Mục lục
Chương 2: Sinh Vật Sinh Ra Từ Mặt Đất
11676 từ

     “Sao trông ngươi bất mãn vậy?”

     Rushella âu yếm cúi đầu xuống hỏi, nhưng Hisui không thèm trả lời.

     Cậu chỉ nhìn chằm chằm lên bầu trời, thầm nguyền rủa thế giới vì đã đảo lộn cuộc sống bình yên của cậu.

     Sân thượng giờ giải lao.

     Đó là một biểu tượng của trường cao trung, giờ đang tràn ngập mùi hương ngọt ngào của mùa xuân, nhưng mặt Hisui lại đang vô cùng cau có.

     Cái lớp học ác mộng đó cuối cùng cũng đã qua, và cuối cùng cậu đã có thể kết thúc các tiết buổi sáng. 

     Bởi vì đó là ngày nhập học đầu tiên, nên bài học cũng khá là đơn giản, chỉ cần một chút tập trung là xong. Nhưng cái màn trình diễn ngạo mạn của Rushella trước mặt giáo viên đã hoàn toàn làm Hisui thấy thống khổ.

     Ngay đến cả những giờ nghỉ quý giá, Rushella cũng liên mồm hỏi về những quy định và luật lệ ở trường khiến cậu không tài nào kiếm được chút bình yên mà nghỉ ngơi.

     Không chỉ là học sinh chuyển trường, cô còn sở hữu một vẻ đẹp hoàn hảo, trở nên đặc biệt nổi tiếng với cả nam sinh lẫn nữ sinh. Nhưng Rushella lại hoàn toàn lờ đi những người khác, chỉ nói chuyện với Hisui, vậy nên một bầu không khí nguy hiểm đã nảy ra và lan tỏa trong đám nam sinh.

     Cuối cùng giờ nghỉ trưa đã đến, nhưng... cô vẫn bám sát cậu không rời.

     “Tôi nói này... cô có thể nhân từ hơn một chút được không... cô ghét tôi đến cỡ nào vậy?”

     “Rất nhiều. Ta đã uống máu ngươi và ngươi thì không chịu làm người hầu của ta, thậm chí còn phun tỏi vào mặt ta.”

     “Nhưng cô gây sự đầu tiên mà không phải à?! Và sao cô phải giả làm học sinh? Trường cao trung thì có liên quan gì đến cơ thể tôi đâu?”

     Câu hỏi của Hisui là hoàn toàn hợp lý, nhưng Rushella chỉ ngoảnh mặt đi.

     “Có lẽ nào... cô nhìn những học sinh đó như là con mồi à?”

     Hisui trở nên nghiêm túc.

     Trường cao trung là nơi tập trung rất nhiều thanh thiếu niên, chắc chắn đó là địa điểm đi săn lý tưởng cho ma cà rồng.

     Người ta thường nói rằng ma cà rồng rất thích máu của trinh nữ — nơi này thì còn có cả lố.

     “Sai, ta không phải loại hút hết nửa máu của con mồi rồi lại chạy đi tìm kẻ khác.”

     “Không còn một giọt, hoàn toàn cạn kiệt ấy à? Cô biết đấy, tôi không thích cái loại logic đó đâu.”

     “Thế còn hơn là để mặc ngươi khi đang biến đổi dở, không phải à?”

     “Đó là logic của ma cà rồng thôi.”

     Hisui thở dài, dựa lưng vào hàng rào sắt phía sau.

     Sau khi bị ma cà rồng cắn, người ta chỉ có hai khả năng — chết, hoặc bị biến đổi thành ma cà rồng.

     Đó là quyết định của ma cà rồng. Trong một vài trường hợp hiếm hoi, khi đang biến đổi dở một người thì ma cà rồng chủ nhân sẽ biến mất.

     Trong trường hợp như vậy, thì nạn nhân sẽ bị kẹt ở dạng [Bán Biến Đổi] trong suốt quãng đời còn lại.

     Ở dạng [Bán Biến Đổi], nạn nhân sẽ có vài đặc tính của ma cà rồng — họ có thể có bản năng của ma cà rồng, và sống lâu hơn so với người thường — rồi mang lời nguyền đó xuống mồ.

     “Ta chọn lựa con mồi kỹ càng lắm đó. Nếu như ta muốn ai đó trở thành người hầu thì tiêu chí còn ngặt nghèo hơn. Với cả ta sẽ không bỏ đi cho tới khi hắn biến đổi xong. Đó là tục lệ của ‘Thuần Huyết’ từ lâu lắm rồi.”

     “Vậy tại sao cô chọn tôi?”

     “..................”

     “Nhìn lại cô đi, rõ ràng muốn biến tôi thành người hầu, sao tối qua cô lại nhắm đến tôi?”

     Hisui vẫn còn hơi bối rối về sự kiện đêm qua.

     Khi gặp nhau, Rushella đã thực sự muốn biến cậu thành người hầu của cô.

     Nhưng khi cơ thể cậu ngăn cản sự biến đổi đó, cô đã theo cậu đến tận trường.

     [Vậy... tại sao cô ta lại hứng thú với mình như vậy?]

     “Ngươi không thấy vinh dự à? Ta bị nhà ngươi thu hút. Như thể ta có gì đó gắn kết với ngươi. Ta cần một người trẻ tuổi, đẹp trai, tầm tuổi ta, một chàng trai với vị máu thơm ngon trở thành người hầu của ta.”

     “...Tầm tuổi cô? Cô liên thiên gì vậy? Không phải cô là ‘Thuần Huyết’ à? Dù nhìn bề ngoài thì không biết được nhưng tuổi của ma cà rồng thì phải gấp mấy trăm lần tuổi tôi. Cô bao nhiêu tuổi vậy?”

     Khi Hisui hỏi, Rushella ngây người.

     Nhìn như kiểu cô bị xúc phạm khi bị ai đó hỏi tuổi vậy... như thể câu hỏi đó vô cùng đáng sợ.

     “Gì đấy? Không phải ma cà rồng luôn tự hào về tuổi của mình à?”

     “Ta... ta không biết.”

     Đó là lần đầu tiên Rushella lí nhí như thế.

     Đó là giọng nói từ một cô gái cùng tuổi với Hisui, một giọng nói hoàn toàn bất lực.

     “Ta bao nhiêu tuổi à... ta thật sự không chắc nữa.”

     “Vì sống lâu quá nên cô quên à... chắc là không phải đâu. Vậy thì, cô đến từ đâu... này, còn họ hàng và người hầu của cô thì sao? Sao cô không hỏi họ...”

     “Ta không có... những kẻ đó.”

     “Ể? Nhưng mà...”

     “Họ hàng... chắc là ta có đấy, nhưng ta không thể nhớ được. Người hầu... thì ta không có. Việc hút máu... ngươi là lần đầu tiên của ta.”

     “Hả—?”

     Hisui đơ người.

     Ok, giờ thì cậu đã hiểu vì sao cô hút máu tệ như thế, nhưng mà hóa ra bí mật còn ghê gớm hơn.

     “Nhưng... cô là một ‘Thuần Huyết’ mà? Một ma cà rồng hoàng tộc có trong tay cả ngàn người hầu ấy?”

     “Ta không... nhớ gì hết.”

     “Ể?...”

     “Như kiểu ta sinh ra khi nào, ở đâu... ta hoàn toàn không biết. Thế nên ta cũng không biết ta bao nhiêu tuổi.”

     Rushella nắm hai tay lại với nhau và ngả người ra sau.

     Cô cắn chặt môi, mắt nhìn xa xăm.

     “Cô... mất trí nhớ à?”

     “Có lẽ vậy... đêm mà ta gặp ngươi ấy, ta tỉnh dậy từ quan tài, gần bìa rừng ngoại ô thành phố. Nhưng sao ta lại ở đó, và từ khi nào... thì ta hoàn toàn không nhớ. Ta chỉ biết có tên ta, và ta là một ‘Thuần Huyết’, ngoài ra...”

     “Ta nhớ vài ký ức lặt vặt nữa, nhưng chẳng có gì về bản thân ta cả. Nhưng những ký ức đó thì hình như... hơi cũ rồi.”

     Hisui cuối cùng đã hiểu ra.

     [Thời trang cổ quái, một kiểu ma cà rồng rất hiếm gặp ngày nay, và cả kỹ năng hút máu dở tệ. Thật kỳ lạ bởi vì cô ấy còn chẳng thể hiểu bản thân mình. Rushella có vẻ đang nói thật. Hơn nữa, nói ra điểm yếu của mình với con người cũng chẳng được ích lợi gì, cô có lẽ đã mất sạch trí nhớ thật.]

     “Cô đến trường, là vì muốn học về thời đại hiện tại này phải không? Ý cô là thế phải không?”

     “...Đúng. Ta muốn biết thế giới này như thế nào. Nhưng... con người chắc chắn đã thay đổi rất nhiều. Nhìn thế giới này ban ngày thật sự làm ta rất sốc. Nhà lớn như vậy, nhiều người như vậy... và nếu như ta đúng thì họ làm việc và chơi đùa thoải mái dưới ánh nắng. Dù khiến ta hơi khó chịu, nhưng rõ ràng con người đã nắm trong tay hết sức mạnh của thế giới này. Nhưng mà hơi lạ... chẳng lẽ họ đã quên hết về ma cà rồng sao, ta thậm chí còn không cảm nhận được những con quái thú khác nữa. Sao lại thế?”

     “Hiện tại chính là như thế. Hầu hết mọi người, ngay cả nếu như họ biết ma cà rồng tồn tại, thì cũng không ai tin đâu.”

     “...Dường như là thế. Sáng nay khi ta nói tên mình, chẳng ai thèm phản ứng gì cả. Tên của ta có tầm ảnh hưởng lớn trong giới ma cà rồng. Bất cứ ai dù chỉ biết một chút về lịch sử của chúng ta, đều phải biết ta là ai.”

