Mục lục
Chương 3: Cây Thánh Giá Lạnh Lẽo
6543 từ

     Vào lúc Hisui bước ra khỏi cổng trường, mặt trời đã lặn.

     Lẽ ra cậu phải hứng khởi vì mai đã là Thứ Bảy, là ngày nghỉ lễ, nhưng bước chân lại đang vô cùng nặng nề.

     Cô ma cà rồng đã vô cớ nổi giận và bỏ chạy — đõ là những gì đã xảy ra.

     “Mệt quá đi...”

     Hisui lơ đãng lẩm bẩm, bước đi vô định.

     Cậu đang cầm trong tay cặp sách và cả cái dù mà Rushella đã bỏ lại.

     Mặc dù giờ đã quá hoàng hôn và Rushella không cần dùng dù nữa, nhưng dù sao đây vẫn là đồ của cô ấy.

     Lẽ ra cậu nên vứt nó lại, nhưng vì lý do nào đó, Hisui lại nhặt lên cầm theo khi lao ra khỏi lớp.

     Không phải là cậu không có ý trả lại. Chỉ là hiện tại cậu chẳng biết chủ nhân của nó đang ở đâu nữa.

     Nếu như phải mạo hiểm đoán, thì có lẽ cô đang ở tại nhà Hisui.

     Vì cả hai đã đường ai nấy đi sau trận tranh cãi nực cười đó, Hisui không nghĩ là cô vẫn sẽ khăng khăng đòi sống trong nhà cậu. Nhưng vì quan tài của cô ở đó, nên có lẽ cô sẽ vẫn quay về đó ít nhất là một lần.

     Mặc dù ma cà rồng không nhất thiết phải ngủ trong quan tài, nhưng cái vật đó có thể che chắn cho họ khỏi ánh sáng mặt trời, giúp họ phục hồi những mệt mỏi và tăng cường những khả năng siêu nhiên, vậy nên nó rất cần thiết. Đặc biệt là ma cà rồng tầng lớp quý tộc rất chú trọng về vật đó, thậm chí còn muốn đặt làm riêng. Quan tài của Rushella có lẽ cũng như vậy.

     Nếu như cô thật sự không muốn dính líu đến cậu, chắc chắn cô sẽ mang nó theo cùng.

     Hơn nữa có thể cô đã làm xong rồi. Khi cậu về đến nhà, có thể cô cũng đã rời đi.

     Nghĩ tới cái ngày xa nhau đến đơn giản như vậy, Hisui thấy thật miễn cưỡng.

     Nhưng mà sao cậu lại phải tốn não cho cái đứa con gái ồn ào và hống hách đó?

     Tự dưng xông vào cắn cậu, tự gọi mình là chủ nhân, đúng là một con ma cà rồng ích kỷ.

     Bám theo cậu về nhà, bám theo cậu tới trường... thật là rắc rối không thể chịu nổi.

     Ngay cả đến việc hút máu cũng vụng về nữa...... thật là phiền.

     Cô khiến cậu tự mình nhắc lại sự bất thường của chính cậu.

     Thứ mà cậu muốn quên phứt đi, chỉ muốn quên đi thể trạng đặc biệt của mình và sống một cuộc sống bình yên.

     “Như cái nhọt ở mông vậy.........”

     Hisui lầm bầm, bất chợt cảm nhận được những giọt nước lạnh táp lên da mặt.

     “Trời đang mưa sao......”

     Hisui nhìn lên bầu trời. Mưa đã đang dần giăng kín và đổ xuống dữ dội.

     Dự báo thời tiết đã không báo có mưa, những người xung quanh đều ướt như chuột lột.

     Cơn mưa khá lớn, khiến người đi đường phải đưa cặp hay tạp chí lên để thay dù, khi họ hối hả chạy xuyên qua màn mưa tìm chỗ trú.

     Quan sát họ, Hisui chợt nhớ đến cây dù trong tay mình.

     Rushella đã nói đến việc có thể dùng chiếc dù này như dù bình thường, có thể dễ dàng cản mưa, và đúng là một báu vật. Nói cách khác, nó được ma cà rồng sử dụng để tránh một điểm yếu khác — nước chảy theo dòng.

     Nhưng giờ đây Rushella không có ô ở trong tay.

     Cơn mưa bất chợt không cần biết nó đang xối lên ai, cứ thế mà tuôn không ngừng nghỉ.

     Hisui lo lắng, đây có lẽ là chỉ do cậu nghĩ quá lên thôi.

     Liệu Rushella có đang ở ngoài trời không? — Cậu không biết.

     Cô có quay trở về nhà cậu không? — Cậu cũng không biết.

     Cô có gặp rắc rối bởi đã quên cây dù này không? — Cậu cũng không rõ.

     Ngay cả nếu như cậu mang trả lại cô cây dù này, thì chắc chắn cô sẽ lại nói với cậu toàn lời khó nghe.

     Đó là điều chắc chắn, nhưng Hisui không hề dừng lại. Đường dưới mưa trơn trượt và cậu suýt ngã mấy lần liền. Tầm nhìn trước mắt cậu mờ mịt, mưa lạnh ngấm vào da thịt sắp làm cậu kiệt sức.

     Nhưng Hisui vẫn không dừng lại, cố chạy một mạch về nhà.

     Cuối cùng thì ngôi nhà cũng đang ở trước mắt cậu, Hisui thở hổn hển. Dùng những sức lực cuối cùng còn lại, cậu mở cổng ra và bước vào mảnh vườn nhỏ phía sau.

     “Cô......!”

     Rõ ràng là cậu đã nghĩ quá nhiều rồi, nhưng Rushella vẫn xuất hiện ở đó trong tình trạng tồi tệ hơn cả những gì cậu tưởng tượng ra.

