Mục lục
Chương 4: Vật Tế
8491 từ

     “Hừm, Hi-kun, anh có thường xuyên làm điều đó với cái cô ‘Thuần Huyết’ mất trí kia không?”

     “Sao cô có thể nói kiểu kỳ quặc như thế!? Tôi để máu mình bị rút ra đấy nhé hiểu không? Như thế không vui tí nào đâu!!”

     “Vậy thì chúng ta làm điều đó đi? Về đứa con của chúng ta ấy, anh sẵn sàng chưa?”

     “...Làm ơn bỏ cái ý tưởng đó ra khỏi đầu được không. Nào, tôi van xin cô đấy, cô có thể nói chuyện bình thường được không...”

     Tan học, Hisui đang nằm ườn ra trên bàn.

     Lớp học đã về gần hết, chỉ còn có cậu và Mei ở bên cạnh.

     Sau kỳ nghỉ cuối tuần thì đã vài ngày trôi qua. Rushella cũng đã bắt đầu nhập học chính thức. Hisui thì hầu như chẳng trò chuyện với một bạn học nào khác, nhưng lại rất hay tán gẫu với Mei như thế này.

     Cả ngày hôm nay, Hisu đã cố hỏi cô về nguồn gốc của Rushella, nhưng Mei và cả đồng loại của cô cũng không rành nhiều về ma cà rồng.

     “...Cái cô đó từ đâu nhảy ra vậy không biết?”

     Hisui đã dùng cả cuối tuần để kiếm tìm nguồn gốc của Rushella bằng mọi cách có thể nhưng vẫn chẳng có manh mối nào.

     Cậu đã đi cả vào rừng nơi cô tỉnh dậy. Nhưng nơi đó dường như chẳng có dấu vết của con người, mà cậu cũng chẳng mong là có. Hisui đã xác nhận được vị trí của cỗ quan tài, nơi đó vẫn còn dấu vết, thế nhưng lại chẳng có gì xác minh cho thời điểm nó được đặt ở đó.

     Hisui đã thử mang cả đồng vàng của Rushella đến kiểm chứng tại một cửa hàng đồ cổ, nhưng ngoài việc biết chúng là vàng thật ra, thì chẳng có gì thêm nữa: niên đại, vùng miền hay quốc gia, chẳng gì cả.

     Theo các tay mua đồ cổ, thì có thể là chúng chỉ được đúc ra chứ không được dùng để lưu thông.

     “Thế là đi tong cả ngày nghỉ của tôi như thế đấy. Tôi đã dành cả ngày nghỉ quý giá của mình để làm việc rỗi hơi.”

     “Ôi trời, nhưng không phải anh đã rất vui vẻ khi đi cùng cô ta đó sao. Khi con nhỏ đó thử đồ, anh đã khen ‘Cô mặc bộ đó đẹp đấy’. Anh còn đi ra cả khu bán đồ lót với cô ta.”

     “Không, là cô ta kéo tôi ra đó đấy chứ... tôi đã mua mấy đồ đó cho cô ta, nhưng cô ta vẫn mặc áo của tôi ở nhà... Này, sao mà cô biết đấy!?”

     “Em đang đi mua đồ thì tình cờ gặp hai người. Rồi em đi theo và theo dõi.”

     “Đi theo và theo dõi của cô là ý gì vậy hả!?  Đừng có thản nhiên nói đến việc bám đuôi người khác một cách tỉnh bơ như thế!!!"

     “Đừng coi thường em. Từ tổ tiên cho đến nhiều đời truyền lại, rình mò là truyền thống của người nhân tạo rồi. Từ lúc sinh ra, để báo thù kẻ đã tạo ra mình, cụ tổ đã coi nó như vũ khí tối thượng của mình. Nếu có thể áp dụng năng lực này vào tình cảm giữa hai đứa mình, chắc anh cũng đoán được kết quả rồi chứ?”

     Hisui chả muốn nghĩ tới viễn cảnh đó chút nào.

     Theo như cuốn tiểu thuyết về Frankenstein, mặc dù đã trốn đến tận Bắc Cực, nhà khoa học vẫn bị bám theo bởi con quái vật chính mình tạo ra.

     “...Tôi thấy thế này là không thể gọi cô là một nữ sinh trung học bình thường được rồi.”

     “Ôi trời... Ý anh là em có vấn đề phải không?”

     Mei áp sát mặt mình vào Hisui.

     Nhờ hai nút áo trên đã bị mở ra, nên đập vào mắt Hisui không gì khác chính bộ ngực căng tròn và mép áo ngực màu hồng nhạt của Mei.

     Nếu có ai đó có thể đọ được độ lộng lẫy với Rushella, thì đó chính là Mei. Đây mới là điều nguy hiểm nhất.

     Chỉ một chút nữa thôi, nếu Mei cứ làm tới như vậy, Hisui có lẽ không còn dám khẳng định mình sẽ không thể theo nguyện vọng “sinh con” cho cô nàng.

     Cậu vội quay khuôn mặt đỏ tưng bừng của mình đi chỗ khác. Cùng lúc đó, một vị cứu tinh không mời mà đến chợt xuất hiện.