     “Hình như cô cũng nhận ra rồi... thảo nào sáng nay lại tự hét lên tên mình như thế, cũng chỉ là để xem tình hình thôi.”

     Suy nghĩ của Hisui với cô ma cà rồng lỗi thời này có vẻ đã được cải thiện hơn một chút. Dù nhận thức của cô thuộc về cả hàng trăm năm trước, nhưng khả năng thích ứng của cô có vẻ không tệ.

     “Thế giới này bị sao vậy? Sao chủng tộc của ta lại biến mất? Sao con người lại có thể không biết rằng ta có tồn tại?”

     “Ngay cả cô có hỏi tôi... thì tôi cũng mới chỉ có mười lăm tuổi, tôi cũng chỉ đang học những kiến thức phổ thông cơ bản mà thôi.”

     “Nói cho ta nhanh lên. Vì ngươi còn không bất ngờ khi ta xuất hiện, nghĩa là ngươi biết nhiều hơn lũ người này rồi.”

     Cô đã nắm thóp được Hisui rồi, cậu không thể giả ngu được nữa.

     “Tôi đã được họ hàng kể lại một chút. Xét theo lịch sử, thì có lẽ là nó xảy ra từ cuộc cách mạng công nghiệp thì phải? Trong quãng thời gian đó, tri thức con người đã ngày một trở nên tiến bộ. Vì thế nên thế giới của chúng tôi, và thế giới của cô đã ngày càng tách biệt.”

     “Giải thích đơn giản thôi. Cách mạng công nghiệp là cái gì?”

     “...Vậy là tôi phải nói từ đầu cơ à. Tôi nghĩ cô nên học cả về lịch sử thế giới nữa. Nói đơn giản ra thì nó giống như là truyền thông không dây ấy. Khi có các trạm phát sóng không dây thì các chương trình TV có cơ hội xuất hiện. Nhưng không phải tất cả các thiết bị đều có thể nhận được tín hiệu. Chúng phải kết nối được với nhau, như thể con người và quái vật vậy, họ đã bị mất vị trí của nhau. Vì vậy cả hai bên đều không biết bên kia có tồn tại. Nhưng giờ thì chúng tôi đã liên kết được với nhau, thế giới của chúng tôi được kết nối. Những người nhạy cảm, có tần số cao hơn... những người được miêu tả như là có khả năng tâm linh ấy, thì sẽ có thể nhận thức được cả thế giới khác.”

     “Ta chẳng hiểu gì cả... không dây cái gì cơ?”

     “...Xin lỗi, là tại tôi.”

     Hisui nghĩ mình vừa giải thích vô cùng mạch lạc, nhưng hóa ra cô lại không hiểu được điều mấu chốt nhất. Cậu lắc đầu, và diễn thuyết lại lời của mình bằng một cách khác để cái cô đến từ thế giới nào đó kia có thể hiểu được.

     “Nói cách khác là quái vật vẫn tồn tại, nhưng loài người không còn cảm nhận được sự tồn tại của họ nữa... kiểu như thế ấy. Gần như là kiểu bị tách biệt hẳn ra với thế giới của chúng tôi. Nên đến cả ma cà rồng cũng không thể thấy được những quái vật khác nữa.

     “Ngươi nên nói thế ngay từ đầu thay vì cứ vòng vo mãi như vậy.

     “...Là tại tôi.”

     “Ta hiểu rồi. Nhưng ma cà rồng đặc biệt mà, ma cà rồng khác các loại quái vật khác. Chúng ta vẫn tồn tại trong thế giới này, sống giữa loài người. Chúng ta hiện hữu, và nếu loài người không còn tồn tại nữa thì chúng ta sẽ gặp rắc rối to.”

     “Ừ đúng. Họ hoàn toàn khác với các linh hồn không có thể xác và chỉ trôi nổi xung quanh. Ma cà rồng tồn tại trong thế giới này. Cô có thể nói là họ đại diện cho quái vật. Với cả loài người vẫn còn cảnh giác với ma cà rồng.”

     Mắt Hisui tối sầm lại, khoảnh khắc Rushella đã kịp nhận ra.

     “Ngươi đang nói gì? Ngươi nói là chính loài người đã trục xuất chủng loài của ta à?”

     “Ý tôi là những người như thế có tồn tại. Họ thấu hiểu thế giới này, coi những quái vật sống cùng loài người trong thế giới này là kẻ thù. Khi cô tự giới thiệu mình — cô nói là không có ai phản ứng với tên cô đúng không? Mặt khác thì có thể có người nghi ngờ cô là ma cà rồng đấy, nên hãy cẩn thận.”

     “Ngươi không phải lo, ta không định che giấu danh tính của ta đâu. Ngay cả khi loài người có cùng nhau chống lại ma cà rồng, thì cũng chẳng sao hết.”

     Rushella nói đầy tự tin và ưỡn ngực lên.

     Hừm, Hisui biết tỏng cô sẽ phản ứng kiểu vậy, cậu chỉ nhẹ nhún vai.

     “Đầu tiên ta phải phục hồi lại trí nhớ đã. Nếu như có thể, thì ta muốn tìm những ma cà rồng khác. Ta muốn hỏi họ vài điều. Nhà ngươi có vẻ rất hiểu biết về ma cà rồng, nên hãy giúp ta.”

     “Đừng có muốn này muốn kia, cô tự làm được mà.”

     “Nhưng ngươi là người hầu, ngươi phải phục tùng ta.”

     “Tôi không phải người hầu của cô. Tôi không quen với kiểu phong cách các cô, tôi cũng chẳng hứng thú gì.”

     “Nhà ngươi thật là lớn gan đấy.”

     Lòng kiêu hãnh của Rushella dường như bị tổn thương, cô tặc lưỡi rồi tiến lại gần hơn.

     Giờ đang là ban ngày, nên sức mạnh của cô có bị suy giảm, thế nhưng chắc chắn cô vẫn sẽ chiến thắng nếu như muốn đánh nhau.

     Hisui đang cân nhắc suy nghĩ lại thì Rushella phá lên cười.

     “Dù đánh bại ngươi dễ như ăn kẹo, nhưng có thể ta sẽ thua. Ta muốn ngươi tự nhận đầu hàng, quỳ xuống dưới chân ta, và sau đó ta sẽ tha thứ cho ngươi.”

     “Hừm, ma cà rồng thì toàn như vậy. Nhưng cô có răng nanh và Ma Nhãn, cô có thể dễ dàng khuất phục người khác mà?”

     “Nhưng đâu có tác dụng với ngươi phải không? Nhưng có thể có đấy. Ví dụ nhé... ngươi lo là ta xem những kẻ khác như kẻ thù phải không? Những người đó chẳng liên quan gì đến ngươi, nhưng ngươi vẫn quan tâm đến họ.”

     “Dĩ nhiên là tôi quan tâm. Nếu như ai đó xung quanh tôi chết, hoặc là bị biến đổi... chắc chắn là tôi không muốn chứng kiến điều đó xảy ra. Nếu như chuyện trở nên như vậy, ngay cả tôi... tôi cũng sẽ trở thành một thợ săn ma cà rồng.”

     Để bảo vệ cuộc sống bình yên của mình, đến cả người như Hisui cũng có thể trở thành kẻ máu lạnh.

     Rushella đằng hắng rồi đứng lên.

     “Ta không nghĩ ngươi có thể tiêu diệt được ta đâu. Nhưng thôi đừng lãng phí thời gian nữa. Ngươi vẫn phải đến giúp ta.”

     “Điều đó tôi nói rồi...”

     “Nếu như ngươi đồng ý giúp ta, ta sẽ không hút máu một ai khác. Ta có thể hứa như vậy với ngươi. Nếu như ngươi sẵn sàng hy sinh cơ thể ngươi cho ta, ta có thể đảm bảo sự an toàn cho những người xung quanh ngươi. Sao hả?”

     “Khốn thật...”

     Đây chắc hẳn là cảm giác của một người sắp sửa bị hiến tế vì lợi ích cho những người khác.

     Đó là ngày đi học đầu tiên của cậu, và số phận mọi người ở đây đều đang nằm trên vai cậu.

     “Sao hả? Quyết định nhanh lên.”

     “...Tôi sẽ phục tùng cô.”

     “Ta không nghe rõ, nói to lên.”

     Rushella như muốn khoe đôi tai xinh xắn của cô, cố dí nó vào sát Hisui.

     “Để tôi giúp cô.”

     “Ngươi quên gì rồi?”

     “Xin hãy cho phép tôi giúp ngài... bà chủ.”

     “Hừm, nói hay đấy!”

     Chắc là cậu không làm mình bị mất nhân tính, nhưng rõ ràng là Hisui đang cảm thấy thấp kém hơn cả người thường nữa.

     “Chết tiệt... tôi chưa từng nghĩ là sẽ có ngày tôi tự nguyền rủa cơ thể của mình...”

     “Vậy thì ngươi sẽ vất vả rồi. Một người hầu có thể đi lại vào ban ngày là rất đắc lực với ta. Và một ngày nào đó ngươi cũng sẽ trở thành giống như ta thôi. Giờ thì vào việc hôm nay thôi chứ nhỉ?”

     “Hả?”

     Hisui hoang mang, và đột nhiên phía trước cậu tối sầm, rồi mặt Rushella xáp lại gần.

     Và cậu trong thoáng chốc đã thấy mình nằm dài trên sàn nhà.

     Thứ đang cản lại tia nắng mặt trời chính là Rushella bên trên cậu, hai tay cầm một cây dù.

     “Vậy thì... Rushella-sama?”

     “Ngươi sẽ đến ‘căng tin’ để mua đồ ăn trưa phải không? Vậy thì ta cũng phải ăn trưa.”

     Rushella liếm môi và rồi gục mặt xuống cổ Hisui. 

     Cậu cố gắng vùng vẫy và né tránh hơi thở ngọt ngào đang xộc xuống cổ mình.

     “Nào, buông ra! Cô không phải hút máu tôi lúc sáng nay rồi chứ?! Như thế chưa đủ à?”

