Mục lục
Chương 1: Phản Nghịch
8767 từ

     Ouch.

     Nụ hôn đó, đi cùng dòng máu đặc đã nhuộm đỏ ngày đi học đầu tiên của Kujou Hisui.

     Ngay khi vừa kết thúc lễ khai giảng, cậu đã bị một con ma cà rồng cắn trên đường về nhà.

     Có lẽ các học sinh khác đang ăn mừng cùng cha mẹ họ, thậm chí còn mở tiệc để kỷ niệm ngày đặc biệt này. Nhưng với Hisui sống đơn độc, thì sẽ chẳng có tiệc tùng nào như vậy cả.

     Trời đã tối sầm khi cậu thong thả bước về.

     Với bầu không khí ban đêm mát lạnh thổi tung tóc cậu khi Hisui chạm chân đến công viên gần nhà.

     Cây cối cùng những tán lá rậm rạp đã che bớt đi ánh đèn đường, nên cả khu vực này luôn u ám hơn, ngay cả khi ban ngày. Đêm thì còn tĩnh mịch hơn nữa, tối đến độ người ta còn không thể nhìn rõ ngón tay của chính mình ở trước mắt.

     Thế nhưng sao cậu lại chọn con đường này?... Ngay cả bản thân Hisui cũng không hiểu rõ.

     Nếu như bắt cậu phải biện minh, thì có lẽ là do mùi hương cậu ngửi thấy.

     Mùi hoa hồng lôi kéo cậu khi bước ngang qua công viên.

     Hisui bị mùi hương đó lôi cuốn, và cho tới khi cậu tỉnh táo, thì bản thân đã đặt chân đến con đường mà bình thường sẽ chẳng bao giờ cậu đi.

     Và sự việc dẫn đến sau đó hoàn toàn là một thảm họa.

     Một con ma cà rồng vốn chỉ xuất hiện trong truyền thuyết bằng xương bằng thịt đã nhảy ra trước mặt cậu. Thế nhưng khi còn chưa kịp chống cự, cậu đã bị cắn.

     Không, không, lùi lại một chút nào, bị cắn không phải là chuyện lớn.

     Dù gì thì việc máu bị rút ra ngoài dù ít hay nhiều vẫn làm người ta thấy ghê, nhưng cũng không ảnh hưởng đến cuộc sống của cậu.

     Nếu như Hisui là người bình thường thì hẳn cậu sẽ phải đối mặt với nguy cơ phải vĩnh biệt thế giới loài người trước khi chết. Thế nhưng với cậu, thì đây lại là chuyện nhỏ nhặt.

     Cậu cũng có thể chết vì mất quá nhiều máu, nhưng dù có mất đi bao nhiêu, thì cậu cũng sẽ không bị biến đổi thành ma cà rồng.

     Nói cách khác, vấn đề mà cậu gặp phải khi đó là về...

     “Cái quái gì đang diễn ra thế này? Là loại pháp thuật gì à? Hay là mấy cái mánh rẻ tiền? Trả lời ta đi, tên người kia!”

     Cậu đã bị vướng vào cô gái ma cà rồng ngang ngược này.

     Sau khi hút máu cậu xong, cô ta cứ bám theo và không ngừng la hét từ phía sau lưng cậu.

     “Đêm hôm rồi đấy, cô không trật tự hơn một chút được à?”

     “Ta sống về đêm mà!”

     “Hiểu rồi, dù sao thì cô cũng là ma cà rồng...”

     Đặc tính số 2 của ma cà rồng: Họ sẽ hoạt động nhiều hơn khi mặt trời lặn, và ẩn mình vào ban ngày. Vì đặc tính như vậy nên họ được mệnh danh là Vua Bóng Đêm, thế nhưng với những con cú đêm như Hisui thì điều này thật khó chịu.

     “Sao ta cắn ngươi xong lại chẳng có gì xảy ra thế? Sau khi bị cắn ngươi phải trở thành người hầu của ta và nghe theo lệnh ta chứ!”

     “Tôi không thích.”

     Hisui đáp thẳng thừng.

     “Không thể nào... sao ngươi lại có thể không nghe theo lệnh ta, rõ ràng ta đã hút máu ngươi mà!”

     Đối với ma cà rồng, thì những điều thế này giống như kiểu thế giới bị sụp đổ vậy.

     Cho dù có là thánh thần, quý tộc hay là lũ côn đồ sát nhân, miễn là người, thì sẽ bị biến đổi thành ma cà rồng sau khi bị cắn.

     Những người bị cắn đó cũng sẽ bị ma cà rồng thao túng tâm trí, làm mọi việc vì chủ nhân của mình... nhưng Hisui lại hoàn toàn tỉnh bơ.

     “Ngươi là loại người gì vậy? Ngươi dùng thứ pháp thuật gì vậy!?”

     “Tôi không biết, chẳng có kỹ năng gì cả, chỉ là thể chất tôi vậy thôi, thể-chất.”

     Hisui bực dọc đáp lại cái câu hỏi đã bị lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần.

     “Sao lại có chuyện đó được? Và ta là ma cà rồng, ngươi đang gặp một quý cô ma cà rồng đó! Đáng lẽ ngươi phải... như thế chứ??”

     “Ôi sợ quá. Cô đang mặc đồ như thể ‘Ta là ma cà rồng đây’, tôi không ngờ là lại bị cô nhắm đến đâu.”

     “Thái độ gì đây. Cái kiểu nói như vậy tức là đây không phải lần đầu ngươi gặp một ma cà rồng đâu đúng không?”

     “...À, tôi cũng từng biết một ma cà rồng, thế đấy.”

     Hisui không đáp nữa, mà chỉ im lặng bước đi.

     Rushella cũng nhận ra rằng hỏi tiếp những câu như vậy sẽ là vô ích, nên cô im lặng vài phút trước khi đưa ra một câu hỏi khác.

     “Được rồi, ta nhận ra là ngươi có một cơ thể kỳ quặc. Và ta cũng chẳng quan tâm đến lũ ma cà rồng tầm thường đó; ngươi sẽ không thể thoát khỏi cặp nanh của một ‘Thuần Huyết’ đâu. Thú nhận đi, ngươi đã dùng thủ thuật gì?”

     Hisui đột ngột dừng lại. Rushella vừa bật ra một câu khiến cậu không thể nào mà lờ đi.

     “‘Thuần Huyết’ hả? Cô đùa à?”

     “Dĩ nhiên là không. Ta là giới ma cà rồng thượng đẳng, mang trong mình dòng máu của người sáng lập, là ‘Thuần Huyết’ quyền năng!”

     Khi Rushella tự hào tuyên bố, khuôn ngực đầy đặn của cô phập phồng và Hisui không thể không hạ mắt xuống.

     “Trong thời đại này, những thứ như ‘Thuần Huyết’ còn hiếm hơn cả động vật quý hiếm. Cô đến từ đâu? Vùng khỉ ho cò gáy nào đó trên núi à?”

     “Ngươi ăn nói quá xấc xược...”

     Hisui bắt đầu cảm thấy nguy hiểm khi cô gái đáp lại, đột nhiên trở nên cảnh giác hơn.

     Đối thủ của cậu là ma cà rồng, xung quanh đang là đêm tối.

     Ngoài cơ thể kỳ lạ của cậu ra, cậu không có một khả năng đặc biệt nào, vậy nên cậu sẽ không thể mà giao tranh hay là chiến thắng.

     Và nữ ma cà rồng kia có một cặp kiếm giắt vào mỗi chân. Mỗi cẳng chân trắng như tuyết của cô là một lớp vỏ kiếm lộ ra, tỏa ra sát khí vô cùng nguy hiểm.