     “Về nhà thôi... Khoan đã, tại sao cô lại ngồi đây??!”

     Thoáng thấy Mei, cô nàng ma cà rồng Rushella nhăn mặt và tiến lại.

     Cô đang mặc bộ đồng phục vừa mới may cuối tuần trước. Không mang dù trong tay, Rushella chẳng khác gì một nữ sinh trung học bình thường.

     “Tôi ở đâu là quyền của tôi. Khi nào tôi xong việc với Hi-kun, tôi sẽ đi”.

     “Hi-kun là cái quái gì thế?”

     “Hisui. Vì anh ấy là Hisui nên tôi sẽ gọi là Hi-kun không được sao? Một ngày nào đó, tôi sẽ gọi anh ấy là Hii-hii ❤.”

     “Không đời nào!!!”

     Mặc cho Hisui ra sức chống cự cái biệt danh dị hợm kia, nhưng dường như Mei không có ý định rút nó lại. 

     Mei nở một nụ cười đắc thắng và bước về phía Rushella.

     “Dù cô có ăn mặc thế nào cũng vậy thôi. Ma cà rồng thì nên ngoan ngoãn ngủ trong quan tài và chờ đêm xuống đi.”

     “Thứ đồ giả nhà ngươi cũng vậy. Tốt nhất là ngươi nên câm họng và yên phận làm vật trang trí đi.”

     Hai người nhìn thẳng vào nhau, chiến trận có thể bùng lên bất cứ lúc nào.

     Lúc sau, cả hai cùng “hmph” một tiếng rồi bước qua nhau.

     Mei đi thẳng tới lối ra. Cô quay đầu lại và cảnh báo:

     “Anh nên cẩn thận đi Hi-kun. Dù thể trạng của anh vẫn còn là một bí ẩn với mọi người, nhưng nếu anh cứ luẩn quẩn bên con ma cà rồng đó, kết cục của anh cũng sẽ như chúng thôi.”

     “...Có thể đấy.”

     Chàng trai vốn được nuôi dưỡng bởi ma cà rồng thẫn thờ đáp lại, trông theo dáng Mei khuất dần khỏi tầm mắt.

     Rushella giận dữ bước tới trước mặt, chặn tầm nhìn của cậu.

     “...Sao thế?”

     “Ngươi... thích loại con gái đó à?”

     “Ai mà yêu nổi một người đè mình xuống sàn nhà... Cô ấy chỉ muốn cơ thể tôi thôi. Nguyên cơ thể. Cái thứ cuồng dâm đó, tôi thật không thể...”

     “Thế thì tốt... Về nhà thôi.”

     Rushella gật đầu, mặt không dấu được vẻ hài lòng, vừa thúc cậu bước đi thật nhanh.

     Một lát sau, hai người đã ra khỏi cổng trường.

     “Nhân tiện, ngươi có tham gia vào ‘kâu nhạc pộ’ nào chưa?"

     Rushella hỏi điều đó chắc là vì cô vừa tham dự buổi giới thiệu câu lạc bộ. Buổi giới thiệu này là do anh chị khóa trên tổ chức để thu hút học sinh mới.

     Hisui vốn chẳng quan tâm đến những chuyện đó. Thế nên cậu thờ ơ trả lời:

     “Không. Nếu có thể, tôi tham gia câu lạc bộ về nhà.”

     “Là gì thế? Hôm nay ta không có nghe về câu lạc bộ đó, họ không nhắc đến à?”

     “Hoạt động của câu lạc bộ đó là: Sau một ngày học mệt mỏi, mọi người sẽ ca hát để ngợi ca tuổi thanh xuân. Vấn đề lớn nhất đó là giáo viên chủ nhiệm thường xuyên ca cẩm toàn thứ rác rưởi trước khi bị đuổi việc. Điều này chủ yếu là do tính cách giáo viên thôi. Tôi đoán là chúng ta may mắn vì tiết của giáo viên chủ nhiệm ít hơn các lớp khác đấy.”

     “Có mà ý ngươi là đi về nhà thật ấy. Đừng có mà lảm nhảm liên thiên nữa.”

     “Cô hiểu chuyện rồi đấy.”

     Rushella đã dần quen với lối suy nghĩ hiện đại nên càng ngày càng khó lừa cô ấy.

     Mặc dù hiện tại thì cô đang gặp khó khăn với việc bài vở, nhưng bắt kịp mọi người có lẽ chỉ là việc thời gian.

     “Giáo viên bảo vài ngày tới sẽ có một buổi thực tế để tham quan các ‘kâu nhạc pộ’... Ngươi có định đi không?”

     “Tôi chả quan tâm. Eh, mà nói vậy... cái gì kia, nghĩa là cô muốn đi xem hả?”

     “Ta chỉ muốn xem qua thôi. Ừm, mấy tên tham gia ‘kâu nhạc pộ’ có vẻ vui lắm. Ta hơi tò mò một chút... không biết chúng thật sự là gì.”

