần nói chuyện bình thường như hôm nay là được rồi. Chúng ta thật sự đã nói chuyện như những người bạn rồi mà.”

     “...Cậu sẽ là bạn của mình ư?”

     “Đúng, vì thế nên từ giờ hãy hòa đồng với nhau nhé, Asia.”

     Cậu ấy mỉm cười gật đầu.

     Chà, mọi thứ đã ổn rồi.

     Asia và tôi trở thành bạn. Nhưng cái tình huống này làm tôi ngượng đến chín mặt.

     Có lẽ khi về nhà rồi và nằm lên giường, tôi sẽ run lên vì xấu hổ mất.

     Nhưng mà cũng không quan trọng.

     Chỉ cần Asia cười là được.

     Quá khứ đau buồn của cậu ấy. Tôi không biết nó đau đớn thế nào.

     Nhưng tôi cần cố gắng hơn từ bây giờ để giữ được nụ cười đó của cậu ấy.

     Ngay cả con người và Ác Quỷ cũng có thể thành bằng hữu. Lúc đầu tôi luôn nghĩ là không thể, nhưng giờ tôi không quan tâm nữa.

     Từ giờ tôi sẽ xem cậu ấy như là một người bạn. Tôi sẽ không cho phép ai chặn đường chúng tôi!

     Tôi sẽ bảo vệ Asia!

     “Điều đó là không thể.”

     Giọng nói chặn lại mọi suy nghĩ của tôi.

     Khi tôi nhìn về hướng phát ra giọng nói, tôi cứng họng.

     Bởi ở đó là một người mà tôi đã biết mặt.

     Một cô gái mảnh mai, với mái tóc dài đen mượt.

     Amano Yuuma-chan đang đứng ở ngay đó.

     “Y-Yuuma-chan...?”

     Cô ta phá lên cười thích thú khi nghe thấy giọng nói run rẩy của tôi.

     “Này. Ngươi còn sống đấy cơ à. Và còn là Ác Quỷ sao? Nghiêm trọng đấy, tệ thật.”

     Đó không phải là giọng dễ thương của Yuuma-chan nữa, mà đầy ắp sự quỷ quyệt của người trưởng thành.

     “...Raynare-sama...”

     Asia gọi tên cô ta.

     Raynare? Yeah, phải rồi. Tôi quên mất tiêu.

     Amano Yuuma là Thiên Thần Sa Ngã. Đúng thế. Tôi đã quên mất điều đó.

     Vậy là Thiên Thần Sa Ngã Raynare, là tên thật của cô ta.

     “...Một Thiên Thần Sa Ngã như cô muốn gì ở đây?”

     Cô ta chế nhạo ngay khi tôi hỏi cô.

      “Ta không muốn một Ác Quỷ mạt hạng bẩn thỉu như ngươi nói chuyện với ta.”

     Cô ta nhìn tôi như đang nhìn một thứ gớm ghiếc.

     “Cô gái đó. Asia thuộc về ta. Ta có thế lấy lại cô ta không? Asia, cô biết chạy trốn cũng vô nghĩa thôi mà?”

     Chạy trốn? Ý cô ta là gì?

     “...Không. Tôi không muốn quay lại Nhà Thờ đó. Tôi không muốn quay lại chỗ của những kẻ giết người... Và mấy người cũng làm những thứ tồi tệ với tôi...”

     Asia đáp lại với sự ghê tởm.

     Chuyện gì? Chuyện gì đã xảy ra bên trong Nhà Thờ đó?

     “Làm ơn đừng nói thế, Asia. Sacred Gear của cô là thứ cần thiết cho kế hoạch của bọn ta. Vì thế làm ơn quay về với ta nhé? Ta đã tốn thời gian tìm kiếm cô đấy. Đừng gây thêm rắc rối cho ta nữa con khốn.”

     Raynare tiến lại gần chúng tôi. Asia ngay lập tức trốn ra sau lưng tôi. Cơ thể cậu ấy run lên vì sợ hãi.

     Tôi bước lên trước bảo vệ cậu ấy.

     “Chờ đã. Cô không thấy là cậu ấy không muốn sao? Yu-, không, Raynare-san mới đúng nhỉ, cô định làm gì với cậu ấy khi mang cậu ấy trở về?”

