Mục lục
New Life
2059 từ

     [MAU DẬY NGAY ĐI ANH ƠI! TINH THẦN PHẤN KHỞI LÊN NÀO!]

     Tôi bị đánh thức và rời khỏi giường bởi giọng của một bé loli từ chiếc đồng hồ báo thức.

     Tôi đặt báo thức sớm hơn một tiếng so với mọi ngày.

     Tôi cần phải tới phòng câu lạc bộ bằng mọi giá kể cả đôi mắt này có căng ra!

     Sau khi mặc đồng phục xong thì tôi rời khỏi phòng.

◇ ◇ ◇

     “Ara, vậy là em đã đến đúng giờ.”

     Khi tôi tới phòng câu lạc bộ, thì chỉ có duy nhất Hội Trưởng ở đây.

     Trường học vẫn còn chưa bắt đầu.

     Tôi đến sớm vì nhận được thông báo từ tối qua rằng hôm nay sẽ có một cuộc họp vào buổi sáng.

     Hội Trưởng ngồi trên ghế sofa, nhã nhặn nhấp một ngụm trà xanh.

     “Chào buổi sáng, Hội Trưởng.”

     “Ừ, chào buổi sáng. Có vẻ như em đã quen với buổi sáng rồi nhỉ.”

     “Vâng, cám ơn chị.”

     Rồi chị ấy nhìn vào chân tôi.

     “Vết thương do Thiên Thần Sa Ngã gây ra sao rồi?”

     Vài ngày trước, chân tôi đã bị ngọn thương ánh sáng đâm xuyên qua.

     “Vâng, nhờ sức mạnh chữa lành nên nó đã hồi phục hoàn toàn.”

     Tôi trả lời chị ấy cùng với nụ cười trên môi.

     “Vậy sao? Sức mạnh chữa lành của cô gái đó đúng là không thể coi thường. Chị đã hiểu lý do vì sao ả Thiên Thần Sa Ngã thèm muốn nó đến vậy, thậm chí là giữ bí mật với cả cấp trên của cô ta.”

     Tôi ngồi trên chiếc ghế sofa đối diện với Hội Trưởng.

     Có vài điều tôi cần hỏi chị ấy.

     “Ừmm Hội Trưởng? Nếu số lượng [Quân Cờ Ác Quỷ] giống với bàn cờ thật, thì có tới 7 quân [Tốt] khác ngoài em ra, phải không? Vậy thì một ngày nó đó sẽ còn các quân [Tốt] khác tham gia cùng chúng ta đúng không?”

     Đúng thế, giống như cờ vua thật, thì số lượng quân [Tốt] cũng như vậy. Chính vì thế chắc chắn sẽ có những quân [Tốt] khác bên cạnh tôi. Tôi hỏi Hội Trưởng liệu một ngày nào đó nó sẽ xảy ra không.

     Nhưng Hội Trưởng chỉ lắc đầu trước câu hỏi của tôi.

     “Không, em là quân [Tốt] duy nhất của chị, Ise.”

     —!

     Ể? Tôi có nên hạnh phúc không đây?

     Đó có phải là một lời thú nhận không? Kiểu như “Ise là người duy nhất chị cần!” hay điều gì đó như thế chăng?

     “Khi tái sinh một con người thành Ác Quỷ chúng ta phải sử dụng tới [Quân Cờ Ác Quỷ], tùy thuộc vào khả năng của người được tái sinh mà tiêu tốn lượng [Quân Cờ Ác Quỷ] phù hợp.”

     ……Vậy ra, nó không phải là một lời thú nhận……

     Hử? Tiêu tốn quân cờ sao?

     “Trong thế giới cờ có câu nói như này. Quân [Hậu] tương ứng với 9 quân [Tốt]. Quân [Xe] tương ứng 5 quân [Tốt]. Quân [Mã] tương ứng với 3 quân [Tốt]. Chính vì thế những giá trị trên cũng áp dụng vào [Quân Cờ Ác Quỷ]. Những điều trên cũng áp dụng với việc tái sinh. Nếu có người tái sinh tương ứng với 2 quân [Mã], thì cũng có người tái sinh tương ứng với 2 quân [Xe]. Và giữa các quân cờ cũng có khả năng tương thích nữa. Em không thể dùng 2 Quân Cờ khác nhau để cho họ có những vai trò khác nhau được, chính vì thế việc sử dụng các quân cờ như thế nào cũng quan trọng lắm đấy. Một khi em đã sử dụng, thì Ác Quỷ sẽ không thể thay đổi thành các [Quân Cờ Ác Quỷ] khác.”

     “Điều đó thì liên quan gì tới em?”

     “Ise, chị đã sử dụng toàn bộ quân [Tốt] để tái sinh em đó. Nếu chị không làm thế, thì chị sẽ không thể biến em thành Ác Quỷ được.”

     Tất cả!? Thật sao?

     Vậy tôi có giá trị tương ứng 8 quân [Tốt] à?