     Mặc dù cố làm ra vẻ thờ ơ nhưng xem ra cô nàng khá tò mò và hứng thú với hoạt động ngoại khóa kiểu này.

     Cho dù thế nào đi nữa, giờ Rushella không phải lo về nơi ăn chốn ở, vậy nên cô hứng thú với cả tá thứ.

     Trong đời sống học đường, có lẽ cô chính là mục đích cho các câu lạc bộ. Thế nhưng cô lại là...

     “Nhưng mà, ừm... cô là...”

     “Biết rồi. Không tham gia hoạt động vận động ngoài trời chứ gì. À, cả hoạt động thể thao nữa. Ta biết mà.”

     Con người và ma cà rồng. Hai chủng loài khác xa nhau về mặt thể chất, ngay cả khi vào ban ngày, khi mà cơ thể ma cà rồng ít nhiều đều bị trì trệ. Nếu như Rushella mà tham gia vào các câu lạc bộ vận động, thì chẳng khác gì gian lận.

     “Ưhm... một câu lạc bộ truyền thống thì sao. Muốn... đi xem không?”

     “Có chứ, dẫn đường đi.”

     Rushella cười hớn hở, bám chặt lấy tay Hisui sung sướng.

     “N-Này, cô làm gì thế?”

     “Sao? Việc của ngươi là phải hộ tống ta mà, quên à?”

     “Ờ được rồi, nhưng mà giờ đã tan học rồi, ngày mai...?”

     “Được mà được mà.”

     Mặc dù nói vậy nhưng Rushella không hề buông tay ra.

     “Này Rushella-san?”

     “Sao nữa?”

     “Chà, ừm...”

     Cả cơ thể cô đang cọ xát vào Hisui. Ví dụ như là, ngực, ngực, ngực, ngực hay cái gì đó giống như ngực.

     “Gì thế? Chẳng phải khi nam nữ đi chung họ phải đi kiểu này sao. Nhìn những người xung quanh đi, ai cũng đi vậy mà?”

     Tất cả những người Rushella đang nói đến đó là những cặp đôi. Vì nơi này cũng khá xa trường và gần ga tàu điện nên có rất nhiều cặp đôi đang tình tứ với nhau.

     Hisui thực lòng muốn khai thật cho Rushella nhưng lại sợ cô nàng nổi cơn khó chịu.

     Cô chủ kiêu căng ngạo mạn này của cậu lại rất dễ xấu hổ trước đám đông.

     Ở nhà Rushella chỉ toàn mặc độc cái áo sơ mi hoặc quấn khăn tắm quanh người. Và nếu Hisui nói gì về chuyện đó, cô nàng chắc chắn sẽ đỏ bừng mặt và sẵn sàng nện Hisui ra bã.

     Và để tránh bi kịch đó, Hisui tiếp tục bước đi cùng cô, tay trong tay.

     Dĩ nhiên là không có ý đồ gì khác.

     “Ah... tôi phải đi mua đồ. Ở nhà hết sữa rồi.”

     “Uhm, mua cả thịt nữa. Ah đừng quên rượu vang đỏ nhé.”

     “Không, rượu lại càng không.”

     “Có sao đâu? Ta biết ngươi nấu ăn cũng không tệ nhưng mà nó quá đạm bạc. Ta muốn ăn cái gì tươi sống một chút!”

     Tóm lại thì với một ma cà rồng như Rushella, thịt chắc chắn phải là món chính. Cô không chỉ thích thịt, mà còn phải là thịt tái. Mà cũng có vẻ vì thích máu, Rushella rất khoái những món từ bơ và đồ ngọt.

     Cô còn thích một thứ khác người nữa, là rượu vang đỏ. Hisui rõ ràng không thể đáp ứng điều đó và dùng nước cam ép để thay thế.

     “Hôm nay chúng ta sẽ ăn cá nướng. Tôi nên mua chút củ cải để băm vào.”

     “Và sau đó cho ta hút máu. Sáng nay ta không hút mà phải không?”

     “Đó là do cô ngủ nướng nhé. Nhưng với tôi thì tôi biết ơn đức mẹ lắm.”

     “Dâng máu cho ta là nghĩa vụ của ngươi. Ta mà không chế ngự được cơn khát là sẽ đi tấn công người khác đấy, có biết chưa?”

     “Rồi, rồi... biết rồi.”

     Hisui hiểu hơn bất kỳ ai, rằng ma cà rồng là một loài như vậy.

     Cậu nhìn cô thấu hiểu, và Rushella thả tay cậu ra.

     “Ngươi chỉ cần ngoan ngoãn để ta hút máu thôi.”

     “Nhưng không vui tí nào đâu. Cô làm không biết bao nhiêu lần mà vẫn vụng về không chịu được..."

     Hisui lập tức đưa tay bịt miệng.

     Cậu lo lắng nhìn Rushella... nhưng quá muộn rồi, cô đã cắn chặt môi và trừng trừng nhìn cậu.

     Kể từ ngày mưa đó, nhắc đến việc này là điều cấm kỵ.

     Mặc dù thật sự là cô ấy rất vụng về, Hisui đã dặn lòng không bao giờ được phép đề cập đến điều đó, thế mà lần này cậu lại lỡ miệng.