     “Nào im lặng, ta thấy không đủ, có sao không? Ta chỉ muốn hút một tí thôi!”

     “Tôi nói là không được...!”

     Môi Rushella đang ngày một gần hơn, và Hisui vẫn vùng vẫy.

     Cả hai giằng co nhau, cho đến khi Rushella chạm được môi đến cổ Hisui.

     “Làm ta phải vất vả đấy...! Ok, ta sẽ chăm sóc nhà ngươi...!”

     “Cô có phải mấy thằng dê già hay đi dụ dỗ con gái nhà người ta không vậy?”

     Khi Hisui chuẩn bị phản kháng lần cuối cùng, thì cánh cửa sân thượng đột ngột mở ra.

     “...Hisui...-san?”

     Hisui nhận ra cái giọng đó, và cậu cứng đờ người lại.

     Trên cầu thang xuất hiện thêm vài người.

     Và môi Rushella vẫn còn đang dính vào cổ Hisui khi cậu quay đầu lại nhìn.

     Giữa những người cậu gần như không biết, thì có một người mà cậu vừa có cảm tình—Lớp trưởng Sera Reina.

     Tay cô đang cầm hộp cơm trưa, chắc hẳn là định đến ăn trưa cùng cậu.

     “Cái này... mình xin lỗi vì đã cắt ngang!”

     Lời xin lỗi chân thành của Reina làm Hisui toát mồ hôi.

     Chân tay cậu đang bị Rushella ghim chặt xuống đất.

     Nhìn như thể cả hai sắp sửa có một nụ hôn nồng cháy.

     Ngay cả khi cậu có thể đẩy cô ma cà rồng này đi, thì sẽ vẫn để lại dấu hôn trên cổ.

     “Kh-Khoan đã, nghe mình nói...!”

     Trước khi Hisui kịp giải thích, thì các cô gái đã tản đi.

     Thế nhưng những lời bàn tán của họ vẫn kịp vẳng đến tai cậu.

     “Hừm, họ thật sự... hẹn hò hả? Họ làm mấy chuyện đó hơi sớm phải không?”

     “Như kiểu là không chỉ hôn thôi đâu...”

     “Vừa mới nhập học, lại còn ban ngày ban mặt, cái quái gì thế...”

     “Con gái ngoại quốc... mạnh bạo thật đấy.”

     Dù chỉ là mấy lời thì thầm vớ vẩn, nhưng cũng đủ làm Hisui đau đầu.

     ...Và như đâm thẳng vào tim cậu.

⸻⸻⸻

     Hisui vô thức nhìn lên bầu trời. 

     Rushella dường như cũng đã mất hứng, cô chỉnh lại tóc và vuốt phẳng lại quần áo bị Hisui làm cho nhàu nhĩ đi, và ngồi dậy khỏi người cậu.

     “Nhìn trộm người khác ăn trưa, thật là một đám người vô phép tắc. Ngươi có thấy vậy không?”

     “Cuối cùng tôi đã hiểu cảm giác của một cô gái khi bị đè xuống...”

     Hisui lầm bầm đau đớn. Tay cậu duỗi lỏng ra và cái túi đựng đồ ăn cậu vừa mua từ căng tin rơi xuống.

     “Ah đúng rồi, ngươi mua gì thế? Để ta xem, ta cũng muốn thử.”

     “Tùy cô... thật sự thì nếu cô giúp tôi ăn thì tốt.”

     Lục lọi cái túi, cuối cùng cô đã chọn một hộp sữa dâu.

     Cô săm soi cái hộp qua lại, và cuối cùng cũng hiểu cách sử dụng, bắt đầu nhấm nháp sữa bên trong.

     “Gì đây? Sữa ngọt màu hồng à! Không lẽ họ cho thêm máu vào trong sao?”

     Không, nguyên liệu ban đầu đã có màu đó rồi, không phải trộn cái gì vào cả... Hisui còn chẳng có đủ năng lượng mà thở dài nữa.

     Rushella bắt đầu hút sữa bên trong, bật ra những âm thanh thật dễ thương. Hisui ngồi đó, buồn phát khóc.

     Một chút hứng khởi với lớp học cuối cùng mà Hisui có được, đã bị gió cuốn sạch sẽ đi.

     Cậu thực sự muốn kết thúc mấy tiết học buổi chiều.

     Cái khả năng ngồi lê đôi mách của tụi con gái thật là nhanh hơn cả tốc độ ánh sáng.

     Cậu chẳng thể có một cuộc sống học đường yên ổn rồi.

     Giờ đây Hisui đành phải chào đón quãng đời trung học “bị coi là lập dị” của mình.

     Cậu suy nghĩ đến các trường có thể chuyển tới, trong khi Rushella vẫn hào hứng hút sữa.

     “Ngọt thật đấy! Cái này chỉ đứng sau có máu thôi...”

     “...Giết phứt tôi đi.”

     Hisui tuyệt vọng đáp lại, nhưng có ai đó cách đấy không xa đang quan sát cả hai.

     Cô ta không thuộc nhóm nữ sinh ban nãy, cô đã đứng trong bóng tối phía sau cánh cửa vào sân thượng, quan sát Hisui bằng ánh mắt gay gắt như tia laser.

     “Cậu bé ngoan, tìm thấy rồi ❤.

⸻⸻⸻

     “Sao hôm nay ngươi khiếp thế? Kể cả ngươi có là đứa bất tài vô dụng thì cũng không nên làm thế chứ!”

     “Đó chỉ là một bài kiểm tra thể chất thôi, sao lại phải thể hiện?”

     Trước phòng thay đồ khi đã tan học, Rushella đang chỉ trích kết quả của Hisui.

     Cậu ở mức bình thường, nhưng Rushella không chịu chấp nhận kết quả này và cứ càm ràm không ngừng.

     “Ngươi không nghiêm túc. Ngươi thật sự không chú ý đúng không?”

     “Không phải ai cũng như ai sao? Hơn nữa cô còn không tham gia mà lại đi chỉ trích tôi à?”

     Do thể dục phải hoạt động ngoài trời, nên Rushella đã dùng Ma Nhãn để được ở lại trong lớp.

     Dù không phải giáo viên, cô vẫn ngồi trên một cái ghế, tay giữ dù trong khi cổ vũ và vẫn không ngừng bám theo Hisui.

     Thành thật mà nói thì điều này thật đáng xấu hổ, trong khi nam và nữ sinh phải học thể dục riêng biệt.

     “Sao cô phải chõ mũi vào bài kiểm tra thể chất của tôi?”

     “Công việc của ngươi là phải tự rèn luyện cơ thể để còn bảo vệ ta. Mặc dù vì lý do kỳ quái nào đó ngươi không thể biến đổi, nhưng ngươi có thể đi lại ngoài trời nắng, như vậy có thể bổ trợ cho ta rồi.”

     “Tôi không thích lãng phí năng lượng, thể chất tôi thì có gì đặc biệt hả? Đừng có vòng vo nữa.”

     “Đừng có mà quá tự mãn, ban nãy ngươi cũng tỏ ra nguy hiểm đấy mà có gì đặc biệt đâu.”

     “Này nói như thế tôi đau lòng đấy, tôi đâu có chống cự lại nổi với cô.”

     “Tập trung vào. Ngay cả ở trong ‘giờ học’, ngươi cũng chỉ chú ý có một nửa thôi phải không? Sao ngươi lại vô dụng thế hả?”

     “Có gì đâu. Cứ vào lúc quan trọng thì sức mạnh trong cơ thể tôi sẽ tự lộ ra.”

     “Đừng có liên thiên. Ngươi là người hầu của ta, trong thời điểm sống chết cận kề, ngươi phải chết vì ta!”

     Rushella lại trưng ra cái nhìn “bề trên” một lần nữa, và Hisui sẽ không tranh cãi thêm gì.

     Cậu thôi không nhìn cô nữa, và mở tủ giày. Khi chạm tay tới đôi giày của mình, cậu chạm vào một mảnh giấy nhỏ.

     Một lời nhắn vừa bí ẩn lại vừa thú vị.

     ‘Mình sẽ chờ cậu ở tầng một tòa nhà thứ hai, tại một phòng học trống.’

     Hisui suy nghĩ một lúc, và rồi rời khỏi khu tủ giày, quay lại trường học.

      “Đợi đã, ngươi đi đâu?”

     “Tôi có việc cần làm. Sau cô không về nhà trước đi?”

     “Sao ngươi lại tức giận? Đừng có mà linh tinh, ngươi là người hộ tống của ta, ngươi phải đưa ta về cái chốn nghèo nàn đó.”

     “Cô vẫn định sống ở nhà tôi à...? Nếu như cô không hài lòng thì đi tìm chỗ khác đi, Ma Cà Rồng-sama.”

     Rushella nhận ra cô chẳng còn đường cãi nữa, đành im lặng.

     Vậy nên Hisui đã trốn thoát và tiến đến phòng học trống.

     Cậu vẫn không quen với bản đồ của trường mới, nên đã đi lạc vài lần trước khi có thể tìm thấy nơi đó.

     Hisui mở cửa, và trước mặt là một đống ngổn ngang bàn với ghế.

     Nhìn như thể một nơi bỏ hoang, chẳng có ai ở đây cả.

     Khi Hisui nhìn vào cửa sổ với ánh mặt trời đang mờ dần, một giọng nói cất lên từ phía sau cậu.

     “Ah, anh đến rồi.”

     “...Có vẻ như tôi không phí thời gian rồi, cậu muốn gì?”

     Hisui quay lại, đó là một trong những bạn học cùng lớp với cậu.

     Trông cô trưởng thành hơn tuổi, mái tóc màu trà buộc đuôi ngựa, và cậu có thể mờ mờ nhớ lại được lúc cô giới thiệu bản thân từ buổi sáng.

     Nhưng cậu không nhớ ra tên cô.

     “Cậu là...”

     “Mei, Sudou Mei.”