     Và cậu chỉ có một chiếc cặp học.

     Dĩ nhiên là trong chiếc cặp đó chẳng có đồ gì có thể chống lại một ma cà rồng.

     Nhận ra bất lợi của mình, khuôn mặt Hisui tối sầm lại vì sợ hãi, nhưng đáp lại cậu, Rushella nở một nụ cười mê hoặc.

     “Đừng lo, ta sẽ không dùng bạo lực để đả thương cơ thể ngươi đâu. Ta chỉ muốn ngươi tự nguyện dâng máu đó cho ta.”

     Rusella nheo hai con ngươi đen xì lại, khiến chúng thay đổi hình dạng giống như con ngươi của loài mèo.

     Và rồi từ chúng bắn ra hai tia sáng đỏ rực.

     Khi Hisui nhìn cô, cậu hiểu Rushella đang cố làm gì.

     Đặc tính thứ 3 của ma cà rồng: Ma Nhãn.

     Những người yếu trí sẽ dễ dàng bị con ngươi đỏ rực đó mê hoặc, và tâm trí họ sẽ mãi mãi bị kẹt trong bóng tối.

     “Dù đây không phải là ý ban đầu của ta, nhưng việc này còn cao quý hơn là săn ngươi. Không tính đến độ bướng bỉnh, một người như ngươi không thể nào thoát khỏi cặp mắt của ta. Quỳ xuống trước mặt ta, và dâng máu cho ta!”

     “À, Ma Nhãn cũng vô dụng với tôi nha...”

     Hisui gãi đầu, chậm rãi trả lời.

     Dựa vào những gì cậu nói thì mắt cậu không bị ảnh hưởng bởi Ma Nhãn.

     Hàm Rushella há ra và cô ngây người nhìn cậu.

     Hisui cảm thấy có lỗi, cậu hạ mắt xuống.

     “Nên... tôi xin lỗi nhé?”

     “...Đừng có xin lỗi! Thế chỉ làm ta điên hơn thôi. Sao lại thế? Sao Ma Nhãn của ta lại không có tác dụng?”

     “Đó cũng là do thể trạng của tôi. Cô biết là tôi không thể biến đổi rồi mà, đừng có mong chờ điều này chứ. Đa số khả năng của ma cà rồng đều vô dụng với tôi.”

     “Không... không thể nào...”

     Rushella gục xuống đất vì sốc.

     Một kẻ tầm thường miễn dịch với cả răng nanh và Ma Nhãn của ma cà rồng, điều này thực sự làm cho cô hoang mang.

     “Ta đã bị một con người đánh bại sao?”

     Nhìn thấy Rushella đang tuyệt vọng, Hisui nhận ra đó chính là cơ hội chạy trốn của cậu. Thật không may, là cô tỉnh lại khá nhanh.

     “Không... không đời nào. Có gì đó sai sót rồi, có lẽ là ta vẫn chưa tập luyện đến nơi đến chốn.”

     “Gì cơ? Ma Nhãn là khả năng bẩm sinh thứ hai của ma cà rồng mà phải không? Đặc biệt là với ‘Thuần Huyết’ như cô, cô phải quen dùng nó rồi chứ?”

     Đáp lại lời của Hisui, Rushella ngoảnh mặt đi.

     Như thể cô đang cố tránh trả lời câu hỏi của người khác, mắt cô đụng trúng một con mèo hoang gần đó.

     “Thử với con mồi này xem nào.”

     Rushella với tay ra chộp lấy con mèo. 

     Con mèo đen có vẻ hơi mũm mĩm, nhưng lại rất cảnh giác. Ngay khi Rushella đến gần, nó lao vội đi.

     Nhưng cuối cùng thì mèo vẫn là mèo, không thể chống lại Vua của bóng đêm. Sau một hồi vật lộn, Rushella đã tìm được nó và cầm bằng một tay.

     “Thật lãng phí thời gian của ta... này, nhìn ta đây này!”

     Nhưng con mèo ngay lập tức quay mặt đi.

     Rushella chỉ có thể dùng tay xoay đầu con vật lại, ép nó nhìn những tia đỏ rực từ mắt cô.

     Dù cô không cần dùng đến Ma Nhãn, con mèo hoang cũng bắt đầu dịu lại.

     “Sao không mau chào chủ của ngươi đi?”

     Nghe những lời đó, thái độ con mèo quay ngoắt 180 độ, nó kêu lên meo meo và nhẹ liếm lên tay cô.

     “Rất tốt... có hiệu quả mà phải không? Chắc là ta không gặp vấn đề gì đâu. Ok, thêm một lần nữa nhé! Con người kia, nhìn vào mắt ta lần nữa đi!”

     Cô quay lại, nhưng đằng sau đã không còn ai nữa.

     Chỉ còn những cơn gió đêm hiu hắt thổi trong công viên vắng hoe.

     Rushella há hốc miệng, á khẩu.

     Và chỉ sau đó vài giây, cô nhận ra mình đã bị bỏ rơi lại.

     “Con người đó...”

     “CHẠY MẤT RỒI!”

⸻⸻⸻

     Ngẩng đầu lên bầu trời đêm và thở dài, cuối cùng cậu đã về đến nhà.

     Nhà của Hisui là một ngôi nhà hai tầng theo kiến trúc phương Tây, cực kỳ rộng rãi cho một người sống một mình. Những bức tường trắng của ngôi nhà đã chuyển sang xám xịt bởi thời gian và mưa gió khiến nó khoác lên mình một vẻ cổ kính. Vì thế nên cũng dễ hiểu khi mà bọn trẻ láng giềng cho rằng ngôi nhà này bị ma ám.

     Nếu như ngôi nhà này là nhà của ai khác, bản thân Hisui cũng sẽ không đời nào ghé thăm, hoặc thậm chí là đặt chân đến xung quanh nó. Thế nhưng đây lại là nhà cậu. Mặc dù chuyến dạo đêm của cậu không yên bình lắm, nhưng dù gì thì cậu cứ phải tắm cái đã.

     Sau khi cọ cơ thể xong, Hisui hào hứng bước vào trong bồn tắm, nhưng vẫn không thể nào không nghĩ đến cô gái kỳ lạ kia.

     “Ma cà rồng hả? Lâu lắm rồi mình chưa gặp ai.”

     Cậu lẩm bẩm, nhếch mép cười cay đắng.

     Thời đại này ai mà còn nghĩ có thể gặp được cái loại — ai đó có thể nói là cổ điển hoặc thậm chí là lỗi thời... và là một ma cà rồng với một phong cách hoàn toàn cổ xưa. 

     Cậu đã nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ gặp một ai đó như thế nữa... có lẽ là không muốn.

     Cậu chắc chắn không muốn phải đối phó với ma cà rồng nữa.

     Hisui vô thức đưa tay lên  ngực, nơi vừa nhói đau một chút. Một đường thẳng chạy dọc xuống trên khuôn ngực cậu, vết sẹo khiến làn da nhợt nhạt của cậu mờ đi, Hisui cau mày.

     “Không thể chọn ai khác, phải là hút máu mình...”

     Hisui thấy hơi tội cho cô gái vừa rồi. Từ cái ánh nhìn thèm khát, cô hẳn là đã khát lâu lắm rồi, nhưng đó không phải là lỗi của cậu.

     Nếu như là một người bình thường, họ sẽ biến thành ma cà rồng sau khi bị cắn, hoặc bị quyến rũ bởi Ma Nhãn. Và dĩ nhiên với một người bình thường, hẳn họ sẽ phát hoảng lên khi lần đầu gặp một ma cà rồng.