     “...Về nhà thôi.”

     “Uhm...”

     “...Khi nào ta nhớ lại mọi thứ, chắc chắn...”

     Rushella bỏ dở câu nói với giọng giận dỗi rồi bất ngờ lao vụt đi.

     “Này, khoan đã...!”

     Trước khi Hisui kịp nghĩ đến việc đuổi theo, thì Rushella đã mất dạng.

     Thế nhưng Hisui vẫn chạy theo. Cậu tách ra khỏi đường chính, rẽ vào một con hẻm nhỏ.

     Ngay khi cậu vừa dừng lại và nhìn quanh để tìm dấu vết của Rushella, thì một chiếc xe sang trọng đen bóng bất chợt đỗ lại ngay bên cạnh cậu.

     Rồi cửa xe mở, và một gã đàn ông cao to bước ra.

     “Cậu là Hisui Kujou?”

     Ông ta mặc một bộ đồ đen từ người đến chân, cà vạt đen, giày đen, quần áo đen cứ như một gã mafia bước ra từ trong mấy phim hành động. 

     Trên tay ông mang theo một cái vali bọc da thuộc. Trừ khuôn mặt ra, cả người ông cứ như bị nhuộm đen vậy.

     Với khuôn mặt khá điển trai, nhìn ông khá trưởng thành và cương nghị, có lẽ tầm hơn ba mươi tuổi... Nhưng mái tóc được vuốt phẳng và ép chặt về một bên, ép chặt lấy da đầu gợi cảm giác rất thiếu phong cách.

     “Đúng, có chuyện gì vậy?”

     “Xin vui lòng đi với chúng tôi.”

     Hisui thận trọng hỏi lại như dò xét.

     “...Có chuyện gì vậy?”

     “Tôi sẽ giải thích sau.”

     Chỉ nói có vậy, người đàn ông thô bạo đấm một cú đấm mạnh vào bụng Hisui.

     “Urghh...”

     Hisui cúi gập người và rồi lãnh tiếp một cú karate vào sau gáy.

     Combo 2 hit khiến cậu bất tỉnh ngay lập tức, và người đàn ông khéo léo kéo cậu lên, lẳng vào trong xe.

     Chiếc xe khởi động, phóng bỏ chạy khỏi hiện trường mà không để lại một dấu vết. 

     Thế nhưng còn một người nữa ở đó, người đã chứng kiến tất cả mọi việc.

⸻⸻⸻

    “...Nói gì đi, giờ các người hài lòng chưa~~lũ bắt cóc?”

     Vài giờ sau màn bắt cóc đó diễn ra, Hisui tức giận gào thét.

     Cậu đang ở trong một căn phòng tranh tối tranh sáng.

     Nơi có một cái bàn la liệt sách và tài liệu, có lẽ là một văn phòng.

     Ngồi trước mặt cậu là một người có vẻ như là nhân viên cấp cao ở đó.

     Cô chống khuỷu tay ở trên bàn, tựa đầu vào lòng bàn tay, cô và cảnh vật ở xung quanh có vẻ chẳng liên quan gì tới nhau.

     “Dùng từ bắt cóc là hơi quá đấy, Kujou Hisui-san.”

     Hisui nghe giọng nói vừa vang lên có vẻ khá trẻ và dễ thương.

     Cô bé trước cậu khá hợp với giọng nói đó, nhỏ nhắn và vô cùng mảnh mai.

     Cô khoảng tầm mười hai, mười ba tuổi, mang trên mũi một cặp kính nửa vành. Chiếc áo sơ mi với những đường diềm khá trưởng thành, nhưng khuôn mặt lại đáng yêu như một con búp bê.

     “Ép tôi đến đây bằng cách dã man như vậy, tôi không nghĩ có từ nào hợp hơn từ bắt cóc đâu, đúng không?”

     “Nói cách khác là chúng tôi đang bảo vệ cậu.”

     “Ai mà biết được. Toàn mấy kiểu hành xử vô lý!? Chơi trò trừng phạt à!?”

     Hisui cau có.

     Trước khi bị đưa tới cái phòng này, những người này đã làm đủ thứ trò ngớ ngẩn lên người cậu.

     Đầu tiên, họ lấy máu của cậu, rồi nhúng đầu cậu vào trong một cái thùng bạc chứa đầy nước.

     Tiếp theo, họ ép cậu nhai tỏi sống, sau khi nhai xong đã bị ấn một cây thánh giá vào giữa mặt.

     Trước khi sắp đến giới hạn của kiên nhẫn, thì họ tiếp tục trưng ra một túi truyền máu bự tổ chảng.

     “Cậu muốn uống gì không?”

     Cậu còn bị hỏi cái câu đần độn đó.

     Dĩ nhiên là Hisui không bao giờ muốn uống cái thứ đó, nên cậu chỉ ngờ nghệch lắc đầu. Người đó cuối cùng đã đổ túi máu vào trong một cái ly rượu lớn và nói.

     “Đừng ngại, cứ tự nhiên đi.”