     Nước chảy: điểm yếu của ma cà rồng. Cô gái với cả cơ thể ướt đầm nước mưa đang run lên khe khẽ, đổ gục xuống phía trước hiên nhà.

     “Này, cô không sao đấy chứ!?”

     Hisui ôm cô trong tay, lay thật mạnh, nhưng cô gái này chẳng đáp lại gì cả.

     Mắt Rushella vẫn nhắm nghiền, làn môi tái xanh, và cả cơ thể đang không ngừng run rẩy và lạnh ngắt. Ngay đến cả làn da trắng mịn của cô cũng đang dần chuyển thành tái xám.

     Dòng nước là một điểm yếu, nhưng không tới mức dẫn đến tử vong. Thế nhưng vì cô đã đứng hứng mưa bão khá lâu, nên cơ thể đã suy nhược nghiêm trọng.

     Nhìn Rushella trông tựa như một xác chết. Nhịp tim cô yếu ớt, dòng máu chảy chậm rì lại.

     “Cô làm gì ở đây!?”

     Bởi cơn mưa đã khiến cô yếu đi, không có ô để che chắn, quần áo và da thịt ướt sũng, nên cuối cùng cô đã ngất đi — Hisui có thể tưởng tượng ra như thế.

     Thế nhưng công bằng mà nói, một con ma cà rồng không thể dễ dàng bị một cơn mưa hạ gục như thế này được.

     Chính bản thân ma cà rồng cũng tự nhận thức được yếu điểm này rõ nhất.

     Hisui tặc lưỡi, bế Rushella lên và đi vào nhà.

     Dù cậu cũng đang ướt như chuột lột, nhưng cậu có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của Rushella thậm chí còn lạnh hơn, gần như thể là cô sắp sửa đóng băng bởi cơn mưa vậy.

     Như thể cậu đang ôm một xác chết trong tay.

     “Đừng có chết đấy......!!”

     Lời cầu xin của Hisui khiến tay Rushella giật nhẹ lên, nhưng cậu hoàn toàn không hề biết.

     Cậu thậm chí còn không nhận ra mình vừa dùng từ “chết” thay vì từ “bị hủy diệt”.

⸻⸻⸻

     “......?”

     Khi Rushella tỉnh dậy, cô thấy xung quanh mình thật ấm áp.

     Cái lạnh đến thấu xương vẫn còn đó, nhưng giờ đã ấm hơn rất nhiều rồi.

     “Nơi này... nơi này là......?”

     “Cô tỉnh rồi à?”

     “Ngươi......”

     Với trí óc vẫn còn choáng váng, Rushella gượng dậy khỏi ghế sofa.

     Ngay sau khi cô ngồi dậy, Hisui đang ngồi bên cạnh ngay lập tức ngoảnh đi chỗ khác.

     Rushella cảm thấy có gì đó là lạ, nên vội nhìn xuống.

     “Ah—!!”

     Cô đang hoàn toàn khỏa thân. Dù có được đắp chăn tử tế, nhưng vì đột ngột ngồi dậy, nên cả bộ ngực lớn bật ra ngoài.

     “Đừng......!”

     “Tôi — không — nhìn — đâu.”

     Hisui nói khi mặt vẫn cố quay đi, cậu đã đoán trước phản ứng của Rushella rồi. 

     Nắm đấm của cô giơ lên không trung rồi lại bất thần dừng lại, rồi chợt đỏ bừng mặt và vội vơ chăn lại che cho mình.

     “Được rồi... ngươi nhìn qua đây được rồi.”

     Theo lời của Rushella, Hisui quay lại nhìn cô.

     Cậu đang mặc đồ ngủ thông thường của mình, áo phông và quần short. Cậu cũng đã tắm xong, nên cơ thể ướt nước mưa cũng đã ấm áp trở lại.

     Rushella quan sát căn phòng thật kỹ lưỡng xung quanh.

     Đó là phòng khách nhà Hisui, với cái điều hòa không khí đang thổi ra hơi ấm. Nhiệt độ ban đầu giá lạnh như mùa đông, nhưng giờ đã ấm áp hơn rất nhiều, cùng cái chăn ban nãy cũng đã giúp cô khỏe hơn nhiều.

     “Sao... tại sao ta lại không mặc gì?”

     Cô hỏi thẳng, và Hisui vẫn không dám nhìn vào mắt cô, trả lời.

     “Nếu như cứ mặc đồ ướt như vậy thì sẽ cảm lạnh đúng không? Với cả lúc cởi đồ cô ra tôi nhắm mắt mà, tôi chỉ muốn giúp cô lau khô người thôi. Tôi lại còn dùng khăn nữa, nên chẳng cảm nhận được gì đâu.”

     “...Thật chứ?”

     “Tôi không biến thái tới độ sờ soạng một cô gái đang bất tỉnh đâu.”

     “Chỉ lần này thôi đấy... ta sẽ tin ngươi.”

     “Cảm ơn.”

     Cả hai bắt đầu cảm thấy ngại ngùng.

     Như thể đang cố gắng tìm kiếm từ để mà nói.

     “Ngươi đã giúp ta sưởi ấm à? Vì ta...”

     “...Ừ. Nhưng không phải giống trong phim mà hai người trần truồng ôm nhau đâu. Nếu như tôi dám làm thế thì cô giết tôi mất. Với cả tôi cũng không ấm cho lắm, tôi sẽ chỉ làm cô lạnh hơn thôi.”

     “Ta biết...”

     Thông thường thì dù Hisui có cố giải thích thế nào, thì Rushella vẫn lao vào tấn công cậu... nhưng hôm nay, cô lại hiền lành lạ thường.

     Trông cô thật yếu ớt, cùng với làn da trắng thuần khiết, ai cũng có thể nghĩ cô chỉ là một nữ sinh mỏng manh và vô cùng xinh đẹp.