     Nhưng Hisui không phải người thường.

     Từ những hiểu biết về ma cà rồng và những lần đụng độ, mấu chốt chính là ở thể trạng của cậu.

     Thể trạng đó giúp cậu không bị biến đổi sau khi bị ma cà rồng cắn, hay là hoàn toàn miễn dịch với các khả năng của họ, do đó nên cậu không hề sợ ma cà rồng.

     Thế nhưng cậu vẫn có thể chết từ những thứ thông thường như bạo lực hoặc do mất quá nhiều máu như một người bình thường.

     Mặc dù thế nhưng bù lại cậu lại có tốc độ tái tạo máu và hồi phục siêu phàm. Ngoài điều đó ra, Hisui không khác gì một chàng trai bình thường.

     Hơn nữa, khả năng này cậu còn không tự nhận ra, cho tới khi va vào một ma cà rồng thì cậu mới nhận ra những đặc tính đó hóa ra lại là lợi thế.

     Cho tới giờ, vấn đề máu me đó của cậu đã xong xuôi.

     Chỉ có những ký ức về dung mạo cô gái đứng trong màn đêm đó — cô ma cà rồng tên là Rushella vẫn không thể rời khỏi tâm trí cậu.

     “Trông cô ta khá là dễ thương...”

     Hisui lắc đầu, cố thổi bay mọi thông tin về cô gái ra khỏi đầu, và bước ra ngoài tới vòi sen.

     Cậu lấy khăn lau tóc, và bước về phía bếp.

     Sau đó lấy từ tủ lạnh ra một chai sữa sẽ là tuyệt hảo, nhưng rồi cậu đột ngột nghe thấy một tiếng đập vô cùng mạnh từ cửa chính.

     Mặc dù trên cửa có gắn máy liên lạc, nhưng người đó lại chọn cách đập cửa.

     Cậu bắt đầu linh cảm xấu

     Một linh cảm cực kỳ xấu.

     “Không thể là cô ta đâu đúng không?”

     Hisui rón rén đi ra sảnh, tiếng đập không dừng lại mà nó còn lớn hơn.

     “Tới đây, tới đây! Tôi nghe thấy rồi, tôi tới đây.”

     Hisui bỏ khăn lên đầu và mở hé cửa.

     Từ khe cửa, cậu có thể nhìn thấy một cô gái xinh đẹp đang khoanh tay đứng trước cửa.

     Rushella đã quay lại rồi.

     Và nhìn cậu như muốn nuốt chửng vậy.

     “Thấy ngươi rồi, con người. Định chạy trốn hả? Lần này ngươi phải trở thành người hầu của ta!”

     Hisui nhanh chóng đóng sập cửa lại.

     Đó là khi cậu ước mình quên hết đi, tiếng đập cửa trở nên to hơn bao giờ hết. Lo lắng sợ hàng xóm phàn nàn, cậu thanh niên đành miễn cưỡng mở cửa.

     “Cô muốn gì? Và sao cô tìm được nhà tôi?”

     “Ngay cả khi ngươi miễn dịch với Ma Nhãn, thì nó vẫn có thể điều khiển động vật. Vậy nên ta đã quyết định nhờ chúng giúp.”

     Rushella huýt gió nhẹ, và búng ngón trỏ ra sau lưng.

     Nơi có cả một đàn chó hoang đang chờ nghe lệnh của cô.

     Hàng chục con chó trở thành người hầu của cô, và đang quỳ phía sau nữ ma cà rồng.

     Có vẻ như cô đã dùng Ma Nhãn để kiểm soát lũ chó, dùng mũi chúng để đánh hơi tìm ra nhà Hisui.

     “Ấn tượng đấy... dùng hay đấy.”

     Hisui thở dài, nhưng rồi ngay lập tức cậu nhận ra mặt Rushella đang đỏ bừng lên.

     “Hửm?”

     “Sao, sao nhà ngươi lại thế này?! Mặc quần áo vào ngay!”

     Lúc này Hisui mới nhận ra.

     Cậu chỉ vừa mới tắm xong, phần trên hoàn toàn trần trụi, và bên dưới mặc độc một cái quần lót.

     Điều này có thể gây kích thích chứ, bán khỏa thân không phải là điều gì đó đáng ngạc nhiên thế cả.

     Nhưng mặt Rushella thì cứ đỏ lựng lên.

     “Này, gì thế hả? Cô ngượng cái gì? Nãy cô còn nhảy lên cổ tôi ấy, giờ cô thấy ngực trần và...”

     “Im đi! Mặc đồ vào!”

     “Vào trong rồi hãy phàn nàn.”

     Hisui mở cửa cho cô gái bước vào.

     Và mặc dù chỉ cần bước thêm một bước nữa thôi, nhưng Rushella không bước vào.

     Như thể cô đang bị chặn lại bởi một thế lực vô hình, không thể nào bước vào trong dù có cố gắng thế nào đi nữa.

     “Nói cách khác... cô không thể vào... nếu như không được tôi cho phép.”

     Đặc tính số 4 của ma cà rồng: Khi lần đầu tới thăm nhà ai đó, họ phải được cho phép, nếu không sẽ không thể vào.

     Dù cái đặc tính này khá vớ vẩn, hoàn toàn vô lý, nhưng vẫn là sự thật.

     Rushella đang đứng trước cửa và bất lực không thể vào trong là bằng chứng sắt đá nhất.

     Không có rào cản nào cả, nhưng cô lại bị chính đặc tính chủng loài của mình kìm hãm, cô đã bị ràng buộc bởi một thế lực siêu nhiên và hơn nữa, là bằng chứng cho việc cô là ma cà rồng.

     “Đừng nhìn ta như thế, tên con người kia. Hãy cho phép ta nhanh lên, vì lợi ích của chính ngươi...”

     Rushella lạnh lùng cảnh cáo Hisui đầy dọa nạt, nhưng cậu mới là người nắm lợi thế.

     “Tôi không thể. Nếu như tôi cho phép cô, thì cô sẽ vào trong được mà, đúng không?”

     “Vậy là phải thế à? Vậy thì ta không còn lựa chọn nào khác, nào các cậu bé, dạy cho hắn một  bài học đi!”

     Rushella búng ngón tay, và những con chó sau lưng cô bắt đầu hú lên như điên.

     G U G U G U G U G U!!!

     Những tiếng sủa ầm ĩ trong thoáng chốc vang vọng khắp cả con phố.

     Hisui bịt chặt tai, cay đắng phàn nàn.

     “Cô đang làm cái gì đấy hả! Hàng xóm sẽ đến chửi tôi mất! Tôi sẽ điếc hết cả tai mất.”

     “Ai quan tâm đến nhà ngươi. Ta cần nói điều này: đừng có nghĩ đến việc chúng sẽ ngậm mồm vào trừ khi ngươi cho phép ta vào nhà. Đừng có nghĩ loài người các ngươi có thể chơi ta!”

     Hisui đã trốn thoát một lần, và thái độ của Rushella dường như cứng rắn hơn nhiều.

     Cậu đầu hàng, thở dài và đáp lại.

     “Được rồi được rồi, tôi h-hiểu rồi. Nhưng trước khi cho cô vào, tôi phải chuẩn bị vài thứ đã, đợi vài phút nhé?

     “Đừng có nghĩ đến việc khóa cửa và không cho ta vào, nếu không chúng nó sẽ sủa cả đêm đấy!”