     “Không, tôi đã nói rồi, tôi không khát.”

     ...Sau khi từ chối, cậu tiếp tục bị đẩy vào một loạt các thủ tục vớ vẩn khác, và cuối cùng bị tống vào cái phòng này. Và tay cậu vẫn còn đang bị còng, nên không thể cử động tự do.

     “Cái quái gì đây... Này, các người định điều tra tôi à?”

     “Cậu vẫn không nhận ra à? Đây chỉ là một bài kiểm tra bình thường thôi, kiểm tra xem cậu là ma cà rồng hay là người bình thường.”

     Cô nói lạnh lùng, cầm một tập tài liệu lên đọc.

     “May mắn là cậu đã vượt qua hết các bài kiểm tra. Thật tốt, cậu vẫn là con người.”

     “Tôi chẳng hiểu cô đang nói cái quái gì hết.”

     Hisui vẫn còn tức giận mà không thèm kiềm chế lời nói. Cô gái nhỏ nheo mắt lại nhìn cậu khó chịu.

     “Kishida.”

     Người đàn ông đứng bên cạnh cô gật đầu. Ông tiến về phía Hisui và đưa cho cậu một cái danh thiếp.

     Đây chính là người đã bắt cóc cậu đến cái chỗ này, Hisui nhận ra ngay và giật lấy cái danh thiếp từ tay ông.

     “...Chuyên Gia Tư Vấn Đặc Biệt Sở Cảnh Sát Thành Phố... Kariya Eruru... cái quái gì đây?”

     “Như nó viết đó. Nói đúng ra thì tôi không phải là công chức. Nhưng vì kiến thức và các thành tích đạt được, tôi đã được tuyển dụng như một chuyên gia. Chuyên môn của tôi là ma cà rồng, rất hân hạnh được gặp cậu.”

     Eruru nói ngạo nghễ.

     Với một khuôn mặt và cái tên rất đáng yêu, nhưng cách cư xử của cô lại không đáng yêu chút nào.

     “Hình như tôi đã đọc đâu đó trong đống truyền thuyết đô thị... như kiểu là một nhóm điều tra đặc biệt chuyên xử lý những vụ án bí ẩn phải không?”

     “Đó chỉ là công việc bình thường của cảnh sát thôi. Nhiệm vụ của chúng tôi là điều tra những vụ án do những thực thế siêu nhiên gây ra, và bắt giữ thủ phạm. Về những bài kiểm tra cậu vừa phải trải qua, cậu chắc là hiểu chúng tôi đang nghi ngờ gì rồi chứ? Đừng có giả ngu, Kujou-san.”

     Eruru trông giống như một con búp bê Pháp, mở to cặp mắt tròn lấp lánh nhìn Hisui và nói.

     Từ chức danh chuyên viên đặc biệt, đến tuổi tác và những gì cô nói, chắc chắn cô không phải là một nhân viên cảnh sát bình thường. Đặc biệt là ánh nhìn sắc lẹm không thua kém gì một chuyên viên thẩm vấn dày dạn kinh nghiệm.

     “...Báo cáo đó cũng đã nói về những cảnh sát đặc biệt giải quyết các vụ án mà khoa học không thể giải thích. MPD có một văn phòng ngầm hay những buổi họp đáng sợ trong những căn phòng mờ ảo thế này à? Cô thuộc tổ chức này hả? Một tổ chức được coi là một phần của MPD?”

     “Chúng tôi là một nhánh bí mật. Sau cùng thì các quốc gia cũng không thể thừa nhận sự tồn tại của các thực thể siêu nhiên với công chúng. Thế nhưng sự thật vẫn là sự thật. Ma cà rồng, và còn nhiều hơn thế. Từ tệ dần đến tệ nhất, nó có thể ảnh hưởng vô cùng tệ hại với các công dân. Vì vậy nên chúng tôi cần phải theo dõi và kiểm soát họ. Nếu có nạn nhân, thì họ sẽ phải bị cách ly ngay lập tức và bảo vệ, giống như cậu vậy.”

     “Tôi hiểu rồi... vậy là các cô đã tìm ra Rushella. Tôi chưa từng nghĩ có thể giấu cô ấy mãi mãi... nhưng như thế này thì hơi nhanh.”

     “Một cộng tác viên đã báo cho chúng tôi. Chúng tôi có điệp viên và cộng tác viên rải khắp mọi nơi.”

     “...”

     Hisui bắt đầu túa mồ hôi.

     Dù cậu đã lờ mờ đoán ra, nhưng vẫn tiếp tục hỏi.

     “...Cộng tác viên à... ai vậy?”

     “Sudou Mei.”

     “À con nhỏ hớt lẻo chết tiệt!!”

     Hisui thấy như kiệt sức, cảm giác như kiểu cậu không thể tin một ai.

     Và Eruru lạnh lùng nói như đang xúc phạm.

     “Sao ngây ra như thằng ngốc vậy? Bảo vệ dân chúng khỏi các sinh vật siêu nhiên như thế là nhiệm vụ của chúng tôi. Rải rác điệp viên để thông báo về việc đó là điều dĩ nhiên rồi phải không?”