     “Ác Quỷ cấp thấp như ngươi không được phép gọi tên ta. Tên ta sẽ bị ô uế mất. Chuyện của chúng ta không liên quan đến ngươi. Nếu ngươi không nhanh chân chạy về chỗ chủ nhân của mình thì ngươi sẽ chết đấy, biết chứ?”

     Raynare tập hợp ánh sáng trong tay.

     Ngọn thương sao?

     Thứ đó đã giết tôi một lần rồi.

     Tôi cần hành động ngay!

     “S-Sacred Gear!”

     Khi tôi hét lớn lên, ánh sáng bao bọc lấy tay tôi và biến thành một cái găng tay màu đỏ.

     Yeah! Thành công rồi.

     Có vẻ việc bí mật tập luyện làm Sacred Gear xuất hiện mà không cần tạo tư thế đã không lãng phí. Thấy Sacred Gear của tôi, Raynare trong thoáng chốc ngạc nhiên và bắt đầu phá lên cười.

     “Ta nghe cấp trên nói Sacred Gear này cực kỳ nguy hiểm, nhưng có lẽ họ đã nhầm to rồi.”

     Thiên Thần Sa Ngã cười sằng sặc như thể phát hiện ra điều gì đó thú vị.

     Cái gì? Có gì vui sao?

     “Sacred Gear của ngươi là một trong những thứ rất phổ biến. Đó là [Twice Critical]. Nó nhân đôi sức mạnh của người sở hữu trong một khoảng thời gian, nhưng chỉ nhân đôi sức mạnh thì không thể đe dọa được ta đâu. Đúng thật, Thánh khí đó rất hợp với Ác Quỷ cấp thấp như ngươi đấy.”

     Năng lực nhân đôi sức mạnh? Đó là sức mạnh Thánh khí của tôi sao?

     Và cô ta nói nó phổ biến...

     Nhưng bây giờ, nhiêu đó là đủ rồi.

     Tôi cần phải tìm cách kìm chân Raynare lại, và bỏ chạy với Asia!

     Nhưng chạy đi đâu? Trường học sao?

     Không được. Tôi không thể gây rắc rối cho Hội Trưởng và mọi người.

     Nhà tôi? Làm cách nào giải thích với cha mẹ đây?

     ...Chết tiệt. Dù là bạn của cậu ấy, nhưng tôi không biết phải đưa Asia đi đâu cả!

     Chết tiệt! Tôi sẽ nghĩ sau! Đầu tiên, tôi cần phải hạ Thiên Thần Sa Ngã trước mặt đã!

     Khỉ thật! Trường hợp này là tệ nhất, bởi vì tôi phải chiến đấu với bạn gái cũ!

     Tại sao tôi luôn bị kéo vào đống hổ lốn này vậy?

     “Sacred Gear! Kích hoạt! Ngươi có thể nhân đôi sức mạnh của ta đúng không? Vậy hãy kích hoạt đi!”

     Viên ngọc trên găng tay tôi bắt đầu sáng rực lên.

     [Boost!!]

     Một âm thanh vang lên. Tiếp sau đó, tôi cảm nhận được sức mạnh đang chảy vào bên trong mình.

     Nghĩa là sức mạnh của tôi đã được nhân đôi sao!?

     Yeah! Vậy thì—!

     PHẬP

     Một âm thanh khó chịu. Có cái gì đó vừa đâm vào bụng tôi.

     Ngọn thương ánh sáng. Cô ta lại xuyên nó vào tôi một lần nữa.

     “Dù ngươi đã nhân đôi sức mạnh của mình, ngươi vẫn không thể tránh được mũi thương nhỏ ta tạo ra. Sức mạnh ban đầu của ngươi chỉ có một, thì khi nhân đôi lên chỉ có hai thôi. Ngươi không thể rút ngắn khoảng cách sức mạnh của chúng ta. Giờ hiểu chưa, hả Ác Quỷ cấp thấp-kun?”

     Tôi ngã xuống.