     “Tôi hiểu, sẽ không lâu đâu. Tôi cần mặc đồ nữa mà? Giờ lạnh lắm và cô cũng thấy khó chịu phải không?”

     Rõ ràng là cô cảm thấy khó chịu với Hisui đang cởi trần, vậy nên dù rất không hài lòng, cô vẫn gật đầu.

     “Đợi một lát.”

     Hisui đóng cửa lại, và biến mất vào bên trong.

     Rushella chờ thêm một vài phút trước khi cửa mở ra lần nữa, và Hisui xuất hiện với một chiếc áo phông đen.

     “Hừm, nhà ngươi đã mặc đồ rồi. Giờ thì theo thỏa thuận, cho ta vào đi!”

     “Rồi rồi, xin hãy vào nhà đi.”

     Ngay khi những lời đó phát ra, bầu không khí thay đổi.

     Như thể có một sợi dây đã bị tháo nút, hay là một tấm thủy tinh mỏng vỡ vụn ra vậy — Hisui tưởng tượng ra như thế.

     “Yêu cầu đã được chấp nhận. Tốt, giờ thì dâng máu cho ta!”

     Với hai con mắt rực lửa, Rushella bước qua cánh cửa.

     Cô nhìn chòng chọc vào cổ Hisui, khao khát được chạm môi đến dòng máu đỏ ngon lành đó một lần nữa...

     “...Ể?”

     Khi cô đã gần chạm đến cái cổ đó, thì cô bắt đầu ngửi thấy một mùi hôi thối.

     Mặc dù khứu giác của ma cà rồng không tinh như của chó, nhưng vẫn khá hơn của con người rất nhiều.

     Đó là thứ mùi cấm đối với ma cà rồng.

     “Ngươi, có phải ngươi?”

     Lợi dụng Rushella đang sốc, Hisui nhanh chóng dùng cái khăn bên tay trái cậu và trùm lên mặt cô.

     Vua của bóng đêm vĩ đại ngay lập tức gục xuống và ngất xỉu trên sàn nhà.

     Hisui nhìn cô điềm tĩnh, và đưa ra một cái lọ nhựa bên bàn tay trái của cậu.

     Cái lọ dán nhãn [Bột tỏi đặc biệt].

     Điểm yếu số 1 của ma cà rồng: Sợ tỏi.

     Dù điều này ai cũng biết, nhưng nó cực kỳ hiệu quả, với bằng chứng là Rushella ngất trên sàn, đổ hết cả một lọ vào khăn tắm hiệu quả càng cao hơn.

     Để cho an toàn, Hisui chờ vài phút rồi mới lấy cái khăn ra khỏi mặt cô.

     Một nữ ma cà rồng xinh đẹp bị hạ gục với khuôn mặt còn đầy bột tỏi, trông thật là đáng thương.

     Nhưng dù vậy vẻ đẹp huyền bí của cô vẫn chễm chệ ngự trên đó, sắc đẹp là vũ khí mạnh nhất của cô, điều này Hisui đã hiểu.

     Nếu khuôn mặt đó ở gần hơn, có lẽ nó sẽ vượt quá cả quyền năng của Ma Nhãn mất.

     “Giờ... mình làm gì bây giờ?”

     Cách tốt nhất để có thể thoát khỏi một ma cà rồng, đó là xuyên một cây cọc qua trái tim cô ta, rồi chặt đầu, nhưng Hisui không định làm mấy cái hành vi man rợ đó.

     Vì cậu không muốn. Mặc dù cô ta không phải là người, Hisui cũng không thể làm những hành động vô nhân đạo như vậy. Hơn nữa, đó còn là một cô gái có khuôn ngực cực kỳ bự — để mà xuyên cọc qua cũng phải mất thời gian đấy.

     Hoặc là Hisui có thể kệ cô ở đó cho đến khi bình minh, cô ta sẽ tự hóa thành tro.

     Trong khi mê mải cân nhắc, cậu đã nhìn thấy một thứ đồ liên quan đến ma cà rồng ở ngay cạnh Rushella.

     Thứ có thể bảo vệ cô khi có ánh sáng mặt trời — một cỗ quan tài.

     Đó là một thứ đồ cổ lỗ sĩ, nhưng lại rất quan trọng với một ma cà rồng. Cái quan tài sơn một màu đen, chắc hẳn được làm bởi một bàn tay vô cùng tinh xảo với những đường chạm khắc cổ ngữ Runes tỉ mỉ. Thật là một kiệt tác. Bên cạnh nó có một cái khóa khá nặng, nhưng hình như Rushella đã không khóa nó.

     “Cô ta còn mang theo cả đồ ngủ... nhưng cái quan tài nhìn lỗi thời quá, cô ta định...”

     Hisui sửng sốt mở nắp ra, bên trong được thiết kế khá tốt, trải một lớp đệm đỏ cực kỳ mềm mại.

     Cẩn thận đặt Rushella vào trong quan tài, Hisui đóng nắp lại.

     “Việc này nên làm đấy. Chúng mày cũng nên đi đi.”

     Hisui xua tay về phía những con chó, do Rushella vừa ngất đi, nên Ma Nhãn cũng mất tác dụng, vậy nên đàn chó đều quay lưng đi.

     Khi cửa chính đã vắng bóng trở lại, Hisui thở phào nhẹ nhõm.

     “Mình kiệt sức rồi. Ngủ trước đã, ngủ dậy nghĩ tiếp sau.”

     Đẩy cái quan tài của Rushella gọn vào góc nhà, cậu ngáp dài và tiến lên phòng ngủ ở tầng hai.

     Để tiếp tục nằm mơ một giấc mơ kỳ quặc và khó chịu.

     Có thể là do cuộc gặp với nữ ma cà rồng, viễn cảnh mà một người chẳng bao giờ muốn gặp phải, một ký ức không thể nhớ mà cũng không thể quên, cứ nửa mơ nửa tỉnh.

     Mặt trời đang tỏa sáng gay gắt.

     Hisui thấy mình nằm trên sàn.

     Ánh mặt trời gay gắt làm da cậu khô khốc, độ ẩm và năng lượng ngày một cạn kiệt.

     Như thể cái chết đã đang ở rất gần rồi, như thể cậu đã bước một chân qua cánh cổng địa ngục.

     Làn da trắng tuyết của cậu trở nên nhợt nhạt, những vệt hồng từ mạch máu dần biến mất.

     Nhịp tim cậu đã dừng, cái nguồn cung cấp máu chảy đi nuôi cơ thể cũng đã thành vô dụng.

     Nhưng cậu vẫn còn giữ được tỉnh táo, giống như cậu đang quan sát cơ thể mình từ một góc khác vậy, giống như được trải nghiệm cái chết. Cậu cố điều khiển cơ thể mình, cố hét lên.

     “...NÀY! NGƯƠI KHÔNG THỂ... AHHH!!!”

     Giọng của cô nghe như sắp kiệt sức.

     Hai bàn tay không ngừng ấn vào ngực cậu.

     Cố để hồi lại một nhịp đập, cố để gọi lại ngọn lửa của sự sống.

     “Đủ... đủ rồi. Thực sự là... đủ rồi, ahhh...”

     Cậu muốn nói với cô như vậy, muốn vươn tay về phía cô.

     Nhưng không thể, cơ thể cậu không thể nhúc nhích. 

     Vì thế nên cô sẽ không bao giờ dừng lại, vẫn cố hết sức để kéo cậu lại với sự sống.

     Đằng sau cô, mặt trời chiếu xiên những tia héo úa xuống hai bàn tay cô vẫn không ngừng đẩy vào ngực cậu.