     “Ừ, cũng dễ hiểu... nhưng mà cộng tác viên nghĩa là gì vậy?”

     “Như tên gọi đó. Mục tiêu của họ là trở thành con người, nên sẽ không có ý đồ xấu. Ma cà rồng thì lại khác. Vậy nên đầu tiên chúng tôi đã kết đồng minh với Mei. Để họ có thể sống hòa lẫn với mọi người, chúng tôi giúp họ tạo hồ sơ và giấy khai sinh, vài việc khác nữa. Đổi lại thì họ giúp chúng tôi hoàn thành nhiệm vụ. Có vấn đề gì không?”

     “...Tôi chẳng muốn nói gì hết.”

     “Sao cậu lại thái độ kiểu đấy? Cô ấy chỉ làm nhiệm vụ của mình thôi, đó là việc vì nhân loại. Một người nhân tạo còn đang hành động nhân văn hơn là cậu đấy. Cậu có thấy xấu hổ không!?”

     Eruru nói lạnh băng.

     Như thể là muối xát vào vết thương, Hisui ngây người thốt ra sự thật mà cậu vừa nhận ra.

     “...Vì Sudou báo cáo nên các cô mới nghi ngờ tôi là nạn nhân do ở quanh ma cà rồng phải không?”

     “Chính xác. Nhưng phân biệt ma cà rồng với người rất khó, và cả người đang trong quá trình biến đổi nữa. Vậy nên quá trình rất phức tạp.”

     “Thật à? Tôi nghĩ là phân biệt khá đơn giản đấy chứ.”

     “Dĩ nhiên con người với kiến thức nửa vời như cậu không thể biết được. Ma cà rồng thích nghi rất tốt với xã hội loài người. Tôi nghĩ là ngay cả người như cậu cũng biết rằng chúng sợ ánh sáng. Nhưng hiện tại chúng đã có những loại thuốc đặc biệt có thể bôi vào da và vượt qua được điểm yếu đó.”

     “Nhưng loại thuốc đó không hoàn toàn kháng lại được. Sau khi sử dụng, da họ sẽ sáng bóng lên và rất dễ nhận thấy. Ngay cả các loại thuốc cao cấp mà mắt thường không nhận biết được, thì khi chạm vào cũng có thể nhận ra. Hơn nữa, các chất ngăn ánh sáng đó chỉ có tác dụng trong một ngày là nhiều nhất. Quên bôi lại là có thể chết ngay, nên không thể lạm dụng quá nhiều. Vấn đề chuẩn bị cũng đã rắc rối rồi, chế ngự được ánh sáng chỉ là chuyện trong mơ với họ mà thôi. Nếu như họ muốn đi ra ngoài ban ngày, thì họ sẽ mang dù che.”

     “...Chà, cậu hiểu sâu quá đấy nhỉ.”

     Sắc mặt Eruru thay đổi, chỉ khi đó Hisui mới nhận ra là cậu vừa lỡ mồm.

     Cậu am hiểu về ma cà rồng, nhưng để bị phát hiện ra thì chẳng hay ho gì cả, thế nên cậu mới luôn cố giữ kín.

     “Tôi tình cờ nghe được từ một người. Nói về các xét nghiệm, không phải xét nghiệm máu là đủ rồi à? Mấy cái thủ tục vớ vẩn kèm theo đấy thì được tích sự gì?”

     “Đó mới là những bước hiệu quả nhất đấy. Xét nghiệm máu chỉ để kiểm tra tình trạng sức khỏe của cậu thôi. Một khi đã bị ma cà rồng cắn, lượng máu sẽ bị giảm mạnh và tỷ lệ các chất trong máu cũng sẽ thay đổi nhiều.”

     “Thì so máu tôi với máu ma cà rồng ấy, là xong chứ gì?”

     “Thôi im đi, đúng là đồ không biết gì. Máu ma cà rồng và máu người hoàn toàn giống nhau. Nếu bị ép phải phân biệt chúng thì chỉ có cách dùng tâm linh.”

     Eruru càu nhàu và chế nhạo sự thiếu hiểu biết của Hisui.

     Dĩ nhiên Hisui biết chuyện này, cậu chỉ tỏ ra nửa mùa để đánh lừa Eruru về trình độ hiểu biết của mình.

     [Họ hiểu rằng ma cà rồng vượt quá ngưỡng khoa học rồi, hừm, không tốt tí nào, đây đúng là chuyên gia rồi.]

     Hisui thầm thở dài, tiếp tục tỏ ra thờ ơ và đổi chủ đề.

     “Ừmm, vậy thì mấy cái thử nghiệm đó đã chứng minh tôi là người rồi chứ?”

     “Đúng. Kết quả đó đã chứng minh cậu hoàn toàn vô tội. Nhưng cậu phải dừng ngay việc giao du với ma cà rồng lại.”

     Eruru tức giận đay nghiến, Hisui từ thái độ đó đã nhận ra mục đích thật của cô.

     Cô gái nhỏ này nghiêm túc muốn tiêu diệt Rushella.