     “Ah, phải rồi...”

     Khi Hisui bận hồi tưởng lại, Mei tiến lại gần hơn, không phải, phải nói là ôm mới chính xác.

     Với cái thứ ‘phát triển’ Mei đang ấn vào sát ngực cậu. Với một nút áo đầu tiên bật ra, cậu có thể nhìn thấy khe ngực đầy mê hoặc của cô. Mei ngẩng đầu lên nhìn cậu.

     “Tại sao... sao cậu lại tìm tôi?”

     Lờ đi bản năng đàn ông của mình, Hisui vẫn giả bộ bình tĩnh.

     “...Anh thực sự không hiểu sao?”

     Sudou trả lời với một nụ cười quỷ quyệt.

     Phải nói là gợi cảm như quỷ mới đúng.

     Cô như thể là một người rất dày dạn kinh nghiệm, váy cô ta cũng ngắn như quỷ luôn, và cứ để nút áo tháo ra như vậy, cô sẽ là cô gái số một tại trường.

     “...Tôi thực sự không hiểu lắm, đây là ngày nhập học đầu tiên, sao cậu lại gọi tôi ra đây?”

     Hisui bắt đầu cảnh giác hơn và nhìn ngó xung quanh. Hình như không có ai lảng vảng quanh đây cả.

     “Ngoài chúng ta ra thì ở đây không có ai hết. Anh đang tìm gì vậy?”

     “Có thể có ai đó đang nằm đợi sẵn, sẵn sàng nhảy ra nhạo báng đứa ngốc đã ngây thơ tin vào tờ lời nhắn đó, rồi tự bịa ra một câu chuyện ngớ ngẩn, mặt dày... không thể loại trừ khả năng đó.”

     “Gì cơ? Sao tự nhiên anh nói vậy? Anh không biết tin tưởng người khác à? Ngay cả khi hôm nay anh trở thành tâm điểm thì làm gì có ai trong lớp lại chơi khăm ngay ngày đầu tiên thế đâu phải không?”

     “...Ok, nghe có lý đấy.”

     Hisui thở phào nhẹ nhõm.

     Khi vẫn còn bận suy nghĩ, thì gương mặt phấn khích của Mei lại càng xáp lại gần hơn.

     “...Này, hơi gần rồi đấy?”

     “Là em cố tình mà. Hisui này... anh có vẻ hơi lạnh lùng... người ta khó tiếp cận lắm đấy. Lúc mọi người giới thiệu, em có cảm giác anh đã quan sát tất cả.”

     “...Sao cậu lại nói thế? Gì cơ, đó là lúc cậu bắt đầu theo dõi tôi à?”

     “Tất nhiên rồi, đẹp trai, trắng trẻo, chắc chắn là người tốt nhất trong những học sinh mới luôn. Mặc đồ con gái chắc thì cũng tuyệt lắm nhỉ?”

     “Hả?”

     Hisui đưa tay lên chạm vào mặt cậu.

     Cậu thật sự không nghĩ thế. Dù ngoại hình của cậu có vẻ thu hút ma cà rồng, nhưng đó chẳng phải điều hay ho gì.

     “Đẹp trai... chưa có ai nói với anh điều đó à?”

     “Người nuôi tôi chỉ nói tôi ‘nhìn như con gái’ và ‘đừng có ẻo lả thế nữa’.”

     Hisui tự lầm bầm với chính mình, nhưng lại khiến Mei trở nên càng hứng thú, còn xáp mặt lại gần cậu hơn.

     Cả hai đang ở quá gần nhau, gần tới mức họ có thể cảm nhận được hơi thở của nhau lướt qua và môi thì gần như đã chạm.

     “Tôi nói là...”

     “Nếu như anh không nhận ra mình cuốn hút thế nào, thì giờ em sẽ nói cho anh.”

     Con quỷ trước mặt cậu mỉm cười. 

     Hisui không thể ngưng những hơi thở gấp gáp lại lắc đầu liên tục.

     “Đừng có giỡn nữa, đi tìm người khác đi.”

     “Ahh thật đấy hả? Trường cao trung... muốn tìm một bạn trai cuốn hút để cùng nhau vượt qua... là bình thường mà phải không?”

     “Sáng nay mới chỉ có giới thiệu bản thân mà. Như thế này không phải quá kỳ à? Kiểu tình yêu sét đánh ấy hả... tất cả những gì tôi đã làm chỉ là đẹp trai thôi à?”

     “Anh không muốn hiểu về người kia trước sao? Không sao cả, em sẽ nói cho anh.”

     Mei tiến đến và vòng hai tay cô qua cổ Hisui, vươn tới sát môi cậu.

     “Anh có gì đó với cô nàng tên là Rushella phải không? Lũ con gái đồn đại đáng sợ lắm.”

     “Không. Tôi chẳng có gì với cô ta cả!”

     Hisui lợi dụng cơ hội này để tự bào chữa cho bản thân, nhưng Sudou vẫn rất nghi ngờ.

     “Thật sao~? Cô ấy rất dễ thương, lại còn dáng đẹp kinh hồn.”

     “Tính cách vô cùng khủng khiếp.”

     Lại còn không phải là người nữa... nhưng cậu không nói điểm này được.

     Nhìn vào khuôn mặt ngay thẳng của Hisui, Sudou bắt đầu tin cậu, vậy nên giờ cô sẽ bắt đầu nghiêm túc theo đuổi cậu.

     “Vậy nghĩa là nếu em trở thành bạn gái anh cũng không sao hết. Hãy để em trở thành bạn gái anh.”

     Môi cô thậm chí còn sát hơn nữa rồi.

     Khi cô sắp chạm được tới, thì Hisui cuối cùng cũng đã vật lộn được mà thoát ra khỏi vòng tay của cô.

     “Anh làm gì đấy hả?”

     “Tôi nên làm thế. Đừng có mà diễn mấy cái trò nhố nhăng thế. Thế không phải quá... kỳ dị sao?”

     Hisui không có ý xấu, nhưng rõ ràng đã làm Sudou cau có lại.

     “Kỳ dị... ý anh là em kỳ dị hả?”

     “Đúng thế. Tôi không thực sự ghét cách cậu khen ngợi tôi, và tôi cũng thấy cậu dễ thương nữa, nhưng đột nhiên gọi tôi ra, dụ dỗ tôi, thú nhận... dù cậu có nghĩ ra sao thì nó vẫn kỳ lắm. Thực tế là không sốc mới lạ ấy...”

     Hisui đột nhiên ngưng lại.

     Mei vừa cắn môi, và nắm lấy một góc bàn.

     RẮC! Một mảnh bàn vỡ vụn ra.

     Rõ ràng là cô không có dùng sức, nhìn như thể cô chỉ vừa bẻ một nhánh cây khô.

     Và rồi cô quấn những ngón tay mảnh mai xung quanh mảnh vỡ — và nghiền nát nó thành bột.

     Dù bạn có nhìn nó theo cách nào, thì đó chắc chắn không phải là sức mạnh của một học sinh trung học bình thường.

     [Lạ quá. Mọi thứ đều rất kỳ lạ.]

     Hisui liếc mắt nhìn cô gái đứng trước cậu.

     “EM KỲ DỊ CHỖ NÀO! ANH KHÔNG HÀI LÒNG EM Ở ĐIỂM NÀO!?”

     Khuôn mặt Mei rúm vào với cơn thịnh nộ, hai hàm răng nghiến vào nhau ken két.

     Kujou bắt đầu hoảng sợ, cậu lùi dần xuống.

     “Không, tôi không nói là không hài lòng...”

     “Sao anh không làm vậy với em?!!! Trong khi anh lại làm với con ma cà rồng đó!?”

     “CẬU...!”

     Mei cứng họng lại rồi nín bặt.

     Nhưng đã quá muộn rồi, vì cậu đã bắt đầu tra hỏi ngược lại cô.

     “Cậu đã phát hiện ra từ sáng...! Cậu gọi tôi ra là để xác nhận phải không?”

     “Không, hoàn toàn không phải thế...”

     Tình thế đang bị đảo ngược lại, Mei lùi dần.

     Kujou tiến lên một bước, nhưng vô tình vấp vào cô.

     “AHHHH...”

     “Cẩn thận!”

     Hisui theo phản xạ cố túm lấy cô, nhưng muộn rồi. 

     Khi Mei ngã xuống, cô cũng kéo cậu ngã theo.

     PHỊCH!

     Hàm Hisui đáp mạnh xuống sàn, sao xẹt tứ tung trước mắt cậu. Mọi thứ trước mắt cậu tối sầm, nhưng ngay lập tức tự hồi phục lại.

     “Đau...”

     “Ể?”

     Rõ ràng mắt cậu đã mở to, nhưng mọi vật vẫn tối thui.

     Và rồi thứ gì đó ấm áp, mềm mại cọ vào mặt cậu.

     Hisui choáng váng, cậu đã nhận ra đó là cái gì.

     Trước mặt cậu là một mảnh vải hình tam giác.

     Nữ sinh mới mà thật đẳng cấp, lại còn chất liệu thượng hạng nữa.

     Đó là... cái quần lót sexy huyền thoại đó sao.

     Lớp phòng thủ đó vô cùng mỏng manh.

     Nhưng cũng đủ để che đi phần quan trọng nhất nên Kujou chẳng thể nhìn thấy gì.

     (...............!!)

     Ngay lập tức cậu đã hiểu ra vấn đề, cậu đang bị váy của cô trùm lên.

     Cậu nhận ra điều đó quá muộn.

     Nhưng vẫn cố ngoảnh đi như một người đàn ông lịch thiệp.

     Nhìn sang trái rồi lại phải, nhưng đi đâu cũng chỉ toàn là phần da thịt của cặp chân nóng bỏng.

     “Ể...?”

     Trên mảng da ửng hồng đào của cô là một chuỗi những chữ cái màu đen nguệch ngoạc.

     Chúng không giống hình xăm, nhìn như thể bị ghim vào bên dưới da cô vậy.