     “Dừng lại... Nếu cô cứ làm vậy, cô sẽ...!”

     Cuối cùng Hisui cũng mở được mắt và hét ầm lên.

     “Ah?”

     Cuối cùng giấc mơ đã qua, quang cảnh xung quanh lại trở về với căn phòng quen thuộc của cậu.

     Đúng thế... chỉ là mơ thôi, chỉ là ký ức từ quá khứ.

     Tất cả đã qua rồi... thế nhưng ngực cậu vẫn nặng nề như bị đá tảng chèn lên.

     Như thể bị thứ gì đó đè xuống.

     Thứ đó khá là mềm mại, nhưng không nặng lắm. Thứ đó không chỉ mềm mại, mà còn có độ đàn hồi đang cố ghì cậu xuống.

     Và một thứ mùi hương cao quý tràn vào khứu giác Hisui. Có lẽ đây vẫn là một giấc mơ.

     Đồng hồ vẫn còn chưa reo mà. Ngủ thêm một chút  nữa thôi, Hisui nghĩ vậy. Và vào ngay lúc đó, một cơn đau nhói lên từ cổ làm cậu giật mình.

     “ĐAU!”

     Tiếng da thịt bị phập vào nhói lên từ phía trái cổ cậu.

     “CHẾT TIỆT ĐAU ĐẤY!”

     Hisui muốn nhảy dựng lên và giữ lấy cần cổ cậu, nhưng cái thứ nặng nề phía trên ngực cậu vẫn không chịu di chuyển.

     “Cuối cùng nhà ngươi cũng tỉnh.”

     “Cô!”

     Đó là Rushella, đang nằm đè lên phía trên Hisui với răng nanh cắm ngập vào cổ cậu.

     Nhưng điều quan trọng là nhìn cô đang vô cùng quyến rũ.

     Chỉ quấn quanh người chiếc khăn tắm, với những giọt nước nhỏ xuống và lăn dài lên ngực Hisui.

     Hơi nước đang bốc lên từ cơ thể cô, có lẽ là cô vừa mới tắm xong.

     “Tại sao, tại sao...”

     “Ngươi nghĩ là tỏi có thể ngăn cản ta hả? Dù chúng ta có ghét loại gia vị đó, nhưng ta là một ‘Thuần Huyết’, mấy thứ như vậy chỉ có tác dụng ngắn lên ta thôi.”

     “Vậy là tỏi có vẻ kém hiệu lực hơn với ma cà rồng cấp cao, giờ tôi công nhận cô là cấp cao thực sự đấy. Nhưng sao cô không dùng vòi sen thôi? Sao cô lại phải dùng bồn tắm của tôi?”

     “Vì ngươi đã cho phép ta vào nhà ngươi. Nói cách khác, ta có thể sử dụng mọi vật dụng ở đây. Hơn nữa ngươi cũng không được phép đổ lỗi cho ta, bởi chính ngươi phun tỏi vào ta, cả cái quan tài của ta bốc mùi rồi kìa! Cuối cùng là ta thích tắm nước nóng. Ta đã hơi lo về dòng nước chảy nhưng hình như không sao cả. Con người các ngươi cũng khá đấy chứ.”

     Nhìn khuôn mặt rạng rỡ của Rushella, Hisui nghĩ ngay đến một điểm yếu khác của ma cà rồng.

     Điểm yếu thứ 2 của ma cà rồng: Dòng nước chảy.

     Nước sạch chảy theo dòng là một điểm yếu vô cùng nguy hiểm cho ma cà rồng.

     Nhưng có vẻ là cũng có giới hạn, chỉ khoanh vùng quanh nước tự nhiên hoặc là nước thánh.

     Nước nhân tạo, chứa clo và khác với nước tự nhiên hẳn là không có tác dụng gì lên Rushella cả.

     “Vậy nên sau khi tận hưởng bồn tắm của tôi xong, cô vào đây hút máu tôi hả?”

      “Ồn quá, im lặng đi. Nhưng hình như giờ ngươi đang yếu. Dù là con người ngươi cũng không thích buổi sáng à?”

     Sức đề kháng của Hisui thực sự là có yếu, thành thật mà nói là cậu không thể tiếp tục trụ như thế này.

     “Sự thật là, ta có nghe về loại đấy rồi, đó là chứng huyết áp thấp. Để ta xem mạch máu ngươi chảy thế nào. Ta có thể cảm nhận được dòng máu chảy bằng cách chạm vào đấy. Bình thường, có đôi chút điều chỉnh lại và lượng máu tiêu thụ còn dễ hơn ấy... lạ thật, sao máu lại dồn hết xuống thân dưới nhà ngươi vậy?”

     “Đó là vùng nhạy cảm đấy, đừng có mà táy máy vào... nhưng, đó là hiện tượng bình thường vào buổi sáng, tôi nên giải thích thế nào đây?”

     Hisui không thể giải thích cho rõ ràng được, vậy nên cậu ngoảnh mặt đi.

     Thế nhưng lại vô tình nhìn trúng vào Rushella.

     Cụ thể hơn là vào ngực cô.

     Hai trái chín cực cực bự đang áp vào ngực cậu.

     Trông tựa như hai đỉnh núi phủ tuyết, hiện lên đầy duyên dáng trên cơ thể mảnh mai của cô. Một rãnh thung lũng mà mắt bạn sẽ lạc vào trong...

     Chính xác hơn là cái khăn tắm của cô đang tụt dần xuống, và đốm hồng trên đỉnh núi của cô sắp sửa lộ ra...

     “BIẾN THÁI!!!!”

     Mặt Rushella đỏ lựng lên và ngay lập tức rời khỏi ngực cậu, vừa tát liên tục vào mặt cậu.

     Hisui bị tấn công vào cả hai bên má không ngừng.

     “Cô làm cái gì vậy hả! Cô chính là người trưng ra cho tôi nhìn! Cơ thể mềm mại đến vô lý của cô mới có lỗi đấy!”

     “Ồn, ồn quá đi mất!”

     Rushella lại xáp khuôn mặt xinh đẹp của cô vào sát Hisui, răng nanh lại bắt đầu kề lên da thịt cậu.

     “NÀO! TRÁNH RA!”

     “Lần này ngươi sẽ phải phục tùng ta, dâng máu cho ta!”

     Hút trước rồi nói chuyện sau — đó là chiến thuật mới của Rushella đối với cơ thể dị thường của Hisui.

     Chắc chắn không để cho cậu vật lộn được, không cần thời gian để thưởng thức mà chỉ tham lam nuốt từng ngụm một.

     Trước một Rushella đang thực sự điên cuồng, sắc mặt Hisui đã thay đổi.

     Cậu đang mất máu quá nhanh — nếu như cậu không làm gì đó, thì cậu sẽ nguy kịch chỉ sau vài giây nữa, hoặc là cạn đến cả nửa lượng máu.

     “...Tránh ra.”

     Tình thế đang quá nguy hiểm, và Hisui phải dùng biện pháp cứng rắn.

     Ngay bên cạnh giường là cửa sổ, Hisui mạnh tay kéo tấm rèm sang, khiến ánh sáng mặt trời tràn ngập căn phòng.

     “Đồ chết tiệt!”

     Rushella — người không biết sợ là gì đó, lần đầu tiên đã tỏ ra sợ hãi thật sự.

     Cô lập tức bật ra khỏi Hisui, và cố lui vào trốn trong góc phòng nơi ánh sáng không chạm tới được.