     “Thứ này, cô để quên.”

     Hisui chìa cây dù ra cho Rushella.

     Chủ nhân của nó lại chỉ ngồi đó nhìn chằm chằm.

     “Đây là vật cần thiết với ma cà rồng lắm đúng không? Sao cô lại để lung tung thế?”

     “Vì...”

     Rushella bặm môi.

     Bởi cô không biết trả lời ra sao, cô chỉ đơn giản là nổi điên rồi ném đồ đi như một đứa con nít mà thôi.

     “Sao cô lại đứng hứng mưa thế? Không có ô thì cũng phải tìm chỗ trú chứ?”

     “Khi ta ở cửa nhà ngươi thì tự dưng trời đổ mưa. Ta không kịp tìm nơi trú...”

     “Thì cô có thể đập vỡ cửa kính và xông vào mà? Ngay cả khi mưa làm cho cô yếu đi thì cô vẫn làm thế được mà, phải không?”

     Hisui nói bừa cũng ra được một giải pháp, nhưng Rushella chỉ đáp lại từ tốn.

     “...Ta sợ, ta sợ ngươi sẽ nổi giận...”

     “......”

     [Cô ta để bị ngất trong mưa vì lý do như vậy thật hả? Khi còn đang do dự, thì mưa đổ ập xuống, rồi cuối cùng không có đủ thời gian để mà tìm cách khác, có lẽ mọi chuyện là như thế.]

     “...Dù sao thì cứ gác lại chuyện đó đã. Lại đây.”

     Hisui giơ cổ ra và chỉ vào đó.

     Rushella ngẩng đầu lên đầy bối rối, cậu miễn cưỡng nói thêm.

     “Hút nhanh đi.”

     “...Nhưng tại sao? Không phải ngươi luôn khó chịu khi bị ta hút máu sao?”

     “Dù sao thì khi cô gái kia đè tôi xuống... cô đã cứu tôi.”

     Hisui coi điều này như là một sự trả ơn. Thế nhưng cậu vẫn không chịu nhìn vào mắt Rushella.

     “Ma cà rồng sẽ bị suy nhược khi bị tấn công vào điểm yếu mà. Bị ướt mưa nhiều như vậy thì hút máu sẽ giúp cô hồi phục nhanh nhất. Cô phải rõ điều này hơn tôi chứ, phải không?”

     Hisui nói quả quyết và bình thản, nhưng Rushella vẫn không cựa quậy.

     Trước đây có bao giờ cô quan tâm đến cảm xúc của Hisui khi hút máu cậu đâu.

     “Sao, giờ cô không thích máu tôi nữa à?”

     “...Nhưng ta hút máu rất tệ, phải không!?”

     Rushella đưa chăn lên che mặt lại, nói đầy tuyệt vọng.

     Dù Hisui không nhìn thấy mặt cô, nhưng cậu có cảm giác cô đang khóc vậy.

     “Ngươi đã nói...”

     Hisui ngây người.

     Ý kiến vô ý của cậu đã làm tổn thương lòng tự trọng của cô gái ngạo mạn này.

     “......Nào giờ đâu phải lúc cho chuyện đó đâu đúng không?”

     “......”

     Rushella vẫn giữ im lặng, bực bội nhìn Hisui, như thể lời của cậu đã đánh đúng thóp cô vậy.

     “...Tệ, well... Là bởi vì thế. Là cô vẫn chưa quen đúng không? Cô đã mất trí nhớ. Cô sẽ sớm cải thiện thôi, vì cô là ‘Thuần Huyết’ mà.”

     “...Ngươi tin thật à? Rằng ta là ‘Thuần Huyết’ ấy?”

     “.........”

     “Ngay cả khi ta tự gọi mình là ‘Thuần Huyết’... ta chẳng có cách gì chứng minh cả.  Nếu như ta có người hầu hay là gia đình gì đó thì họ có thể giúp ta chứng minh, nhưng ta chỉ có một mình... ta chẳng thể chứng minh gì hết.”

     Rushella nói cay đắng.

     Cô chẳng có nơi nào để đi về trên thế gian này, cô là một con ma cà rồng đơn độc.

     Tự bừng tỉnh vào đêm hôm trước, cô chẳng thể tìm thấy đồng loại của mình ở nơi nào nữa.

     Cô đơn độc — tất cả những gì cô biết, đó là mình là một ‘Thuần Huyết’.

     Nhưng lại chẳng có cách nào chứng minh điều đó cả.

     “Với cả ‘Thuần Huyết’ thật sự là gì vậy? Ta mới chỉ biết nghĩa đen thôi, nhưng ta không thực sự hiểu nó...”

     “Giống như tôi là một con người thôi. Ngay cả trong cộng đồng ma cà rồng, những người thật sự hiểu rõ cụm từ đó cũng chỉ đếm được trên một bàn tay — không, có lẽ còn không được như thế. Những ai thật sự hiểu thấu chính là những ‘Thuần Huyết’.”

     Thật vậy, với những bí ẩn lớn nhất của truyền thuyết về ma cà rồng, thì không gì có thể vượt qua được ‘Thuần Huyết’.

     Đối với một ma cà rồng, người đã hút máu họ chính là ‘Chủ Nhân’ của họ. Và những ‘Chủ Nhân’ đó cũng có chủ nhân của riêng họ.

     Cái vòng đó lặp lại và kéo dài mãi, và ‘Thuần Huyết’ chính là điểm kết cuối cùng.

     Ngoài ra cũng có những đứa con được sinh ra từ ma cà rồng, đó chính là những ma cà rồng ‘Thuần Chủng’. Và quay ngược lại tìm hiểu dòng dõi của những ‘Thuần Chủng’ đến những tổ tiên đầu tiên, thì cũng có thể tìm ra những ‘Thuần Huyết’.