     “...Nếu như kết quả của tôi cho biết tôi đang dần biến đổi thành ma cà rồng, thì chuyện gì sẽ xảy ra với cô gái đó?”

     “Dĩ nhiên là cô ta sẽ bị tiêu diệt.”

     Giọng cô như thể: “Cậu đang hỏi ngu ngốc cái gì vậy?”

     Đằng sau cặp kính dễ thương kia, là một đôi mắt vô cùng kiên quyết và đầy thù hằn.

     “Tước đi quyền làm người của người khác, thứ sâu bọ đáng ghét. Chúng là ma cà rồng, chúng bị cõi trên từ chối. Tiêu diệt chúng là cho sự an toàn của chúng ta. Nếu như cậu chưa bị hoàn toàn biến đổi thành ma cà rồng, vẫn ở trong vùng trung lập, thì cậu vẫn có thể được cứu.”

     “...Ngược lại, nếu như tôi đã biến đổi thành ma cà rồng, thì giết cô ấy cũng là giết tôi.”

     Đặc tính số 5 của ma cà rồng: Khi ma cà rồng chủ nhân bị tiêu diệt, thì sẽ kéo theo cả chuỗi những người hầu phía sau cũng nhận sự diệt vong. Nói cách khác, giết một ma cà rồng sẽ giết cả những người đã bị họ biến đổi.

     “Thì sao? Còn hơn là để lũ sâu bọ đó sống, sao không chết đi để tốt cho loài người? Tiêu diệt tên chủ sẽ tự động loại bỏ được đám sâu chuột bên dưới. Như thế càng dễ dàng hơn.”

     Eruru nói chắc nịch.

     Nếu như Hisui là ma cà rồng, thì cô chắc chắn sẽ giết cậu ngay tại chỗ.

     Vì cậu là người, cô sẽ tha cho cậu.

     Nếu như đang biến đổi, cô sẽ cứu cậu.

     Cô sẽ tiêu diệt ma cà rồng, không có một ngoại lệ nào cả.

     Rất đơn giản, quan điểm của cô là không thể bị lay chuyển.

     “Không phải việc của cảnh sát là bắt giữ và điều tra các nghi phạm hay sao? Trừng phạt ‘thủ phạm’ mà không cần xét xử, như vậy có được không?”

     “Cậu đang nói đến trường hợp là con người. Nhưng chúng ta khác. Hơn nữa, chúng tôi chỉ là một phần của cảnh sát để giúp điều tra thuận tiện hơn mà thôi. Hiện tại do các vụ án đang tăng dần lên ở gần thành phố, nên chúng tôi mới thuộc MPD. Nếu cần thì chúng tôi có thể đổi tên và tiếp tục nhiệm vụ đó dưới tên các tổ chức khác nhau, chỉ để che đậy mà thôi.”

     Tiếp tục tranh luận là vô ích, đó là tổ chức phi luật pháp — ý cô là như thế.

     Cô gái nhỏ càng tỏ ra hung hăng, khiến Hisui thở dài rũ rượi.

     “...Hiểu rồi. Nhưng vẫn hơi lạ. Tôi có thể đang biến đổi, nên cô phải hoãn phán xét lại và xét nghiệm lại cẩn thận. Nhưng cô gái đó là một ma cà rồng thực sự. Sao cô không tiêu diệt cô ấy? Cô có những thiết bị chống lại ma cà rồng phải không?”

     Nghe câu hỏi của Hisui, Eruru nheo mắt.

     Ngay cả Kishida bên cạnh cô cũng biến đổi sắc mặt.

     “Tôi đã nghĩ cậu chỉ là một thằng ngốc mê mẩn vẻ đẹp của một con ma cà rồng, chưa từng nghĩ cậu cũng có não trong đầu đâu đấy.”

     “‘Chưa từng nghĩ’ là thừa thãi rồi. Vậy là tại sao đây?”

     “...Ngay cả với ma cà rồng, nếu như chúng không hại người, thì cũng không thể xử tử ngay... bởi vì vẫn còn những tên ngốc tin vào việc này. Bởi vì chúng mang hình người nên nhiều kẻ tin như vậy. Thế nhưng loại người đó cũng có thể bị cắn hoặc là bị Ma Nhãn chế ngự.”

     “Những người cứng đầu và bảo thủ. Có vẻ tổ chức của cô không đoàn kết lắm nhỉ. Nói cách khác, muốn tiêu diệt một ma cà rồng đòi hỏi phải có bằng chứng và đầy đủ thủ tục cần thiết.”

     Hisui chỉ ra.

     Eruru gật đầu khó chịu.

     Nếu như Hisui thể hiện ra dù chỉ là một triệu chứng nhỏ nhất là đang biến đổi, Rushella sẽ bị kết án.

     Nhưng Hisui 100% là người.

     Đó là điều đáng để ăn mình, nhưng Eruru lại không có đủ lý do để tiêu diệt, nên trông cô có vẻ không vui.

     “Vậy thả tôi ra được chưa? Cô vừa chứng minh rồi đó, tôi hoàn toàn là người.”