     Điểm yếu thứ 3 của ma cà rồng: Đối với ma cà rồng, những mảng da thịt bị tấn công bởi ánh sáng mặt trời sẽ hóa thành tro, rồi sẽ dần đến cả cơ thể bị thiêu hủy. Thời gian bị hủy hoại phụ thuộc vào bản thân ma cà rồng, nhưng chắc chắn đó là một điểm yếu chết người.

     “Cô thực sự sợ thứ này...”

     “Đồ khốn nhà ngươi, ngươi dám dùng ánh sáng mặt trời với ta!”

     Rushella bắt đầu nổi cơn thịnh nộ, vai cô run lên bần bật khiến cái khăn tắm đang che phủ cơ thể trần trụi của cô, rời ra và đáp xuống sàn nhà.

     Hisui muốn quay mặt đi, nhưng cái bản năng của cậu vẫn vượt quá sức mạnh ý chí, khiến cậu tiếp tục nhìn.

     Giữa tầm mắt cậu là một cơ thể trắng muốt với khuôn ngực ửng hồng, thật là một cơ thể tuyệt đẹp và ngọt ngào như mơ.

     Phần ngon lành nhất đó là khuôn ngực mềm mại và đầy đặn, da thịt trắng hồng với hai đỉnh núi đáng yêu hướng thẳng lên; ánh mắt cậu theo sát cùng những đường cong cơ thể uốn lượn xuống dưới tìm kiếm, và một mảng cỏ nhỏ xíu...

     “KHÔNG ĐƯỢC NHÌN AHHHHH!!”

     Rushella nhặt thứ gì đó nằm lăn lóc phía đằng kia và ném thẳng vào đầu Hisui, khiến cái hình ảnh tuyệt đẹp đó biến mất khỏi đầu cậu.

     “Cô muốn giết tôi à? Này không phải đấy chứ!?”

     Nhìn cái vật vừa đập trúng đầu mình, mặt Hisui tái xám.

     Đó là cái đồng hồ báo thức yêu quý của cậu.

     Mặt trước của nó vỡ toang, các cây kim tung tóe khỏi trục giữa.

     “Ồ cái đó hả? Ta không biết tại sao nó cứ gào lên liên tục vậy nên ta đã đập cho nó một phát. Con người toàn phát minh ra mấy cái đồ kỳ quặc.”

     “Đó là nhu cầu cần thiết đó! Nó reo rồi hả?”

     Hisui hướng khuôn mặt nhợt nhạt của cậu về cái đồng hồ cạnh giường, và càng xám xịt đi hơn khi cậu biết chính xác bây giờ là mấy giờ.

     “Tệ rồi đấy... dù tôi có phóng hết tốc lực cũng sẽ muộn giờ... tối qua tôi còn không ăn gì vì tôi định sẽ ăn sáng thật nhiều!”

     Hisui lầm bầm, và bắt đầu cởi quần áo ra.

     Dù cậu chẳng mong một cái giải thưởng gì, nhưng mà đi muộn trong ngày nhập học đầu tiên thì hơi không ổn.

     “Sao ngươi lại cởi đồ ra?! Ngươi... ngươi định làm gì ta!?”

     Rushella vớ lấy cái khăn và cố phủ lên che cơ thể mình.

     Hisui dĩ nhiên hiểu được phản ứng đó của cô.

     “Nếu cô không muốn nhìn thì đi ra ngay, tôi không có thời gian với cô đâu.”

     Nhìn Hisui sắp sửa cởi quần ra, Rushella vội vã lao ra khỏi cửa.

     Nhưng vì tò mò, cô vẫn muốn nhìn trộm một chút, thế nhưng Hisui đã nhanh chóng mặc lên bộ đồng phục và lao ra khỏi cửa, nên cô chẳng nhìn được tí gì.

     “Ngươi đi đâu thế hả!?”

     “Đến trường. Nhưng tôi phải nói trước cho cô biết. Cơ thể tôi không bị ảnh hưởng sau khi bị hút máu. Dù có hút cạn máu tôi thì tôi cũng chỉ chết vì mất máu thôi, chứ sẽ không bị biến đổi đâu.”

     “Thể trạng của ngươi rất kỳ lạ... nhưng ngươi vẫn sợ chết. Thế nên ban nãy ngươi mới hoảng như vậy.”

     “Ai cũng thế thôi. Người thường ai chẳng ghét bị hút máu.”

     “Chỉ thế thôi à?”

     Rushella đuổi theo và hỏi, hai con mắt đỏ rực nhìn cậu chớp chớp.

     Hisui liếc mắt ra chỗ khác, nóng nảy cảnh cáo cô.

     “Nếu cô chỉ muốn hút máu... thì OK. Mất tí máu cũng chẳng sao, nhưng đừng có hút tôi cho đến chết, đấy cũng tốt cho cô mà thôi.”

     “Yêu cầu của ngươi hơi lạ đấy. Ngươi đang dọa ta à? Ngươi dám đe dọa một ma cà rồng như ta à?”

     “Nói cho dễ hiểu nhé... cô nên hút từ từ thôi. Cô mà cứ hùng hục thì không cứu được đâu.”

     Nghe thấy những lời nghiêm trọng của Hisui, Rushella không nói gì thêm cả, chỉ im lặng nhìn cậu chuẩn bị đến trường.

     “Sau hoàng hôn thì cô nên về nhà cô đi. Tôi sẽ để chìa khóa ở đây, khóa cửa vào rồi để vào hòm thư nhé.”

     Rushella bị bỏ lại một mình, tiếp tục đứng ngây ra đến cả hơn hai mươi phút, và rồi tiếp tục suy nghĩ trong khi đưa ngón tay gõ lên cằm lẩm bẩm.

     “Trường học à, có phải là...”

⸻⸻⸻

     “Tôi là Kujou Hisui đến từ trường sơ trung Akanishi. Sở thích của tôi là đọc sách và nấu ăn, tôi không có tài lẻ gì cả, nếu các cậu phát hiện ra thì bảo với tôi nhé.”

     Thêm một chút hài hước vào cuối câu, Hisui kết thúc phần giới thiệu bản thân của mình, trước khi đi về phía mé phải của lớp học và ngồi vào chỗ của cậu.

     Giờ đang là lúc học định hướng, phần tự giới thiệu.

     Vài người sẽ lấy đây là cơ hội để chào hỏi nhau, và thu hút sự chú ý của mọi người, nhưng Hisui không phải là người như vậy.

     Cậu có thể giữ khoảng cách, nhưng đủ khéo léo để nói chuyện bâng quơ với bất kỳ ai về bất kỳ điều gì, cũng như không phạm phải sai lầm gì cả, có một cuộc sống học đường yên bình là tốt nhất.

     Tất cả những gì Hisui mong muốn chỉ là một cuộc sống yên bình.

     Theo sau cậu là một học sinh nữ.

     Dù cậu đã xong phần của mình, nhưng Hisui vẫn muốn nghe, cô gái đó được chỉ định chỗ ngồi bên trái cậu, nên cậu đã chú ý một chút.

     “Tôi là Sera Reina từ trường sơ trung Aishin. Sở thích của tôi là đọc sách và làm bánh, tôi có tài về âm nhạc và điền kinh. Mong được mọi người chỉ bào.”

     Vào khoảnh khắc đó, mắt cô và mắt Hisui gặp nhau.

     “Mong được chỉ bảo...”

     “Tôi cũng vậy.”

     Hisui gượng cười đáp lại cô gái nhút nhát kia.

     Reina, ngay sau khi tự giới thiệu đã được cử làm lớp trưởng, cô gái này có vẻ hơi đen đủi rồi.