     “Khi chị phát hiện ra em, chị đã quyết định rằng phải biến em thành đầy tớ của chị cho bằng được. Nhưng từ lúc đó chị vẫn chưa thể tìm ra lý do cho việc mình đã quyết định. Nhưng bây giờ thì chị đã bị thuyết phục rồi. Sacred Gear được cho là vũ khí tối thượng. Bởi vì em, Ise, người sở hữu [Boosted Gear] một Sacred Gear tối thượng, một [Longinus], do đó giá trị của nó rất lớn.”

     Tôi nhìn vào cánh tay trái của mình.

     Chiếc găng tay đỏ. Một hiện thân của sức mạnh vô hạn, có thể nhân đôi sức mạnh của tôi mỗi 10 giây.

     Tùy vào cách bạn sử dụng nó, nó có thể giúp bạn giết được cả Chúa.

     Sacred Gear này là một thứ quá tuyệt dành cho tôi, nhưng từ khi sở hữu nó tôi vẫn chưa thể phát huy hết tiềm năng của nó.

     “Khi chị cố gắng hồi sinh em, thì những quân cờ duy nhất chị còn lại là 1 quân [Mã], 1 quân [Xe], 1 quân [Tượng] và 8 quân [Tốt]. Để biến em thành đầy tớ của chị, chị đã phải sử dụng toàn bộ 8 quân [Tốt]. Và em cũng tương thích với quân [Tốt] rất tốt. Những quân cờ khác không thể tái sinh em. Ngay từ đầu, giá trị của quân [Tốt] vẫn còn là một bí mật. Kể cả khả năng [Phong Cấp] của nó nữa. Đó là lý do chị đánh cược tất cả vào nó. Và kết quả, em là người tuyệt vời nhất.”

     Hội Trưởng mỉm cười hạnh phúc.

     Chị ấy dùng ngón tay vỗ nhẹ vào má tôi.

     “Sự kết hợp giữa chúng ta thật tuyệt vời “Công Chúa Tóc Đỏ Hủy Diệt” và [Boosted Gear]. Ise, trước hết, em cần phải nhắm tới mục tiêu trở thành quân [Tốt] mạnh nhất. Nếu là em, em có thể làm được. Sau tất cả, em là đầy tớ dễ thương nhất của chị mà.”

     —Quân [Tốt] mạnh nhất sao.

     Nghe có vẻ tuyệt đấy chứ.

     Hội Trưởng đưa mặt chị ấy tiến lại gần tôi hơn khi tôi còn đang mải mê suy nghĩ.

     Gần quá! Chị gần quá đấy Hội Trưởng!

     Rồi môi Hội Trưởng chạm vào trán tôi.

     “Đây là bùa may mắn. Hãy mạnh mẽ hơn nữa nhé.”

     Hôn lên trán sao……

     Gura.

     Tôi trở nên lúng túng sau những gì đã xảy ra, và mặt tôi đỏ ửng lên.

     Uwa. Uwa. Uooooooooooooooooooooo!

     Đầu tôi đang nảy tưng tưng lên này! Tôi hạnh phúc đến mức sắp nhảy loạn lên mất!

     Ôi trời! Ôi trời ơi!

     Lần đầu tôi được hôn bởi một cô gái!

     Đây không phải là nụ hôn trên môi hay má, nhưng nó cũng hạnh phúc không kém!

     Tôi sắp khóc vì hạnh phúc quá đi mất!

     Em! Em sẽ làm việc chăm chỉ hơn  nữa Hội Trưởng ơi! Em hứa với nụ hôn này đấy! Em chắc chắn sẽ thực hiện nó!

     “Có lẽ chị nên dừng việc âu yếm em ở đây rồi. Cô gái mới sẽ ghen với chị mất.”

     Ghen sao?

     Chị ấy nói gì vậy?

     “I-Ise-san……?”

     Một giọng nói phát ra từ phía sau tôi. Tôi đã từng nghe nó trước đây rồi.

     Khi tôi quay lại, thì Asia tóc vàng đang cố mỉm cười.

     “A-Asia?”

     Ể? Cậu ấy giận sao?

     T-Tại sao chứ?

     “Có phải vì…… Hội Trưởng Rias rất đẹp, nên ngay cả Ise-san cũng thích chị ấy…… Không, không. Mình không thể nghĩ như thế được! Ôi, Chúa. Xin hãy tha thứ cho trái tim tội lỗi của con.”

     Asia đang cầu nguyện nhưng sau đó cậu ấy thét lên “Auu”.

     “Đau đầu quá.”

     “Dĩ nhiên. Nếu như một Ác Quỷ cầu nguyện với Chúa, thì chắc chắn sẽ bị tổn thương rồi.”

     Hội Trưởng nói một cách thản nhiên.

     “Uu, phải rồi. Em đã trở thành Ác Quỷ. Em không thể nào đối mặt với Chúa được nữa.”

     Trông Asia hơi bối rối. Asia, đừng có làm mặt như vậy chứ.

     “Em hối hận à?”

     Hội Trưởng hỏi Asia.

     Nhưng Asia lắc đầu.