     Hút máu và giao phối là hai phương pháp để tạo ra những ma cà rồng mới.

     Ma cà rồng không đơn độc tồn tại, họ có một gia phả vô cùng đồ sộ và phức tạp.

     Với người đứng ở trên đỉnh gia phả không ai khác chính là ‘Thuần Huyết’.

     Họ đã tạo ra vô vàn người hầu và hậu duệ, thế nên sự tồn tại của ‘Chủ Nhân’ hay ‘Tổ Tiên’ đầu tiên là rất tự nhiên.

     Vậy thì — những ‘Thuần Huyết’ này từ đâu mà có?

     Vốn chẳng có câu trả lời nào xác đáng cho chuyện này cả.

     “Vậy... vậy ta là ai!? Tại sao......”

     Nước mắt bắt đầu lại dâng lên trong mắt Rushella, Hisui vẫn bình thản nói tiếp.

     “Là do máu.”

     “......?”

     Nghe những lời gãy gọn của Hisui, Rushella cuối cùng cũng đã ngẩng lên để nhìn cậu.

     “Cách để nhận ra một ‘Thuần Huyết’ — chính là dòng máu. Ma cà rồng cảm nhận được vị ngọt và ngon lành của máu, nhưng con người thì không như thế, với họ đó chỉ là một dạng chất lỏng. Nhưng máu của ‘Thuần Huyết’ thì lại khác. Ngay cả con người hay ma cà rồng ở bất kỳ tộc nào đều bị máu của ‘Thuần Huyết’ thu hút. Loại máu ấy tỏa ra hương thơm của hoa hồng, khiến người ta muốn nếm nó... Người ta còn nói hương vị đó ngọt đến độ có thể làm trái tim và linh hồn tan chảy. Dù thế tôi cũng chẳng hứng thú gì uống nó.”

     “Ngươi......”

     “Hơn nữa khi máu chảy ra, từng giọt máu sẽ đọng lại thành vệt có hình dạng nhất định. Dạng chất lỏng đó chống lại hoàn toàn các định nghĩa vật lý. Họ còn nói nó có màu sắc khác nữa, nhưng tôi chỉ biết có vậy thôi.”

     “......”

     Hisui nói một cách lạnh lùng, trong khi Rushella lặng yên lắng nghe.

     Rồi như thể được giọng của cậu hướng dẫn, cô với tay lấy thanh đoản kiếm đặt trên bàn.

     Hisui ngay lập tức cảnh cáo.

     “Đừng có làm gì liều lĩnh.”

     “Nhưng......”

     “Dù cô có là ‘Thuần Huyết’ hay không thì cũng không quan trọng với tôi. Nếu như cô muốn tự mắt nhìn điều đó thì tôi cũng không quan tâm, nhưng hãy để đến khi nào cơ thể của cô hồi phục đã.”

     “......”

     “Được rồi, nào mau uống đi. Cô mà chần chừ là tôi đổi ý đấy.”

     Bị thúc giục, Rushella rụt rè tiến lại gần Hisui.

     Ban đầu thì được gọi là một “nụ hôn”, nhưng lần này thì hành động ấy mới giống một nụ hôn hơn bao giờ hết.

     Để có thể ngồi vững, Rushella chậm rãi vòng hai cánh tay quanh cổ Hisui, khuôn ngực đồ sộ của cô áp vào ngực Hisui khiến nhịp tim cả hai như cùng hòa làm một.

     Không giống như những cử chỉ cưỡng ép đầy bạo lực trước đây, Rushella thật nhẹ nhàng chạm môi cô vào cổ Hisui.

     Cô nút nhẹ lên da cậu.

     Thay vì cắm ngập hai răng nanh xuống như bản năng, cô ấn nhẹ xuống như thể một con thú cưng đang chơi đùa với chủ nhân nó.

     Chờ máu rỉ ra từ vết thương, cô không hút mạnh, mà chỉ liếm lên nhẹ nhàng. Ngay cả khi những giọt máu tươi ứa ra ngoài khóe miệng, cô cũng dùng lưỡi liếm sạch. Để máu không dây ra vùng da quanh cổ, cô thận trọng quét cái lưỡi đỏ máu của mình quanh cổ cậu.

     “Mmm......”

     Cảm giác nhột nơi cổ làm Hisui cựa mình.

     Lần này cậu không còn đau nữa.

     Thậm chí cậu có thể nói là khá thoải mái, có thể liên tưởng như khi mút nhẹ đầu ngón tay bị đứt vậy.

     Rushella lần này hút không lâu, cô nhanh chóng kết thúc và rời khỏi cơ thể của Hisui.

     Để lại một sợi nước bọt bạc nối giữa miệng cô và da cổ cậu.

     “...Đủ rồi hả, cô hút ít vậy thôi à?”

     “Ừ......”

     Rushella gật đầu, ngượng ngùng kéo lại chăn và trở lại ghế sofa.

     Trông thấy đã cô đã phần nào hồi phục, Hisui đứng dậy.

     “Nếu như đi được rồi thì cô nên đi tắm đi, sẽ ấm hơn đấy.”

     “Ể......”

     “Quần áo cô chưa khô đâu. Nếu muốn thì hãy dùng đồ của tôi cũng được. Phòng tôi ở tầng hai, phía bên phải, tủ đồ ở trong đó ấy.”

     Hisui nói xong liền tiến về phía bếp nằm kế phòng khách.

     Rushella ngây người ra nhìn lưng cậu, rồi bắt đầu loạng choạng đứng dậy.

     Gần một giờ sau, Hisui đã bày bữa tối ra chiếc bàn thấp trong phòng khách.