     Trong các trường trung học danh tiếng như thế này, ban cán sự lớp năm đầu sẽ được giáo viên chủ nhiệm chọn.

     Và những thành viên này sẽ được chọn từ những học sinh được đề cử.

     Lớp đã chọn Reina.

     Cô gái xinh đẹp như thể bước ra từ trong tranh nhưng không hề mang vẻ cao ngạo. Thay vào đó, cô lại gây ấn tượng như một người dễ gần, một người sẽ hết mình vì các bạn học, sẽ hứa hẹn là một lớp trưởng tốt.

     “Lớp này dường như chẳng còn ai khác học ở sơ trung Aishin... ể, cũng khá là dễ hiểu...”

     “Aishin à, đó một trường Công Giáo phải không? Vậy là trường đó chỉ dành cho con gái từ tiểu học lên, thường thường thì họ sẽ được nhận vào cao trung cùng hệ thống đó, dĩ nhiên là họ sẽ không ở đây.”

     “Ừm, đúng đó... nhưng trường của Kujou cũng rất hiếm nữa đúng không?”

     “...Mình nghĩ mình là người duy nhất.”

     “Thật hả? Vậy thì... mình đoán là chúng mình giống nhau.”

     Đến một ngôi trường hoàn toàn xa lạ, hai người cùng có chung một điểm đó mỉm cười với nhau.

     Mặc dù họ có những khác biệt — nhưng vào ngày nhập học bộn bề đầu tiên, họ vẫn có thể kiếm được một điểm chung mà trò chuyện.

     Hisui đã có thể thở dài nhẹ nhõm, cũng là khi màn giới thiệu bản thân kết thúc.

      “Được rồi. Tiếp theo sẽ là thời khóa biểu.”

     Một người người phụ nữ thấp có khuôn mặt dài hét lên.

     Đó là giáo viên vừa tổ chức buổi giới thiệu — Horie Jyuri.

     Cô dạy môn lịch sử thế giới, lại còn mặc đồng phục nên trông cũng chẳng khác gì học sinh. Cô có dáng người thật đáng ngạc nhiên, nhưng những lọn tóc quăn lại tô điểm thêm cho khuôn mặt dễ thương của cô, khiến cô trở nên nổi tiếng với các nam sinh. Tuy nhiên ở cô lại thiếu sự đạo mạo mà các giáo viên thường phải có, nên cả lớp vẫn ồn ào mà không có dấu hiệu trật tự lại.

     “OK, chiều nay có một buổi kiểm tra sức khỏe, sau đó là nghỉ trưa, các em hãy thay đồng phục thể dục, nữ sinh tập trung trong phòng tập, nam sinh ở ngoài sân.”

     Hisui lắng nghe, càu nhàu rằng ngay ngày đầu đã phải tập luyện, vừa dứt lời thì có người gõ cửa từ bên ngoài.

     Mọi người đều tò mò về người đến, Jyuri thay mặt cả lớp ra mở cửa, rồi bước ra hành lang để nói chuyện với người mới đến.

     “Ah, Hashimoto-sensei, có chuyện gì vậy ạ?”

     Đó là người đàn ông to lớn và đạo mạo đã xuất hiện vào ngày khai giảng. Thầy đang nói chuyện với giáo viên chủ nhiệm lớp cậu đang lắc đầu không ngừng.

     “Ah? Lúc này sao...? Nhưng, tôi chẳng nghe gì cả... hơn nữa, hôm qua cũng không...”

     “Ah không có gì, nhưng đây là ý của cả hiệu trưởng... nên, xin lỗi vì đã gây rắc rối cho cô.”

     Thành viên ban giám hiệu cũng đang bối rối. Cô Jyuri càng trở nên im lìm hơn, rồi sau đó quay lại bục giảng.

     “Có một học sinh mới chuyển tới khác, thành viên mới của lớp ta.”

     “Ah? Có người nữa à?”

     “Vì thế nên cậu ấy không có mặt hôm khai giảng sao?”

     “Nghĩa là hôm qua cậu ấy không đến à?”

     “Ah, nhưng trong danh sách có ai khác đâu.”

     Thông báo mới làm cả lớp tò mò và hỗn loạn hơn, họ bắt đầu xôn xao bàn tán.

     Ngay cả bản thân giáo viên cũng nghi ngờ, khuôn mặt cô hoàn toàn bối rối.

     Nhưng, khi người đó bước vào.

     Cô vỗ tay ra hiệu cho mọi người im lặng, và dẫn học sinh mới đó vào trong.

     “Vào đi em, ừm, tên là... Rushella...-san”

     Hisui gục mặt xuống bàn thật mạnh.

     Giáo viên của cậu bước lùi xuống vài bước, khi một mỹ nhân trong bộ váy sang trọng vừa bước vào. Cô không mặc đồng phục, nhưng hoàn toàn trang trọng.

     Vẻ ngoài rạng ngời của cô còn thu hút cả đám nữ sinh, và mắt bọn nam sinh thì mở lớn.

     “Ta là Rushella Dahm Draculea. Hãy quỳ gối trước ta đi, lũ thường dân!”

     Rushella ra lệnh.

     Trừ Hisui, ai cũng “Hử” rõ to như thể thời gian vừa ngưng lại.

     “Ah, Rushella-san... ah, đúng hơn là nên dùng tên họ của em, Draculea-san... nhỉ?”

     Lờ đi giáo viên vẫn đang bối rối, Rushella bắt đầu đưa mắt nhìn cả lớp học thật chậm rãi.

     Hisui không muốn cô nhìn thấy cậu, vậy nên cậu cố cúi đầu xuống, ôm lấy cái bàn làm như thể đang ngủ.

     ‘ĐÂY KHÔNG PHẢI VIỆC CỦA MÌNH, MÌNH KHÔNG BIẾT CON MA CÀ RỒNG ĐÓ, CHẮC CHẮN KHÔNG LIÊN QUAN ĐẾN MÌNH, CHẮC CHẮN MÌNH KHÔNG BIẾT CON NHỎ MA CÀ RỒNG ĐÓ.’

     Hisui thì thào, thật tâm muốn được trốn khỏi đây, cố vùi mình vào cõi mộng tưởng.

     Nhưng Rushella đã tìm ra cậu dễ dàng, đưa tay nâng cổ cậu lên và lôi cậu về với thực tại.

     “Tìm ra ngươi rồi. Khiến ta phải tốn cả đống công sức...”

     “...Sao cô lại ở đây?”

     Cơn ác mộng không dứt được này, cô gái đứng trước mặt cậu là hoàn toàn thực.

     Trong vài giây đó Hisui nghĩ mình đã già đi cả chục tuổi. Nhưng Rushella lại nở một nụ cười có thể quyến rũ bất cứ chàng trai nào.

     “Ta đã đến.”

     “Bạn gái cậu à?”

     Không biết ai đã nhổ ra cái câu đó, nhưng cả lớp đang dồn sự chú ý vào cả hai người này.

     “Chuyện gì thế? Các người đang nhìn cái gì thế hả?”

     Để tránh việc Rushella gây rối cho các học sinh khác, Hisui nắm lấy tay cô và lôi cô về góc lớp.

     “...Cô đang làm cái gì thế hả? Sau cô biết tôi ở đây?”

     “Ta đến một nơi gọi là ‘Văn phòng hành chính’ và hỏi xem ngươi ở đâu. Đầu tiên họ lảm nhảm gì đó kiểu ‘thông tin cá nhân phải bảo mật’, và ‘không liên quan đến cô’ vậy nên ta đành phải nhìn họ một chút, cho đến khi họ nói cho ta mọi thứ.”