     “Không, em cảm ơn chị rất nhiều. Dù em có trở thành gì đi nữa, thì miễn được ở cạnh Ise-san là em hạnh phúc lắm rồi.”

     —!

     Mặt tôi lại đỏ lên khi cậu ấy ngại ngùng đáp.

     N-Nó làm tôi cảm thấy thật hạnh phúc. Đối với một chàng trai, thì đó là một lời khen tuyệt vời.

     Nghe thấy vậy, Hội Trưởng mỉm cười.

     “Chị hiểu rồi, vậy thì ổn thôi. Kể từ hôm nay, em sẽ trở thành đầy tớ của chị, và chị sẽ để em làm việc cùng với Ise.”

     “Vâng! Em sẽ làm việc hết sức mình!”

     Asia hào hứng đáp lại.

     Trước tiên, cậu ấy sẽ đi phát tờ rơi, tôi tự hỏi liệu cậu ấy sẽ ổn với việc đó chứ?

     Tôi cảm thấy hơi bất an.

     Sau đó tôi nhận ra sự thay đổi ở Asia. Tại sao tới bây giờ tôi mới nhận ra cơ chứ?

     Đúng thế, Asia đang mặc đồng phục của trường chúng tôi. Đồng phục nữ của Học Viện Kuou.

     “N-Nó hợp với mình chứ……?”

     Cậu ấy ngại ngùng hỏi tôi.

     Dĩ nhiên rồi!

     Một Thiên Thần giáng thế xuống trường chúng ta! Tôi đã nghe những lời đó từ mấy tên con trai trong trường.

     Trông cậu tuyệt vời lắm đấy!

     “Tuyệt lắm! Hai đứa mình hãy chụp ảnh chung đi.”

     “Ể, đ-được thôi.”

     Cậu ấy gặp khó khăn với việc thể hiện cảm xúc, nhưng trông cậu ấy rất đáng yêu. Aaah, cuộc sống học đường của tôi bắt đầu tuyệt hơn rồi!

     “Chị đã quyết định sẽ để cho Asia học tại trường của chúng ta. Vì em ấy bằng tuổi với em, nên em ấy là học sinh năm 2. Chị cũng để em ấy học chung lớp với em. Hôm nay là ngày đầu tiên em ấy tới trường, vì thế hãy chăm sóc em ấy nhé.”

     Hội Trưởng nói điều đó với tôi.

     Chị nghiêm túc sao!? Lớp của em!? Asia sẽ học cùng lớp với em!?

     “Nhờ cậu chăm sóc mình, Ise-san.”

     Asia cúi đầu.

     Tôi bắt đầu tưởng tượng tới việc giới thiệu Asia cho Matsuda và Motohama. Tôi không thể ngưng cười được, khi nghĩ tới việc bọn chúng sẽ ghen tị thế nào với tôi.

     “Được thôi. Mình sẽ giới thiệu cậu với hai người bạn của mình.”

     “Vâng, mình rất mong chờ nó đấy.”

     Fufufu, Matsuda và Motohama, tao sắp trở thành người lớn rồi.

     Những người anh em, cuộc sống của một thằng con trai không nổi tiếng của tao đã kết thúc!

     Trong khi tôi vẫn còn mải mê về những điều trên thì Kiba, Koneko-chan và Akeno-san đã bước vào phòng rồi.

     “Chào buổi sáng, Hội Trưởng, Ise-kun, Asia-san.”

     “……Chào buổi sáng, Hội Trưởng, Ise-kun, Asia-senpai.”

     “Mọi người thế nào rồi, Hội Trưởng, Ise-kun, Asia-chan.”

     Mọi người chào chúng tôi.

     Mọi người gọi tôi là “Ise” và thừa nhận Asia là thành viên của nhóm.

     Tuyệt thật.

     Còn gì tuyệt hơn thế này cơ chứ.

     Rồi Hội Trưởng đứng dậy.

     “Vì tất cả mọi người đã ở đây hết rồi, thế nên chúng ta bắt đầu bữa tiệc thôi nhỉ?”

     Vừa nói, Hội Trưởng búng nhẹ ngón tay.

     Ngay sau đó, một chiếc bánh kem lớn xuất hiện. Wow, quỷ lực cũng có thể tạo ra thứ như này sao?

     “Thỉnh thoảng sáng sớm tụ tập như thế này cũng thú vị đấy chứ nhỉ? V-Vì chúng ta có thành viên mới, nên chị nghĩ là nên làm một cái bánh kem để chào mừng, vậy thì hãy cùng ăn thôi nào.”

     Hội Trưởng ngại ngùng nói.

     Nhưng đây là bánh kem tự làm! Tôi sẽ rất vui khi được ăn nó đây!

     Hội Trưởng, đầu tiên, em sẽ đặt mục tiêu trở thành quân [Tốt] mạnh nhất.

     Tôi sẽ làm việc thật chăm chỉ cùng với Hội Trưởng, Asia, Kiba, Koneko-chan và Akeno-san.

     Sau khi tự hứa với chính mình, tôi đã sẵn sàng thực hiện động tác kamehameha để tăng thêm không khí cho bữa tiệc.

Bình luận