     Kujou đơ người vài giây khi những dòng chữ đó — đúng hơn là cặp chân cuối cùng đã rời khỏi tầm mắt cậu. Ánh sáng cùng lúc đó rọi vào, và cơ hội nhìn trộm vào trong lớp phòng thủ kia đã chấm dứt.

     “Ahhh...”

     Mei đã đứng dậy, có vẻ cô không bị thương gì.

     Không khí trở nên kỳ quặc hơn. Dù mọi chuyện chỉ là tai nạn, nhưng Hisui không thể không giải thích.

     Cậu đã sẵn sàng để nhận một cái tát, nhưng Mei chỉ thì thầm.

     “...Anh nhìn thấy rồi à?”

     Cậu trai chắc chắn đã có một màn mãn nhãn.

     Không thể cãi được, cậu chỉ có thể ngoảnh đi, cố tìm cách thoát khỏi chuyện này.

     “Ah, cái đó, cũng hơi chút thú vị.”

     Tim Hisui nhảy dựng lên khi cậu nhìn Mei, cô đang khép chặt hai chân lại, hai tay níu chặt và kéo váy xuống, trông vô cùng ngại ngùng, khác hẳn lúc ban nãy.

     Nhìn thấy cô phản ứng như vậy, Hisui tất nhiên không cố cãi lại nữa mà chỉ có thể thú nhận.

     “Xin lỗi, tôi không cố ý đâu. Nếu như cậu muốn tát... tôi, thì tôi sẽ chấp nhận.”

     “Anh đã thấy... cái đó rồi à?”

     Cô lặp lại một lần nữa.

     Hisui nghiêng đầu bối rối, rõ ràng là cậu đã nhìn thấy rồi.

     Nhưng Mei đang dùng một tay giữ váy, tay kia thì che lại đùi phải, nên cuối cùng cậu đã hiểu ra ý cô.

     Cô không hỏi về quần lót của mình... mà là về dòng chữ lạ kia.

     “Ah, tôi thấy rồi...”

     “Đó là... hình xăm hả? Cậu không nên để mấy hình như vậy lên làn da đẹp thế chứ? Một hình xăm đáng lẽ phải dễ thương chút đúng không? Đó kiểu như chữ và số tiếng Anh...”

     Vừa nói, Kujou vừa cố nhớ lại dòng chữ. 

     FC-XX07 — giống như là mã máy móc vậy.

     “Hay đó là trào lưu mới hả, code à? Hay là số sê-ri?”

     Dù Hisui đang nói đùa thôi, nhưng mặt cô gái cũng rúm ró lại.

     Cô lúng túng đáp lại.

     “Khi em hứng lên... thì nó sẽ tự hiện ra. Nói cách khác, nếu không muốn bị vậy thì em phải cố tiết chế cảm xúc lại. Bây giờ nó vẫn hơi... khó chịu. Thứ đó đáng ghét lắm, nó không phải là của con người.

     “Cậu là...”

     Não bộ của Kujou bắt đầu hoạt động trở lại.

     Cô gái đứng trước mắt cậu thật vô cùng xinh đẹp.

     Nhưng lại có gì đó khác biệt, có gì đó không đúng lắm.

     Cô biết Rushella là gì, chân cô có những hình thù kỳ quái, gộp cả hai điều đó lại, thì ai cũng có thể thấy bất thường.

     “Cậu là gì? Cậu có phải là con người không?”

     “...Vớ vẩn thật, dĩ nhiên em là con người, một người bình thường.”

     “Cậu sai rồi, cậu không phải là người thường.”

     Hisui lạnh lùng bác bỏ.

     Cơn thịnh nộ của Mei lại bắt đầu sôi sục lên, nhìn như thể cô sắp giết người.

     “Có vẻ nói đến chuyện đó làm cậu nổi điên lên hả, vậy cậu càng thực sự không phải con người. Cậu là gì?”

     “..........”

     “Cậu không sợ ánh sáng mặt trời, nên  không phải là ma cà rồng. Nhưng sức mạnh của cậu chắc chắn không phải là của một nữ sinh bình thường. Tôi đã nói đó là số sê-ri, tôi đoán đúng chứ? Cậu là một người máy phải không?”

     “Bất lịch sự vậy. Ai là người máy? Em là con người!... Chỉ không sinh ra từ bụng mẹ thôi.”

     Cơn thịnh nộ đã nguôi khỏi Mei, cô nói thật nhanh.

     “Vậy thì cậu ra đời kiểu gì? Được nhân bản à? Hay là nhân tạo? Đây không phải tiểu thuyết khoa học viễn tưởng đâu nhé... chúng ta đang sống ở đời thực đấy, hiểu không?”

     “Thế thì có một mẫu vật sống đây. Nó đã sống mười một tháng trong phòng thí nghiệm...”

     “Hả?”

     Kujou nhíu mày, theo từng lời của Mei và rồi đột nhiên trong đầu cậu hiện lên bìa của một cuốn tiểu thuyết nổi tiếng.

     Cậu đã từng đọc bản dịch của cuốn đó một lần — và bắt đầu chậm rãi hồi tưởng lại nội dung của nó.

     “Em đoán là mình không giấu được nữa. Anh rất thông minh, và vì những gì anh đã làm với cô nàng ma cà rồng đó, em cũng nghĩ rằng anh sẽ nhìn thấu em, nên em mới muốn trên cơ anh. Nhưng cô nàng ma cà rồng đó sẽ không che giấu thân phận phải không? Lại còn mang theo cả ô, bất cứ ai có hiểu biết về ma cà rồng sẽ đều biết chân tướng của cô ta.”

     Có vẻ cô đã không còn muốn che giấu Kujoy nữa, nên chỉ bắt đầu nói ra những thứ trong đầu mình.

     “Hừm, Hi-kun, anh đã từng nghe đến [Câu chuyện về Frankenstein] chưa?”

     “Ừm, tôi có đọc rồi, nhưng cũng không nhớ rõ chi tiết.”

     Đó là một câu chuyện bi kịch nổi tiếng.

     Thiên tài trẻ tuổi Victor Frankenstein đã khám phá ra bí mật về sự sinh sôi, và để chứng minh cho giả thuyết của mình, ông đã tạo ra một ‘con người nhân tạo’ đầu tiên.

     Thế nhưng kế hoạch của ông là tạo ra một sinh vật xinh đẹp, thì lại tạo ra một con quái vật quái dị và ghê tởm.

     Đó là quái vật Frankenstein.

     Nó, cùng mới ma cà rồng, đều là giống loài quái vật.

     Theo như hiểu biết của Kujou, thì giống như ma cà rồng, chúng sống ẩn mình trong xã hội loài người, là những loài ‘quái vật’ hiếm hoi.

     “Bản gốc của câu chuyện đó rất nổi tiếng, tôi đã đọc một tiểu thuyết khoa học viễn tưởng về nó. Vậy nghĩa là cậu là...”

      “Đúng, thiên tài điên rồ đó, con quái vật của Victor Frankenstein — anh có thể nói rằng em là mẫu mới nhất. Và cái dấu hiệu đó đúng như anh nói, đó là số sê-ri. Tất nhiên là em rất ghét nó.”

     Mei nhìn cái dấu hiệu trên chân phải của cô như thể nó là một vết sẹo vô cùng tởm lợm.

     Dù trông cô có giống người như thế nào, thì cái phần đó chính là thứ để người ta nhận ra cô là đồ nhân tạo.

     “Theo chuyện đó, thì quái vật ấy đâu có con cháu gì.”

     Kujou bắt đầu nhớ lại nội dung cuốn tiểu thuyết và nói với Mei.

     Sinh vật mà Victor đã tạo ra rất khác với ông. Sau nhiều chuyện xảy ra, sinh vật đó đã đến yêu cầu ông tạo ra cho hắn một người bạn đời — nhưng nhà sáng chế đã từ chối.

     Điều này đã châm ngòi cho sự thù hận giữa hai kẻ được coi là cha và con, họ căm ghét nhau, dẫn nhau vào một vòng tròn thù oán luẩn quẩn và rồi cả hai đều chết.

     “Đó là sự thật, nhưng trong bản gốc thì chỉ có tên quái vật chết thôi. Và Victor thì vẫn chưa tiết lộ bí mật cho sáng chế của mình. Nhưng ông ấy đã không tiêu hủy các ghi chép, mà vẫn để lại tàn dư của nó. Những thiên tài khác thừa hưởng sự điên rồ giống như ông đã tiếp tục nghiên cứu công trình đó, và tạo ra bọn em.”

     Mei tỏ ra khá kinh tởm khi giải thích chính sự ra đời như một kiệt tác của mình.

     Giống như bản gốc, con quái vật xấu xí đó cũng ghét người tạo ra nó, Mei dường như cũng có những cảm xúc khó chịu với những thiên tài điên rồ kia.

     “Nhưng, giờ Hisui đã biết em không phải là người, anh sẽ làm gì?”

     Mei khoanh hai tay lại, đưa mắt dò xét cậu.

     Dựa trên câu trả lời của Kujou, thì phòng học trống này có thể trở thành một chiến trường đẫm máu, nhưng cậu vẫn điềm nhiên đáp lại.

     “Tôi không quan tâm, tôi cũng chẳng hứng thú gì với Frankenstein.”

     “Th... Thật hả?”

     Mei có vẻ hơi thất vọng. Hisui rõ ràng sở hữu khả năng quan sát rất nhạy bén, nhưng ý chí hành động của cậu là bằng không.

     “Vậy cậu đang nói là, cậu sẽ không công khai chân tướng của Rushella à? Dù không ai tin đâu nhưng những điều như vậy có thể sẽ tạo ra vài nghi ngờ.”

     “.........”

     “Nói cho tôi đi, cậu thật sự là một người máy à? Thái dương cậu người ta có bắt vít vào không?”