     “Ah, tôi đoán là cô đã dùng Ma Nhãn.”

     “Với cả còn một nơi nữa, là ‘Văn phòng hiệu trưởng’, ta đã đến gặp ông ta, yêu cầu ông ta hợp tác, và rồi họ cho ta trở thành ‘học sinh chuyển trường’.”

     “Ừm, cũng là Ma Nhãn luôn. Nhưng cô thực sự đã đến đây...”

     Vì mặt trời là điểm yếu, nên ma cà rồng không nên đi ra ngoài vào ban ngày.

     Rushella phá lên cười, hí hửng trưng ra cây dù trên tay trái.

     “Đồ ngốc, ngươi nghĩ chúng ta chỉ trốn trong bóng tối à? Chỉ cần chiếc dù được chế tạo đặc biệt này, ta hoàn toàn có thể tránh ánh nắng mặt trời. Nó cũng có thể tránh mưa nữa. Với loài ghét mưa như chúng ta, đây đúng là báu vật.”

     “Nếu tôi có sức mạnh, thì tôi thực sự muốn bẻ cái báu vật đó ra làm hai...”

     “Ah ta mang cả chìa khóa nữa. Vì chúng ta sẽ cùng về nên ngươi có thể giữ.”

     Rushella đã mang theo chùm chìa khóa từ buổi sáng.

     Hisui theo phản xạ đưa tay ra, nhưng ngay lập tức cậu đã nhận ra ý nghĩa của hành động đó, và lén lút nhìn quanh lớp học.

     Tất cả đều đang nhìn cậu.

     Cảm thấy đó như thể là nhiệm vụ của lớp trưởng, hoặc có lẽ là bởi vì ngồi cạnh Hisui, Reina đã can đảm hỏi.

     “Kujou-san, cậu và cậu ấy... biết nhau à? Hình như... hai cậu sống chung à?”

     Hisui cố giả câm, nhưng rõ ràng là vô hiệu.

     Mọi người đang đổ dồn sự chú ý vào cậu.

     [TỆ TỆ TỆ TỆ TỆ QUÁ, TỆ HẾT SỨC.]

     “Cái quái gì vậy? Tên đó quen một cô gái hạng AAA thế này sao? Và còn sống chung sao!?”

     “Này này, mới chỉ cao trung thôi đấy...”

     “Cô ấy đều làm chúng ta phấn khích, nhưng hóa ra là hoa có chủ rồi...”

     “Ngồi còn chưa ấm chỗ mà đã có chuyện thế này xảy ra...”

     Đối mặt với đống chuyện ngồi lê đôi mách kia, Hisui bắt đầu toát mồ hôi, cố vắt óc suy nghĩ.

     Trở thành trung tâm chú ý thế này là điều cậu thực sự không muốn.

     Không phạm lỗi lớn, không bị ai ghét, không tạo kẻ thù, sống một đời sống học đường bình thường... cậu chỉ có một ước mong nhỏ nhoi như vậy mà thôi.

     “Các ngươi đang nhìn cái quái gì thế hả? Cũng bởi vì các ngươi bị vẻ đẹp của ta mê hoặc, không thể trách các người, thật là đáng thương...”

     Rushella sẽ cứ tiếp tục nói, nên Hisui phải đưa tay ra bịt mồm cô lại.

     “Mmngh...”

     Hisui phớt lờ đi, rồi lắp bắp với đám học sinh.

     “Xin lỗi, người này là... là họ hàng của mình! Cô ấy từ rất xa đến, sống ở một đất nước khác, gần đây mình mới gặp thôi... cô ấy được giáo dục trong hoàng gia và sống ở một đất nước khác, nên có hơi... không, đó là hơi lạ, xin mọi người hãy thứ lỗi cho cô ấy! Cô ấy là học sinh chuyển trường, đó, các cậu thấy đó, nhập cảnh đòi hỏi rất nhiều giấy tờ phiền phức, rất mệt, vậy nên cô ấy không đến khai giảng được... phải không?”

     Hisui cố bôi lý do ra dài loằng ngoằng, quay ra nhìn Rushella van xin cô hùa theo.

     Dĩ nhiên là cô không hợp tác với cậu, cô hất tay cậu ra và bắt đầu mắng cậu.

     “Nhà ngươi lảm nhảm cái gì đấy? Ta là công chúa, sao ta lại họ hàng gì với ngươi?”

     Trước khi cô kịp nói xong, Hisui vội vã giữ lấy hai má cô và thì thầm.

     “Ok, cô có thể im mồm đi một chút không... xin cô đấy?”

     Có lẽ là do khuôn mặt tái nhợt của Hisui, hoặc bởi vì ánh nhìn vô hồn nhưng nghiêm trọng của cậu, ngay cả một công chúa hoàng tộc như Rushella cũng trở nên im lặng.

     Và cô bất ngờ gật đầu.

     “Đó, màn giới thiệu xong rồi, xin hãy tiếp tục tiết học đi ạ!”

     “À, tốt...”

     Giáo viên chủ nhiệm đã hoàn toàn cứng họng, cuối cùng cũng nhớ ra vai trò giáo viên của mình, cô vỗ hai tay vào nhau và hướng sự chú ý của mọi người về bục giảng.

     “Ok, giờ thì tiếp tục thôi. Rushella-san, em hãy ngồi xuống đi, ngồi vào chỗ nào trống ấy.”

     Cô Jyuri chỉ vào một chỗ ngồi cách khá xa Hisui, ở góc sau bên trái, nhưng rõ ràng là Rushella chẳng hề chú ý đến, thay vào đó cô đi thẳng tới chỗ gần Hisui.

     “Rồi... gì thế?”

     Cô lờ đi Reina, nhìn chằm chằm vào nam sinh đeo kính đang ngồi cạnh Hisui.

     “Tránh ra.”

     Đó là một mệnh lệnh không thể cưỡng được.

     Chỉ có thằng ngốc mới nghe theo cái lệnh này, nhưng cặp mắt của Rushella lại lóe đỏ, và cậu nam sinh đứng dậy, tự khập khiễng đi đến chỗ ngồi trống và ngồi xuống.

     “Gì? Ngồi xuống nhanh, đây không phải chỗ của ngươi à?”

     Cô vui vẻ chỉ vào chỗ bên cạnh, ra lệnh cho Hisui ngồi xuống.

     Hisui vô vọng làm theo, một lần nữa gục đầu xuống bàn.

     Cậu đang ngồi giữa những cô gái vô cùng xinh đẹp.

     Trong đời thực, một ngày bình thường, một con ma cà rồng chết người đang ở gần cậu, với cặp nanh mang độc có thể cho cậu lên bàn thờ ngồi.

     Tất cả nam sinh đều bắn ra những tia nhìn ganh tị, và ai cũng sẽ vui vẻ đổi chỗ với cậu mà thôi.

     Ngay sau khi nhập học, và cuộc sống yên bình của cậu đã bị phá đám, dường như rắc rối sẽ không thể nào mà dừng lại.

     Vào ngày đầu tiên khi về nhà, cậu đã bị một ma cà rồng tấn công, và giờ đây vào ngay ngày nhập học, cậu đã có một ma cà rồng học chung lớp, và cô ta ngồi ngay bên cạnh cậu.

     Với cặp mắt ướt nhèm, Hisui chỉ có thể nhìn chòng chọc lên trần nhà với nỗi tuyệt vọng đang nhấn chìm tim cậu.

     [Tạm biệt cuộc sống học đường yên ổn của tôi.]

Bình luận