     Vì cậu còn không ăn tối hôm qua, nên hôm nay Hisui sẽ chuẩn bị một bữa tối ra trò.

     Trên bàn đang đặt một đĩa mỳ, một bát salad lớn và súp rau.

     Ngoài ra còn có một bộ đĩa dành cho hai người.

     Ngay sau khi vừa bày biện xong, Hisui nghe thấy tiếng người bước vào phòng.

     Rushella vừa mới tắm xong.

     “Oh cô tắm xong rồi à... Này, sao lại mặc cái đó!?”

     Người đẹp với cơ thể vẫn còn nghi ngút hơi nước nóng — Rushella — chẳng mặc gì hết ngoài một chiếc áo sơ mi trắng.

     Cô chẳng mặc gì bên dưới, và phần ngực áo còn chưa cài hết khuy. Bộ ngực của cô nhìn như thể sắp trào ra ngoài, và hai đầu nhũ nhỏ nhô ra, chọc vào lớp vải áo cũng hiện ra rõ ràng.

     Ai cũng có thể vô tình nhìn được phần ở giữa hai bắp đùi thon thả của cô nếu như không cẩn trọng... Hisui cố hết sức để rời mắt cậu ra khỏi vùng nguy hiểm này.

     “Đó là đồng phục của tôi phải không......? Tôi định Thứ Hai mặc nó đấy, thế nên tôi mới treo lên giá......”

     “Ngươi bảo ta tự đi tìm đồ mặc mà. Cái này che được hết cả bên dưới. Lại còn đẹp nữa.”

     Rushella nói thích thú mà không mảy may suy nghĩ.

     “Thôi được rồi, gì cũng được...... cô ngồi xuống đi. Tôi nấu hơi nhiều đấy. Dù tôi có đang rất đói nhưng tôi không nghĩ một mình có thể ăn hết đâu.”

     Chỉ khi Hisui chỉ xuống cái bàn thấp đầy đồ ăn, thì Rushella mới để ý đến.

     Với vẻ mặt đầy cảnh giác, cô nhìn Hisui như thể muốn được xác nhận lại.

     “Ta có thể sao......?”

     “Tôi vừa nói là tôi làm dư mà không nghe thấy à? Cứ thoải mái đi, tôi không cho tỏi vào đâu. Thật ra là tôi cũng chẳng bao giờ ăn tỏi, ngay cả ớt nữa, lâu lắm rồi tôi không ăn chúng.”

     “...Ừm sao mà ngươi mua được mấy thứ này, cả ngày hôm qua ngươi ở với ta mà?”

     “Tôi đã mua trong đợt giảm giá lần trước...... mà dù sao thì cái người khó chịu đó đã không còn ở trong nhà nữa.”

     “......?”

     Rushella có thể nhận ra thứ gì đó ẩn trong câu nói của Hisui, nhưng thay vì hỏi tiếp, cô chỉ ngồi xuống đối diện cậu.

     Nhìn cậu vỗ hai tay vào với nhau và nói “Itadakimasu”, cô bắt đầu bắt chước theo.

     “Itadaki, masu......”

     Và sau đó bữa tối bắt đầu.

     Rushella dùng dĩa để cuộn mỳ lại và quan sát chúng một lúc, rồi quyết định đưa nó vào miệng.

     “...Ngon quá.”

     “Cảm ơn.”

     Hisui nói lặng thinh.

     Rushella toét miệng cười và bắt đầu tấn công đĩa mỳ.

⸻⸻⸻

     Khi thức ăn trên bàn gần như đã được dọn sạch, Rushella chợt lên tiếng như thể vừa nhớ ra điều gì.

     “...Này.”

     “Hửm?”

     “Ngươi cũng nói cho ta về bản thân ngươi đi......”

     “Hử?”

     Hisui ngẩng đầu lên trong khi vẫn còn đang húp bát súp của mình, không hiểu Rushella vừa nói gì.

     “Sáng nay sau khi quan sát mọi vật... giờ ta đã hiểu rồi. Rất có thể chủng tộc của chúng ta  giờ chỉ còn lại vài người sống sót. Ngay cả khi còn sống sót, thì họ cũng sẽ trốn đi và dành cả đời còn lại trong bóng tối. Thế nên con người sẽ không biết đến sự tồn tại của bọn ta. Nhưng ngươi thì khác, ngươi hiểu quá nhiều, đặc biệt là về ‘Thuần Huyết’... người thường sẽ không vậy đâu phải không?”

     “......”

     “Ngươi nói ngươi đã từng biết một ma cà rồng phải không? Người đó... nói cho ngươi à?”

     Rushella nhìn cậu chăm chú.

     Hisui chỉ muốn đơn giản là lờ cô đi, nhưng cuối cùng cũng không thể thắng được ánh mắt cô. Cậu nhún vai, đặt lại bát xuống bàn.

     “Thay vì nói đó là người quen...... tôi nghĩ nói là gia đình thì đúng hơn.”

     “Sao ngươi lại nói dối ta?”

     “Tôi không nói dối. Đó vẫn tính là người quen thôi. Nếu như tôi nói với cô thì cô sẽ hỏi nhiều lắm nên tôi chỉ nhắc qua thôi.”

     “Ngươi ranh mãnh vừa thôi...... nhưng gia đình là sao hả? Ngươi thực sự là......”

     “Chúng tôi không phải máu mủ gì. Cô có thể nghĩ đó là là mẹ nuôi của tôi cũng được, mặc dù tôi ghét phải thừa nhận điều đó lắm.”

     Hisui ngay lập tức hồi tưởng lại, bầu không khí trước mặt chập chờn như mang đầy ký ức.

     Đó là một ký ức rất buồn.