     “Giờ đang là thời đại nào rồi? Và đó chỉ là mấy điều trên phim thôi không phải à? Dù bản gốc trông giống như một con quái vật, nhưng mà em trông rất giống người thật phải không?”

     Để chứng minh lời mình nói, Mei túm lấy tay Kujou và áp lên mặt cô. 

     Tim Kujou như muốn nhảy vọt lên, nhưng da mặt cô truyền đến tay cậu một cảm giác thật mềm mại, và ngay lập tức mọi định kiến về cô tan vỡ.

     “Thật quá, vừa mềm mại, vừa hoàn hảo, không có vết khâu nào, thực sự là... một khuôn mặt tuyệt vời.”

     “Thật chứ?”

     Sudou mỉm cười, và rồi kéo tay cậu xuống ngực cô.

     Vì cô kéo khá tự nhiên, nên Kujou cũng vô thức tận hưởng sự mềm mại của khuôn ngực bên dưới tay mình.

     “Thật sự đấy... chỗ này vừa mềm mại lại còn đàn hồi, thật là tinh tế............ Wa⸺!!”

     Như thể vừa tỉnh lại, Hisui ngay lập tức rụt tay khỏi hai bầu ngực Sudou, nhưng đã quá muộn rồi.

     Mei đắc thắng nhìn Hisui như thể cô đã giành chiến thắng.

     “Anh đang làm gì vậy, mặc dù chính em kéo tay anh, nhưng chính anh cũng đã bóp mà phải không?”

     “......Thôi đi.”

     Hisui nhanh chóng ngoảnh mặt đi, bàn tay cậu vẫn còn giữ nguyên hình dạng như khi vừa chạm vào bộ ngực, và cậu nhớ lại cảm giác đó, dù gì thì cậu cũng cảm thấy như mình không muốn chạm vào cái gì khác nữa.

     Nói thật là, cậu muốn chạm vào nó thêm một lần nữa.

     “Giờ anh hiểu chưa? Giờ giữa tụi em và loài người chẳng có gì khác biệt cả. Hơn nữa, bản gốc còn sở hữu cả trí tuệ và cảm xúc, sự khác biệt duy nhất chính là ngoại hình mà thôi.”

     “Vậy không có mã số có phải tốt không? Sao họ lại phải khắc vào da cậu làm gì.”

     “Nghe như là... một lời khuyên vậy. Bản gốc không thể tự kiềm chế nên mới giết người. Để không đi vào vết xe đổ đó, bọn em đã phải tự rèn luyện, tự dựng các rào chắn lên chính mình. Nếu bọn em không muốn những việc kỳ quái xảy ra, thì phải thật kiềm chế.”

     “Tôi hiểu rồi. Hoàn toàn hiểu rồi. Giờ chào nhé.”

     Nói xong, Hisui bắt đầu đi.

     Nhưng Mei đã túm ngay lấy tay cậu, không cho cậu đi.

     “...Gì cơ? Không sao đâu, tôi không nói cho ai biết đâu.”

     “Thật hả? Anh không thấy em như là... quái vật à?”

     “Có gì đâu? Không phải chính cậu vừa nói là cậu cũng giống con người à? Tôi cũng thấy vậy. So với những cô gái đang bước đi ngoài kia thì cậu còn tuyệt hơn, còn dễ thương nữa.”

     Hisui tiếp tục nói, khiến Mei bắt đầu ửng hồng hai má.

     “Anh... thấy như vậy sao?”

     “Ừ.”

     “...Thật sự là vậy hả?”

     “Tôi nói dối cậu làm gì? Bỏ ra. Cậu còn muốn nói gì nữa thì nói đi.”

     “Điều này... thôi được rồi. Đây là chuyện khác ⸺ như ban đầu em định nói ấy, về việc trở thành bạn gái anh.”

     “Này, cậu đang quá trớn rồi đấy... vậy đó cũng là một loại tình yêu sao?”

     “Dĩ nhiên rồi. Sau cùng thì đây là mong muốn ấp ủ từ lâu của gia tộc tụi em. Trong trường hợp tụi em yêu con người thì sẽ khiến tụi em từ người nhân tạo trở thành một con người thật sự, không phải sao?”

     “Hóa ra là như vậy... thật sự thì, nếu như thế thì chẳng còn cách nào mà phân biệt với con người. Nhưng một mối quan hệ lãng mạn bình thường sẽ không... nói về chuyện này thì Sudou ạ, sẽ còn nhiều chuyện hơn thế...”

     “Không, nói rõ ra thì một mối quan hệ lãng mạn không phải là mục tiêu cuối cùng đâu, nó chỉ là cách trung gian thôi. Một quá trình nhỏ ở giữa thôi ấy.”

     Nghe thấy câu giải thích kỳ quặc của cô, mặt Hisui ngây ra ngờ nghệch.

     Dù cậu chẳng hứng thú gì với người nhân tạo hay là quá trình tạo ra họ, nhưng cậu rất tò mò về mục tiêu của Mei, thứ đã khiến cô phải xoay sở rất nhiều mới có thể vào được trường trung học.

     “Vậy mục tiêu của cậu là gì?”

     Mei khúc khích cười rồi đáp.

     “Là tạo ra những em bé ❤.”

     [Ể?]

     Trước khi Hisui kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã quá muộn rồi.

     Cậu đã bị đẩy xuống, cơ thể đáp trên sàn nhà lạnh ngắt.

     Hisui ngóc đầu dậy, Mei giờ đã đè lên phía trên.

     “E-Ể... Sudou-san?”

     “Chuyện — gì thế?”

     Ngực cô đang đè lên cậu.

     Rắc.

     Tình cảnh này giống với giờ ăn trưa, bằng cách nào thì nó cũng vô cùng tệ hại.

     “C-Cậu nghĩ cậu đang làm gì vậy hả......!?”

     “Em vừa nói rồi mà, TẠO RA EM BÉ. Giống như một bằng chứng cho những người yêu nhau ấy. Giống như những gì Victor Frankenstein đã nghĩ đến từ đầu, người nhân tạo bản gốc có khả năng sinh sản. Nhưng nếu như không phải với một con người thật sự thì sẽ là vô nghĩa phải không? Nếu như tụi em muốn trở thành ‘con người’ thì phải làm điều đó với con người. Đó là mục đích của em, đó là lý do duy nhất cho em tồn tại. Thế nên hãy nói......”

     “Nói cái mông ấy!! Tìm người khác, tìm người khác đi!!”

     “Có sao đâu, anh không cần phải chịu trách nhiệm gì cả đâu ❤.”

     “Đây mà là mối quan hệ lãng mạn à!! Để tôi nói cho cậu biết... còn lâu cậu mới thành người được!! Ngoài ngoại hình ra thì chẳng có một cái gì giống hết!!”

     “Khó hiểu quá đi... em không tính để tâm mấy lời anh nói về chuyện này đâu.”

     Hisui cố vắt óc nghĩ cách thoát khỏi đống tệ hại này.

     Mei thì tiếp tục đè cậu xuống.

     Ở đây tình thế đang bị đảo lộn, Hisui đáng thương đang bị một cô gái mảnh dẻ khống chế, không thể nhúc nhích dù chỉ một chút.

     “Thật là nhục nhã... sao cậu lại mạnh thế này được cơ chứ...!?”

     “Này thế là thô lỗ đấy. Bởi vì bản gốc quá cục súc nên em, mẫu mới nhất đã được hạn chế lắm rồi. Em chỉ còn có một nửa sức mạnh thôi.”

     “Làm gì có ai trong thế giới này muốn biết cái loại kiến thức đó, thả tôi ra!!”

     “Không.”

     “Cậu......!”

     Ngay cả khi Hisui cố hết sức chống lại thì cậu cũng không thể. So với Rushella, thì Sudou mạnh hơn nhiều vào ban ngày.

     Hisui đành từ bỏ phẩm giá của mình khi đang bị đe dọa cận kề. Vì cậu không thể mà bì được bằng sức mạnh, nên lựa chọn duy nhất là gọi cứu viện.

     Hisui mở miệng, nhưng Mei đã ngay lập tức nhận ra ý định của cậu, và nhanh chóng hành động.

     Cô không bịt miệng Hisui lại, mà chỉ nhìn cậu chằm chằm.

     Trong thoáng chốc, mắt cô lóe lên vài tia sáng quắc.

     Chắc chắn đó không phải do cậu tưởng tượng ra, nó vô cùng chân thật, một tia sáng đúng nghĩa vật lý lóe lên từ mắt cô.

     Ánh sáng tụ lại thành một chùm, lướt qua mặt Hisui, và xuyên qua tấm sàn bên phải cậu.

     Ánh sáng rực rỡ làm Hisui lóa mắt, rồi cậu quay lại nhìn bên phải mình.

     Hai cái lỗ được chạm trổ lên tuyệt đẹp từ sàn nhà, khói trắng không ngừng từ đó bốc lên.

     “Ể⸻⸻!?”

     “Bình tĩnh nào. Em sẽ hướng dẫn anh ❤.”

     “CÁIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIII GÌIIIIIIIIIIII, cậu vừa bắn ra tia laser phải không? Đôi mắt chết tiệt của cậu vừa bắn ra tia laser phải không!? Chẳng giống bản gốc gì cả, đó không phải là vũ khí người ta trang bị trong quân đội sao!?”

     “Vì sức mạnh tụi em bị giảm thiểu xuống, nên năng lượng dư thừa từ quá trình đốt bên trong sẽ được sử dụng để vận hành vũ khí. Nếu được sử dụng với công suất tối đa, thì phải cần một khoảng thời gian mới có thể phục hồi lại, nhưng nếu dùng với mức quy định thì cứ bắn liên tục thôi ❤.”

     “Ai thèm nghe cậu lảm nhảm giải thích! Ở đâu ra cái chuyện nữ sinh trung học mà cơ thể được trang bị đủ thứ chức năng như thế!? Cậu muốn trở thành người nhưng cậu đang làm hoàn toàn ngược lại đấy!!”

     “Anh phiền quá~~Hay anh muốn em biến anh thành tro?”