     Tệ quá. Ánh sáng là chất độc. Nó là chất độc với Ác Quỷ. Và tôi bị đâm vào bụng. Đây là—

     Tôi chuẩn bị tinh thần cho cái chết đau đớn này, nhưng tôi chẳng cảm thấy đau gì cả.

     Đó là bởi vì ánh sáng xanh đang bao trùm lấy cơ thể tôi.

     Khi quay lưng nhìn lại, tôi thấy Asia đang chữa trị vết thương cho tôi. Cậu ấy đang đặt tay lên bụng và chữa vết thương cho tôi.

     Ngọn thương ánh sáng đang dần thu lại, và biến mất.

     Tôi không cảm thấy đau đớn chút nào. Thay vào đó, tôi cảm nhận được hơi ấm từ Asia.

     “Asia. Nếu cô không muốn tên Ác Quỷ đó chết thì theo ta. Sacred Gear của cô rất cần thiết cho kế hoạch của chúng ta. Sức mạnh của cô, [Twilight Healing] là một Sacred Gear hiếm, không như Sacred Gear của tên Ác Quỷ kia. Nếu cô không đi với ta, ta sẽ giết hắn.”

     Raynare đưa ra một mệnh lệnh tàn nhẫn.

     Tôi là con tin sao!? Làm như thể tôi sẽ chấp nhận vậy!

     “C-Câm đi. Tôi có thể đánh bại cô—”

     “Vâng, tôi hiểu rồi.”

     Không lắng nghe tôi, Asia ngay lập tức chấp nhận yêu cầu của Thiên thần sa ngã.

     “Asia!”

     “Ise-san. Cảm ơn cậu về ngày hôm nay. Hôm nay vui lắm.”

     Cậu ấy cười rạng rỡ. Bụng tôi đã hoàn toàn hồi phục.

     Sau khi kiểm tra, cậu ấy tiến về phía Raynare.

     “Đúng là cô gái ngoan, Asia. Đúng đấy. Chuyện xong rồi. Với nghi lễ hôm nay, cô sẽ được giải thoát khỏi mọi đau khổ.”

     Raynare nhếch mép cười quỷ dị.

     Chết tiệt! Cô ta không phải Yuuma-chan mà tôi từng biết!

     Cái nghi lễ của cô ta là gì!? Nghe chẳng tốt đẹp tí nào!

     Tôi hét lớn về phía Asia.

     “Asia! Chờ đã! Chúng ta là bạn bè, đúng chứ!?”

     “Vâng. Cảm ơn vì đã làm bạn với người như mình nhé.”

     Tôi đã hứa sẽ bảo vệ Asia.

     “M-Mình, phải bảo vệ cậu, Asia!”

     Cậu ấy quay lưng đi, nhưng vẫn mỉm cười với tôi.

     Tôi bị mê hoặc bởi nụ cười ấy trong phút chốc.

     “Tạm biệt.”

     Cậu ấy nói lời chia tay.

     Raynare xõa đôi cánh đen phủ lên cậu ấy.

     “Ác Quỷ cấp thấp-kun, có vẻ ngươi đã được cô gái này cứu mạng. Nhưng nếu ngươi cản đường ta lần nữa, ta chắc chắn sẽ giết ngươi. Tạm biệt nhé, Ise-kun.”

     Thiên Thần Sa Ngã chế nhạo tôi, bay lên trong khi đang giữ Asia thật chặt.

     Và biến mất vào bầu trời.

     Chỉ còn lại tôi, với những chiếc lông vũ màu đen, cả Rache-kun mà Asia đã bỏ lại.

     —Tôi không thể làm được gì.

     “Mình sẽ bảo vệ Asia.”

     Thật nực cười.

     Tôi quỳ xuống và đấm xuống mặt đất xung quanh.

     Tôi cắn chặt răng và tuyệt vọng hét lên.

     Chết tiệt! Chết tiệt!

     Chết tiệttttttttttttttttttttttttttttttttt!

     “Asia...”

     Tôi rền rĩ gọi tên người bạn của tôi, hướng về phía bầu trời trước mặt.

     Không có gì đáp lại.

     “Asiaaaaaaaaaaa!”

     Lần đầu tiên trong đời, tôi nguyền rủa sự yếu đuối của mình.

Bình luận