     “Một người tầm tuổi ngươi thường sống với cha mẹ phải không? Cha mẹ ngươi—”

     “Chết rồi. Tôi còn chẳng nhớ mặt họ. Sau đó tôi chỉ được kể lại, tôi được một ma cà rồng nhận nuôi khi tôi đã nhận thức được.”

     “Đó là... một phụ nữ à?”

     “...Sao cô phải quan tâm đến giới tính như thế?”

     Hisui hơi ngạc nhiên.

     Rushella vẫn trông như thể đang rất xung đột, tiếp tục hỏi.

     “Nói đi!! Là một người phụ nữ, phải không?”

     “Ừm, đúng vậy......”

     “Người phụ nữ đó như nào!? Có xinh hơn ta không!?”

     “Đẹp xấu là tùy mỗi người chứ? Người đó lớn tuổi hơn cô. Ai mà biết là bao nhiêu tuổi được cơ chứ.”

     “Lớn tuổi hơn ta hả!? Vậy là ta thắng rồi!”

     “...Ai mà biết được. Mà ma cà rồng cũng có khái niệm già trẻ à? Dù tôi không biết cô đang nghĩ liên thiên gì, nhưng chuyện ma cà rồng nhận nuôi con người có lẽ là chẳng có gì lạ đâu. Chắc là để nuôi lớn và vỗ béo thôi, có lẽ là để hút máu tôi?”

     Cuối cùng cũng chỉ là ma cà rồng và thức ăn của nó — đó là kết luận của Hisui.

     Rushella vẫn hoài nghi, nhìn Hisui không dứt và hỏi.

     “Người phụ nữ đó... chuyện gì đã xảy ra với bà ta?”

     “Chết rồi.”

     Không một chút đau buồn, một câu trả lời hoàn toàn ráo hoảnh.

     Rushella trông hơi thương tiếc và không biết nên nói gì. Hisui chỉ tiếp tục ăn mà không phản ứng gì thêm.

     Dù Hisui không buồn đau, cũng chẳng nhung nhớ, nhưng Rushella vẫn có thể nhận ra thứ gì đó khang khác trong lời cậu.

     Chết — đó là từ chỉ dùng cho vật sống, những cơ thể có tuổi thọ hữu hạn.

     Thế nên, ‘chết’ không dùng cho ma cà rồng.

     Họ không ‘chết’, mà là ‘bị hủy diệt’.

     Và vì lý do nào đó, có thể là vì họ đã chết sẵn rồi.

     Ít nhất với khái niệm ‘sống’ của loài người, họ đã vượt ra ngoài cả sự tồn tại.

     Thế nhưng cậu vẫn dùng từ ‘chết’ để miêu tả ma cà rồng đã nuôi nấng mình.

     Về cơ bản, cậu đã coi người đó như một con người.

     “Người đó như thế nào... ma cà rồng đó ấy?”

     “Một phụ nữ kỳ lạ. Dù bà ấy coi Nhật như là quê nhà, nhưng vẫn chạy ngang dọc cả thế giới. Bởi vì tôi phải đi cùng bà ấy, nên tôi chẳng được đi học cho đến khi sơ trung. Ngôi nhà này cũng là của bà ấy. À đúng rồi, có một điều nữa...”

     “Gì thế?”

     “Người đó cũng là một ‘Thuần Huyết’.”

     “CÁI GÌIIIIIIIIIII!?”

     Rushella sửng sốt.

     Lần gặp đầu tiên, cô biết rằng Hisui không hề ngạc nhiên khi nhìn thấy ma cà rồng, thậm chí còn bình tĩnh đến đáng ngờ — cộng với cả thể trạng của cậu nữa, cô đã nghi ngờ không biết mình có phải đã hút máu từ một người phi thường không!?

     “Là bà ấy nói thế. Tôi cũng không biết chi tiết. Bởi vì tôi sống với bà ấy, nên tôi biết rất nhiều về ma cà rồng. Nhưng bản thân tôi thì vẫn là một học sinh cao trung bình thường.”

     “Ngươi vẫn vô sự sau khi bị ta hút máu. Với ta thế không phải là bình thường đâu.”

     “Ừ, nhưng chỉ khi tôi bị hút máu thôi. Khi mà không mất máu thì tôi chẳng khác gì người thường cả. Thể trạng đặc biệt của tôi chỉ được kích hoạt khi có ma cà rồng cắn. Tôi không muốn nói nhiều về chuyện này đâu. Đã nhìn thế giới xung quanh hôm nay rồi, cô có nhớ ra gì không?”

     “Không......”

     Rushella buồn bã lắc đầu. Bản thân cô là ai, sự thật đó vẫn còn chưa chắc chắn.

     “Tuy nhiên ta đã có vài thu hoạch. Thứ nhất, ta quyết định cần phải học thêm nhiều về thế giới loài người. Chắc chắn là sẽ có nhiều liên hệ mật thiết về nguồn gốc của ta.”

     “Tôi hiểu... được thôi.”

     “Vậy nên... ta cũng sẽ đi học!”

     Rushella lại hợm hĩnh và dõng dạc tuyên bố.

     “ỂEEEEEEEEEE!?”

     [Có lẽ cô gái này không hồi phục thì còn tốt hơn.]

     Nhìn thấy vẻ mặt tự phụ của cô, mặt Hisui bắt đầu co giật.

     “Ể, cái quái gì đấy, cô định Thứ Hai cũng đến trường cùng tôi à?”

     “Dĩ nhiên rồi! Ngươi còn là người hầu của ta, nhiệm vụ của ngươi là phải ở cạnh phục tùng ta!!”

     “Từ chối!! Cô nghĩ cô quan trọng lắm đấy à!?”

     “Ta là ‘Thuần Huyết’ vĩ đại của chủng loài ma cà rồng!!”