     Mei một lần nữa nhìn Hisui không dứt.

     Sức mạnh thô thiển và cả cặp mắt nguy hiểm của cô khiến Hisui phải im miệng lại.

     Nếu như cậu chống cự tiếp thì sẽ chết chắc.

     Thế nhưng nếu cậu không chống lại thì còn tệ hơn.

     “B-Bình tĩnh nào, tôi phải nói điều này... hạ vũ khí xuống đi, tránh xa tôi một chút. Đừng để quan hệ của chúng ta tệ đi nhé............!”

     “Sao anh hành xử như tên nhát gan vậy? Đừng giãy giụa nữa............!”

     Mei dùng những ngón tay thon dài của cô để tháo cà vạt của Hisui, sau đó tới nút áo, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn ngực trắng nhợt của cậu.

     Hisui biết có giãy đạp cũng vô ích, nhưng cậu vẫn không ngừng cố gắng.

     Nhưng những ngón tay cô rất nhẹ nhàng, khiến tâm trí cậu dịu đi, cô lướt những ngón tay qua lại trên làn da mịn màng của cậu, như thể theo nhịp điệu vậy.

     “Sao mà lại thế này............? Không tập trung được, tôi chẳng có chút sức mạnh nào............”

     “Ah............ anh đáng yêu quá. Có vẻ như em chọn đúng rồi. Để em nói cho anh nghe, tiêu chuẩn của em cao lắm đấy. Đây chính là tình yêu sét đánh, anh nên thấy vinh dự đi.”

     “Ai... mà lại... muốn............”

     Hisui phản kháng lại bằng giọng yếu ớt, thở hổn hển.

     Cả cơ thể cậu tê dại đi, và một vài cảm xúc kỳ quái, mới lạ bắt đầu dâng lên trong người cậu.

     “Cái quái gì, cái này... cậu làm gì tôi vậy...!?”

     “Em nói rồi mà... em là mẫu mới nhất đấy. Để có thể hoàn thành được mục đích tạo ra em bé, em được trang bị thêm cả mười ngàn chức năng làm thỏa mãn khác nhau đấy. Một búp bê tình dục hoàn hảo ❤.”

     “Búp bê tình dục à... đấy là thuật ngữ xúc phạm nhất với người nhân tạo đấy!”

     “Dù sao thì anh cũng không thể lui được đâu đúng không? Tốt thôi, hãy tự chuẩn bị tinh thần đi...”

     Mei liếm môi và rũ cột tóc đuôi ngựa của cô ra.

     Mái tóc cô rũ xuống mặt Hisui, tỏa ra một mùi hương vô cùng quyến rũ.

     Ngay đến cả mùi cơ thể và hơi thở của cô cũng là một trong những chức năng quyến rũ phải không? Hisui càng cảm thấy bất lực, ngay đến cả tinh thần cậu cũng đang dần buông xuôi.

     “D-Dừng lại...”

     “Trông anh như đang sắp chết ấy, nhưng lý trí anh đáng ngạc nhiên thật đấy. Tuy nhiên... anh sắp đến giới hạn rồi hả?”

     Mei lướt lưỡi vào vành tai Hisui, những đầu ngón tay sượt nhẹ lên ngực cậu.

     Tay kia của cô lướt đi khắp cơ thể Hisui, cuối cùng cũng chạm đến phần giữa hai chân cậu, và rồi môi cô chầm chậm tiếp cận cậu.

     Không ổn rồi.

     Như thế này không ổn chút nào.

     “Hãy cùng dựng lên cây cầu nối liền hai chủng tộc chúng ta ❤.”

     “...”

     Hisui thậm chí không thể kháng cự lại bằng cả lời nói.

     Đôi môi đang gần kề và những ngón tay đã chạm đến phần dưới cậu.

     [Vĩnh biệt mày, thứ quý giá của ta mà gọi là cái gì cũng được.]

     Dù Hisui không khóc, nhưng bằng cách nào đó, một hình ảnh nhòe nhoẹt như bức sơn dầu chưa khô xuất hiện trước mắt cậu.

     “Bỏ tay ra! Ngươi đang làm gì vậy hả?”

     Một giọng nói bất thình lình vang lên. Mei nhổm người dậy và tách ra khỏi Hisui.

     “Ai đây...!?”

     Mei nhìn về phía giọng nói, trông thấy Rushella đang đứng đó, hai tay khoanh trước ngực.

     “Đây là nơi để học, đúng không!? Ở đây mà lại dám làm mấy chuyện thế này...! Ai cho phép ngươi đè lên người hầu của ta?”

     Rushella chỉ vào Mei và hỏi. Cái ánh mắt của cô như thể cô có thể lao tới và túm lấy Mei bất cứ lúc nào. 

     Mei thì chỉ hất nhẹ mái tóc và điềm tĩnh trả lời.

     “Bỏ tay ra à? Hanjob thôi mà có gì đâu?”

     “Ngưng mấy cái trò bẩn thỉu đó lại đi...”

     Hisui đứng lên, không quên quay ngoắt người lại.

     Cậu loạng choạng tránh xa Mei và dựa lưng vào tường để tránh bị đẩy xuống một lần nữa.

     “Ôi trời, anh lạnh lùng quá đấy. Rõ ràng ban nãy anh rất vui sướng khi được mình chạm vào mà.”

     “Tôi thật sự còn thấy ghê tởm bản thân mình nữa...”

     Hisui nói cay đắng, lần đầu tiên cảm ơn Rushella vì đã xuất hiện.

     Nhưng vị cứu tinh này không có chút nhận thức nào về việc đó, mà chỉ hướng toàn bộ sự thù địch của cô về Hisui.

     “Ngươi là người hầu của ta, ngươi biết vậy rồi, sao ngươi có thể tự hiến cơ thể ngươi cho đồ giả mạo này!? Cứng rắn lên!”

     [Tên quái nào là người hầu của cô cơ chứ?]

     Trước khi Hisui kịp chống trả lại, thì Mei đã vọt lên.

     “Này, ý cô đồ giả tạo là gì hả?”

     Mei khoanh hai tay lại và nhìn Rushella chằm chằm.

     Câu nói của Rushella đã động đúng vào chỗ ngứa của cô người nhân tạo kia.

     “Đồ giả tạo là đồ giả tạo. Dù ngươi có tự cải trang thành người kỹ đến mức nào thì ta không nghĩ ngươi có thể qua được mắt ma cà rồng của ta đâu! Để không phải hút nhầm máu mấy kẻ rác rưởi, ta có khả năng phân biệt loài người với những loại khác đấy.”

     “Nói cách khác, cả hai người đều đã rõ chân tướng của nhau rồi. Lẽ ra hai người nên nói cho tôi.”

     Lờ đi Hisui, cô nàng ma cà rồng và người nhân tạo kia đã chuẩn bị lao vào đánh nhau.

     “Lời đao to búa lớn như vậy... lại từ một con ma cà rồng non nớt.”

     “Cái gì cơ!?”

     Đến lượt Mei phản pháo lại mà không thèm lui bước.

     Ma cà rồng và sinh vật của Frankenstein, hai con quái vật đang đối đầu.

     “Cô nói tôi là người giả tạo, nhưng ma cà rồng chỉ là lũ muỗi đội lốt da người không phải sao? Không, cô còn thấp kém hơn cả muỗi. Muỗi có thể bị đập và chỉ gây ngứa một chút thôi, nhưng giống loài của cô làm người ta mất nhân phẩm. Thật không thể tha thứ được.”

     “Đồ khốn...!!”

     Sự thù địch. Không phải, đây là những tiếng gầm gừ đầy đe dọa giết người.

     Những tia sáng đỏ lạnh lẽo bắn ra từ mắt cô. Và như để tăng thêm sức quyến rũ cho bàn tay thon thả, những móng tay cũng dài ra sắc lẹm.

     Mặt trời đã dần lặn, tất cả các tế bào trong cơ thể Rushella bắt đầu được cường hóa.

     Nếu như cô phát điên lên, thì hậu quả sẽ không tưởng tượng được.

     Không muốn để trường học bị phá hủy vào ngay ngày đầu tiên, Hisui không còn cách nào khác ngoài liều mạng lao vào can giải.

     “Nào dừng lại đi. Godzilla và Gamera, trận này nên để xảy ra trong trí tưởng tượng thôi.”

     “Em không quan tâm. Em đã không thèm để ý đến ả ta. Em chỉ không muốn bị hút máu. Trước khi giống loài của em có thể thật sự trở thành con người, mà bị hút máu thì công cốc.”

     “Làm như thể có ai thèm hút máu ngươi ấy! Là một ‘Thuần Huyết’, ta sẽ không bao giờ hút máu loại hàng giả như nhà ngươi!!”

     “...‘Thuần Huyết’? Không thể nào, cô nghiêm túc đấy chứ!?”

     Mei đang phá lên cười tới mức vai cô run lên bần bật.

     Khuôn mặt Rushella đang ngày một trở nên ghê gớm hơn, Hisui không biết phải làm gì nữa.

     “‘Thuần Huyết’ nghĩa là những ma cà rồng tối cao đúng không? Sao người quan trọng như thế lại chui rúc ở trong trường cao trung như thế này?”

     “Cái thứ hàng giả lại có quyền nói ta như thế sao?”

     “Không phải những kẻ như thế giờ đã thành hóa thạch rồi sao? Cô còn muốn níu kéo gì nữa hả?”

     “Ngậm mồm, ta là hàng thật!”

     “Thì chứng minh đi. Dùng cách nào đó cả hai chúng ta đều biết đi, thế nào hả?”

     Mei nhìn Hisui, chầm chậm đến gần và bám lấy tay cậu.

     Cô không thể xô cậu được lần nào nữa, nhưng Hisui vẫn cảnh giác cao.

     “...Ưm, sao tôi lại phải về phe cô?”

     “Ôi trời, lạnh lùng làm sao... trong khi thậm chí chúng ta đã đến bước hai rồi đấy.”