     Rushella tự mãn ưỡn bộ ngực khổng lồ của mình ra.

     Hisui bắt đầu thầm hối tiếc vì đã cứu cô, liếc nhìn Rushella qua khóe mắt khi cô đứng dậy và rời phòng khách.

     Và rồi cô nhanh chóng quay lại với một cái bao vải trong tay, lớn cỡ bằng đầu người.

     “Cái gì đấy?”

     “Ta cất trong quan tài đấy.”

     Rushella không trả lời, mà đổ cái bao ra sàn.

     Một ánh sáng vàng kim rực rỡ lóe ra ngoài.

     Nối tiếp theo sau là những tiếng kim loại va lách cách, đổ ngổn ngang ra khắp các ván sàn gỗ.

     “Cái này...”

     Hisui nhặt một cái lên và ngắm nghía. Không thể tin được, đó là xu vàng, cỡ phải bằng đồng 500 yên với họa tiết giống như mặt ai đó khắc bên trên, nhưng ai mà biết được niên đại và nguồn gốc của đồng xu đó. Nó không được mạ vàng, mà là được rèn từ vàng nguyên chất.

     Có khoảng năm trăm đồng vàng lăn trên sàn, ngay lập tức khiến căn phòng sáng loáng một màu rực rỡ.

     Nhìn như thể vừa mở một kho báu ra trong truyện cổ tích vậy.

     “Gì đây, tích lũy tiền để ngủ đông à?”

     “Dù ta không biết chính xác là bao nhiêu, nhưng chắc chắn là rất đáng giá phải không?”

     “Dĩ nhiên, đây là vàng thật mà... nhưng mà phải chuyển thành tiền mặt trước đã.”

     “Ta biết. Vậy nên, ừm... là, à, ừm......”

     Rushella vừa dõng dạc lại vừa len lén nhìn phản ứng của Hisui.

     “Như thế này gọi là ‘thuê’ phải không?”

     “Hử?”

     Hisui bối rối.

     Rushella thì lúng túng đan những ngón tay vào nhau, và ngẩng lên nhìn Hisui.

     “Ừm...... Nếu như đi học, thì ta cần một địa chỉ. Tìm cái mới thì lắm chuyện lắm...... Với cả ngươi là người hầu của ta, vậy nên ở cạnh ta là nghĩa vụ của ngươi, không hỏi gì hết!! Đáng lẽ ngươi mới là người quỳ xuống và xin ta ấy!! Nhanh quỳ xuống và xin ta ở cạnh ngươi đi!!”

     “Hử—!?”

     Hisui rúm ró mặt mày.

     Lẽ ra cậu không nên cứu cái cô này, lẽ ra nên mặc xác cô ta. Cậu bắt đầu hối hận vô vàn vì những việc đã làm cho cô.

     Rushella cúi xuống và bắt đầu nhặt những đồng xu vàng rơi vãi. Và rồi cầm một đống trong tay, cô đưa chúng cho Hisui.

     “Ngươi không muốn... hả? Như thế này chưa đủ sao......?”

     “Cô......”

     “Ta không thể...... ở đây sao......?”

     Giống như khi cô thú nhận mình bị mất trí nhớ, giọng Rushella mơ màng và thật vô vọng.

     Giống như màu làn da của cô, sự tồn tại của cô mỏng manh đến độ dường như muốn nhuộm trắng cả khung cảnh xung quanh.

     Hisui gãi đầu, và rồi nhặt lấy một đồng xu từ tay Rushella.

     “Tôi sẽ giữ như bùa may mắn vậy.”

     Nói đến đó, Hisui đứng dậy, dọn dẹp bàn và đem đồ đạc vào bếp.

     “Khoan đã, ngươi......”

     “Dù sao thì đây cũng không phải nhà tôi. Đây là nhà đồng loại của cô.”

     “......”

     “Nghĩa là... nếu như có một ma cà rồng không thân thế rõ ràng sống ở đây, tôi sẽ không phản đối gì hết.”

     Hisui nói, quay lưng về phía cô, lời nói khiến Rushella bất giác mỉm cười.

     Cô đã thoải mái trở lại, ngay lập tức vẻ mặt cô trở lại đúng với tầm tuổi của mình.

     Hisui dù quay lưng cũng có thể cảm nhận được sự thay đổi ấy, cậu nói lãnh đạm.

     “Phòng trong cùng ở tầng hai...... sẽ rất tiện cho cô. Phòng đó có rèm dày lắm có thể ngăn ánh sáng nên ban ngày cô không phải lo đâu. Đó cũng là phòng rộng nhất đấy.”

     “Rõ!”

     Rồi như thể muốn được nhìn phòng mình ngay lập tức, Rushella lao thẳng lên tầng hai.

     Hisui mỉm cười, và bắt đầu rửa bát đĩa.

⸻⸻⸻

     Chỉ trong nháy mắt, màn đêm đã buông xuống đen thẫm — Hisui đang đi xuống tầng hầm của căn nhà.

     Tầng hầm rất rộng, diện tích bằng nguyên một tầng nhà.

     Nơi này được xây bởi đá khối, được sắp xếp với một thư viện, hầm rượu, kho đồ ăn, được chiếu sáng bởi nến mang đến một bầu không khí rất trung cổ — nói cách khác, là một phong cách rất hợp với ma cà rồng.

     Rushella chắc hẳn đã ngủ trong căn phòng mà cậu chỉ cho cô. Ban đầu cậu đã định cho cô ngủ ở tầng hầm vì cô không ưa ánh sáng.

     Nhưng Hisui đã không làm thế.

     Bởi vì trong tầng hầm có một thứ, thứ đang ở ngay trước mắt cậu, thứ mà ma cà rồng vô cùng khắc kỵ.

     Vật đó đâm sâu xuống sàn, là điểm yếu của ma cà rồng, như là ánh sáng vậy.

     Một cây thánh giá.

     Cây thánh giá cắm hơi nghiêng, ấn chặt trong lòng đất, kích thước lớn đến độ có thể đóng đinh được một người trên đó. Nó ánh ra những ánh trắng như bạc, một vật thể thuần khiết thật hoàn hảo.

     Các cạnh của cây thánh giá được đánh bóng để sắc lẹm như dao, với bốn đầu được tạo thành hình “móc câu”, giống như đầu mũi tên hay lưỡi câu cá vậy.

     Nó có một viên đá quý màu đỏ thẫm gắn ở giữa, bọc xung quanh là những sợi xích tượng trưng cho giáo lý.

     Tuy kiểu cách có khác những cây thánh giá khác ở trong nhà thờ, nhưng hoàn toàn không ảnh hưởng gì đến những ý nghĩa thiêng liêng mà một cây thánh giá mang trong người.

     Những cây thánh giá dùng để trang trí không gây nguy hại gì cho ma cà rồng cả.

     Nhưng cây này là đồ thật.

     Nó là cây thánh giá dùng để tiêu diệt quỷ dữ và thanh tẩy thế giới.

     Hơn nữa, đó còn là bia mộ cho chủ nhân chính thức của căn nhà này, của nơi này.

     Hisui nhìn chằm chằm vào cây thánh giá, đau buồn ngập tràn trong mắt cậu.

     Đối diện với nó hồi lâu, cậu thì thầm với nó, nghe giống như là phàn nàn hơn.

     “Này...... ngôi nhà này có bị nguyền rủa không? Bà biết không, có một con ma cà rồng kỳ quặc vừa chuyển vào đấy? Bà có sắp sẵn không vậy? Giờ cô ấy đang ngủ trong phòng của bà.”

     Cây thánh giá bạc vẫn đứng im lìm, rõ ràng nó đâu có thể hồi đáp gì.

     “Bà đã chết rồi, nhưng một người khác lại đến. Thật sự tôi không muốn dính dáng gì đến giống loài của bà nữa đâu, nhưng rồi tôi lại phải gặp một cô gái khác.”

     Cây thánh giá vẫn im lặng.

     Không một câu trả lời.

     Hisui cúi xuống, nhìn chăm chăm vào viên đá đỏ được khảm sâu vào trong mặt phẳng bạc trước mắt.

     “Nào, nói gì đi...... Miraluka.”

     Cây thánh giá vẫn không di chuyển.

     Cái bia mộ đã chọn sự im lặng như thể để từ chối cuộc sống.

     Người đã chết thì không thể hồi sinh.

     Bất kể cậu có kiên trì thế nào, thì cũng chỉ có không gian trống trải đáp lại.

     Dù Hisui vốn biết là vô vọng, nhưng cuối cùng thì vẫn chẳng có gì thay đổi hết.

     Cậu đành lặng thinh mà rời khỏi tầng hầm.

⸻⸻⸻

     “Ow ow ow!!”

     Sáng hôm sau, dù không có cái đồng hồ báo thức chết tiệt, Hisui vẫn không thể vui vẻ mà thức dậy thoải mái được.

     Sau ngày đầu tiên đau khổ ở trường học, cuối cùng cũng là Thứ Bảy.

     Cậu mới chỉ vừa chuẩn bị cho kỳ học chính thức vào tuần tới bằng một ngày cuối tuần yên ả, thì một cơn đau đã nhói lên ở cổ.

     Hisui mở mắt...... đã thấy một con ma cà rồng đang hút máu cậu ở đúng vị trí như ngày hôm qua.

     “Cô đang làm gì đấy... Rushella-san!?”

     “Ta đang làm gì á? Hút máu buổi sáng chứ làm gì. Sau khi tắm mà hút máu là ngon lành nhất đấy.”

     Rushella nói một cách thẳng thừng. Cơ thể cô tỏa ra hơi ấm và vẫn còn hơi ẩm ướt.

     Cả cơ thể trắng nhợt của cô đang quấn trong cái khăn tắm.

     Thỏa thuê uống máu sau khi tắm táp y hệt hôm qua vậy.

     “Ai bảo cô suốt ngày tắm như vậy!? Đêm qua vừa tắm rồi còn gì!? Cô là Shizuka à!?”

     (Shizuka: Nhân vật trong Doraemon rất thích tắm trong bồn tắm.)

     “Im nào, ta chỉ tắm trước để hút máu cho ngon thôi!”

     “Sao lại phải tắm trước để mà hút máu người khác cho ngon!? Thế mà nghe được à!? Nào nào tránh ra đi, đau lắm đấy!”

     “Ngươi dám nói thế với chủ nhân của mình à!? Ta đã trả tiền rồi mà!”

     “Ở Nhật không bán máu đâu nhé! Với cả cô nghĩ có thể dùng một đồng vàng để mua máu của tôi thì nhầm rồi nhé, máu tôi mà rẻ thế à!!”

     “Ngươi ồn quá đi, có ai thèm quan tâm đâu!?”

     Rushella ấn mạnh xuống hơn khi Hisui bắt đầu vùng vẫy.

     Cố vùng vẫy khiến tay cậu vô tình chạm vào ngực Rushella, và cái khăn tắm của cô rơi ra.

     “Đ-Đừng nhìn—!!”

     “Đây là lỗi của cô đấy nhé......!!”

     Cái cảnh quen thuộc lại tái diễn một lần nữa trong căn nhà đang vang vọng đầy tiếng rên rỉ và la hét.

     Ma cà rồng và con người, chủ nhân và người hầu.

     Đó là bức màn vừa vén lên, hé lộ cho màn kịch về cuộc sống chung của Hisui và Rushella.

Bình luận