     “Chết tiệt, tôi thậm chí còn không thể từ chối...”

     “Này, tránh xa hắn ta ra! Hắn ta là người hầu của ta!!”

     “Gì cơ, cô đâu phải bạn gái anh ấy? Tránh ra, mau chứng minh cô là ‘Thuần Huyết’ đi.”

     Mei ngúng nguẩy, áp cánh tay Hisui vào sát ngực mình.

     Rushella không phản kháng lại, cô chỉ siết chặt nắm tay và hướng cơn tức giận vào Hisui.

     “Sao ngươi cứ dính vào cô ta thế hả!?”

     “Thật ra là cô ta tự đến và dính vào tôi.”

     “Ngươi là của ta, ngươi biết chứ!? Sáng nay ta cũng đã hút máu ngươi rồi mà...”

     “Xin đừng có nói đến chuyện sáng nay như thể là nụ hôn tạm biệt như thế...”

     Hisui càu nhàu, và mắt Mei mở lớn.

     “Ể... Này, anh đã bị hút máu rồi à!? Nhưng em có thấy vết thương nào đâu...”

     Mei đã hy vọng có em bé với một con người thuần khiết, nên đã rất ngạc nhiên.

     Hisui, người đang ở quanh Rushella chẳng có bất kỳ dấu hiệu nào của sự biến đổi cả.

     Trên cổ cậu thậm chí không có một dấu răng nào.

     “...Anh bị cắn ở chỗ nào kín hả? Nhưng phần lớn ma cà rồng đều chọn...”

     “Cổ. Hương vị ở những chỗ khác không sánh bằng. Ngoài ra nó cũng sẽ gây ảnh hưởng đến quá trình ma cà rồng hóa, có thể biến nạn nhân thành một thây ma, vậy nên họ sẽ không hút máu từ nơi nào khác ngoài cổ.”

     “Nghe như thể anh quá am hiểu biết về ma cà rồng vậy...?”

     “Nhìn giống vậy à?”

     Giọng Hisui giống như cậu chưa bao giờ buông bỏ nhân tính bên trong mình.

     Nghe vậy, Mei nhớ lại hành động của cậu trong cả ngày hôm nay.

     Ngay cả khi chỉ đang trong quá trình ma cà rồng hóa, các nạn nhân cũng sẽ lộ ra điểm yếu sợ ánh sáng mặt trời, nhưng Hisui thì không.

     Nhưng Rushella đã nói rõ ràng là cô đã hút máu cậu.

     “...Chuyện gì vậy?”

     “Tên này khá kỳ là. Mặc dù ta đã hút máu hắn, nhưng hắn ta lại không biến đổi!”

     Rushella rít lên giận dữ. Vẫn giữ chặt tay Hisui, Mei chỉ lẳng lặng nhìn vào tên “kỳ dị” kia.

     “Không thể nào... điều đó không thể nào. Tôi cũng biết... vết cắn của ma cà rồng là mức độ ‘nguyền rủa’ và ‘mang độc’ cao nhất... một khi đã bị cắn, kể cả thánh hay là tội nhân thì cũng đều chung kết cục phải không!?”

     “Tôi chỉ là người bình thường mà thôi.”

     Hisui đáp thờ ơ. Mei càng trở nên thích thú, mắt cô dường như lóe sáng hơn.

     Rushella bắt đầu bị kích động trước hai kẻ đang không dứt nhau ra trước mắt. Cô vẫy tay về phía trước, gầm gừ.

     “Đến lúc bỏ ra rồi đấy! Đó là người hầu của ta!!”

     “Gì cơ? Anh ấy đâu có bị biến đổi thành ma cà rồng đâu phải không?”

     “Im~ngay~! Hắn ta sớm hay muộn cũng là của ta! Mau bỏ ra!!”

     Mei lờ đi lời của Rushella, rót những lời ngọt như đường vào tai Hisui.

     “Này, chỉ cho em chỗ anh bị cắn đi. Em muốn biết nó như thế nào.”

     “Đây này. Vì là tôi nên sẽ không để lại vết gì cả. Nhìn đi.”

     Hisui không đề phòng mà vươn cần cổ ra để chỉ cho Mei.

     Và cô xáp môi lại gần ngay cái cổ trắng nhợt nhạt đó.

     Hôn.

     Không giống như nụ hôn của ma cà rồng, cô chạm đôi môi ngọt ngào và quyến rũ của mình vào cổ Hisui.

     “Này, cô làm cái gì vậy?”

     “Thanh tẩy, chỉ thanh tẩy thôi. Không phải tốt hơn là vết cắn của ma cà rồng sao?”

     “Đúng vậy...”

     Nhớ lại cảm giác mềm mại trên cổ mình, Hisui lòng nhẹ bẫng, và chỉ có thể nhìn chằm chằm lên trần nhà.

     Điều này càng khiến cơn giận của Rushella bừng lên.

     “Ngươi làm cái gì vậy?! Ngươi dám làm điều như vậy với loại con gái đó à...! Thật là xấu hổ!!”

     “Nào, tôi còn không để lại dấu hôn... cô không phải điên lên thế đâu, phải không...?”

     “Ngươi là loại đàn ông có thể dễ dàng đưa cổ ra cho người khác à...? Với ai ngươi cũng dễ dãi như vậy sao!?”

     “Cô đừng có mô tả kiểu đó được không? Cô nói như thể tôi là loại phụ nữ dễ dãi vậy!? Với cả sao tôi lại phải ưu tiên cô? Cô còn hút vụng về không tả được.”

     Đối mặt với một Rushella nói toàn những điều vô lý, Hisui bật hết ra những bất mãn của mình.

     Mei còn đổ thêm dầu vào lửa.

     “Ể, cái gì cơ, cô ta này hút máu tệ lắm hả? Chả phải vết cắn của ma cà rồng còn gợi lên được cả khoái cảm tình dục nữa phải không? Đặc biệt là với cả người khác giới.”

     “Vì là thể trạng của tôi nên tôi đoán là những khoái cảm cũng bị giảm đi rồi... nhưng dù sao thì cũng đau lắm.”

     Nghe Hisui nói, Rushella bất chợt ngây người.

     Nước mắt dâng lên đầy khóe mắt cô, nhưng cả Hisui và Mei đều không để ý đến.

     “Wow~một kẻ như thế này thật sự tồn tại, cái giống loài ma cà rồng vô dụng này. Nói xem, ngay cả hút máu còn tệ hại thì sống làm cái gì? Lại còn là ‘Thuần Huyết’, có mà là rác rưởi thì có. Thật sự đấy, như bọn muỗi vậy.”

     “Này, như vậy hơi quá đấy...”

     Hisui mới nói được một nửa thì một cú đấm đã bay vào má cậu.

     “...Đồ ngu ngốc.”

     Khi cậu lấy lại được tri giác, thì đã trông thấy Rushella đứng ngay trước mặt.

     Mắt cô đầy nước.

     “Ah...”

     Hisui không có cơ hội để mà nói tiếp, những nắm đấm nhỏ bé tiếp tục đáp xuống mặt cậu như mưa. 

     “Đồ ngu ngốc đồ ngu ngốc ngu ngốc ngu ngốc!!”

     “Này thôi đi, đau đấy!”

     Một cuộc tấn công bùng phát như chỉ để xả trôi cảm xúc.

     Nhưng vì cô là ma cà rồng, mỗi cú đấm dù bất cẩn nhưng vẫn mạnh hơn người thường nhiều. Nhưng so với cơn đau thể xác, thì những cảm xúc trong tim Hisui mới mạnh hơn cả.

     “Đồ ngu ngốc!”

     Rushella vung dù lên và đấm về phía Hisui như một cú đấm hạ màn. Và rồi cô vùng chạy ra khỏi lớp học, không thèm ngoái lại.

     “Ah, này...!”

     Hisui chỉ mới lao đi một bước thì một giọng nói lạnh lùng ngăn cậu lại.

     “Đừng đi. Anh bắt kịp cô ta thì định làm gì?”

     Mei hỏi lạnh lẽo.

     Nhưng không phải tàn nhẫn, giọng cô lại nghe đầy hợp lý.

     “Anh đâu có phải người hầu của cô ta đúng không? Anh chỉ bị cô ta hút máu thôi, đơn giản là một nạn nhân. Anh còn không bị Ma Nhãn kiểm soát. Anh cũng không yêu cô ta.”

     “...Dĩ nhiên là không.”

     “Thì cứ kệ cô ta đi. Như vậy tốt cho cả hai người đấy.”

     Mei nói đầy kinh nghiệm.

     Đó có lẽ không phải là kinh nghiệm cá nhân của cô, đó có lẽ là bài học được rút ra từ chủng tộc của chính cô.

     “Quan hệ giữa người và những sinh vật không phải người sẽ không bao giờ thuận buồm xuôi gió đâu. Đó là trường hợp của tụi em. Mang vẻ ngoài mà ai cũng có thể cho là quái vật, anh cũng biết cuộc sống của những sinh vật Frankenstein khó khăn như thế nào, đúng không?”

     “...”

     Ngay cả chính trong xã hội loài người vẫn tồn tại thiên vị và phân biệt đối xử.

     “Cô ta chỉ coi anh như đồ ăn thôi. Đừng để bị nước mắt cô ta đánh lừa.”

     “...Tôi biết.”

     “Vậy... hãy đến... với em đi ❤.”

     Mei nắm lấy tay Hisui và bắt đầu nũng nịu.

     Nhưng cậu chỉ lạnh lùng hất tay cô ra và rời khỏi lớp học.

     Mei gọi với theo từ phía sau, vẫn cứng đầu không chịu nhận thất bại.

     “Em không bỏ cuộc đâu. Giờ em còn hứng thú hơn ấy. Chắc chắn em sẽ làm anh trở thành của mình em, một mình em thôi!!”

     Lờ đi tiếng hét của cô, Hisui cứ vậy mà chạy đi.

Bình luận