     “Đến bây giờ thôi. Tôi muốn hỏi cậu, tại sao lại muốn giữ thứ sâu bọ đó bên cạnh?”

     “Cô ấy đã tự quyết định đến ở nhà tôi.”

     “...Tôi không hiểu nổi. Một con người và một ma cà rồng không thể có quan hệ mà không hút máu. Cậu còn không bị Ma Nhãn kiểm soát... cậu bị mê hoặc bởi cô ta phải không?”

     “Có thể. Nhưng cô ta chỉ đối xử với tôi như người hầu. Cô ta còn không hiểu được xã hội loài người, cứ vô tội vạ ra lệnh cho tôi.”

     Hisui cố che giấu đi điểm mấu chốt, và thúc giục Eruru thả cậu ra.

     Có lẽ Mei đã không tiết lộ thể trạng đặc biệt của cậu cho phe của Eruru. Nếu như nói ra thì hẳn giờ cậu đang trên bàn mổ xẻ rồi. Vậy nên cậu giữ im lặng, và chỉ tiếp tục giấu nó đi.

     “Hiểu rồi. Chắc cậu là cái thứ rác rưởi còn không đáng để bị hút máu. Chắc là sống khó khăn lắm nhỉ.”

     Cố đay nghiến câu cuối cùng, mặt Eruru vẫn không hề biểu lộ một chút thiện cảm.

     Hisui không thể ngừng được mà phải bật ra chế giễu cô.

     “Phải, cuộc sống cao trung khó khăn lắm. Ừ đúng rồi, một đứa nhóc sơ trung thì sao mà hiểu được. Ah, hay là còn chưa đến sơ trung thế? Hay là tiểu học... ah, nhưng trẻ con tiểu học bây giờ còn phát triển hơn ấy... phải không!?”

     Trước khi kịp nói xong.

     Trước mắt Hisui đã tối sầm.

     Trán cậu dập xuống sàn nhà, và một cái gót giày đè lên sau gáy cậu.

     Rồi tiếng rủa xả của Eruru vang lên.

     “Cậu vừa nói gì hả, thứ rác rưởi vô tích sự chỉ có cái mã kia, quên cả nhân phẩm rồi à?”

     “Cô...!”

     Eruru vẫn dẫm lên đầu cậu.

     Hisui vừa nhớ ra lúc cậu còn đang nói dở, cô đã đứng dậy.

     Rồi sau đó... cậu chẳng nhớ thêm được gì nữa.

     [Cái quái gì vậy!?]

     Hisui bị ăn một cú đá rồi mất thăng bằng... kiểu như vậy.

     Nhưng đòn tấn công quá nhanh và chính xác, nên bộ nhớ của cậu chẳng lưu lại được gì.

     Chỉ còn lại cái hiện thực bi thảm, là đầu cậu bị dí sát xuống đất, thật là nhục nhã.

     “Cô làm cái gì vậy hả...!?”

     “Cái thứ rác rưởi như cậu sao mà cùng được đẳng cấp với tôi. Tôi bằng tuổi cậu đấy, thứ ngu si đần độn.”

     “Ể, không thể nào!? Tôi nghĩ cô mới sơ trung thôi...”

     Hisui nói thô lỗ, khiến cái gót giày trên đầu cậu càng ấn xuống mạnh hơn. Bị dí sát xuống nền gạch, Hisui không thể mở mồm ra mà nói gì nữa.

     “Cẩn thận cái mồm. Tôi còn tốt nghiệp đại học rồi, và thể trạng tôi hơn cậu là cái chắc. Thế nên MPD mới chú ý đến tôi. Đã hiểu chưa?”

     Eruru vừa nói vừa nghiến sâu thêm đế giày.

     Bị một con ma cà rồng hút máu, suýt thì bị một người nhân tạo cưỡng bức, giờ thì bị đo ván bởi một em loli.

     Toàn những thứ không đâu đổ hết lên đầu cậu.

     Cái gì mà phái yếu chứ, thật là không công bằng tí nào mà.

     “Đời mình còn khổ đến mức nào nữa đây!?”

     “Cái cuộc sống nhàn rỗi lười biếng của cậu so với an nguy quốc gia chẳng là cái cóc khô gì hết.”

     “Không công bằng. Công dân phải đóng thuế, ít nhất là không đáng bị đạp dưới gót giày như thế này...”

     Có lẽ là những giọt nước mắt ngân ngấn của Hisui đã làm lay động Eruru, cô cuối cùng cũng nhấc chân lên.

     Hisui khó nhọc ngước lên. Và đúng là số phận oan nghiệt, từ cái hướng này, cậu đã trông thấy vô cùng rõ ràng bên trong lớp váy của cô nàng đang dẫm lên đầu cậu.

     “Ah, là màu trắng.”

     “...!!”

     Gương mặt Eruru đỏ lừ lên và cô dậm mạnh chân xuống mặt Hisui.

     “Ouch, cái quái gì thế?! Nó đập vào mắt tôi mà!!”

     “Câm ngay!! Lũ dâm tặc như cậu là thứ tôi ghét nhất đấy!!”

     “Rồi tôi thật sự xin lỗi đấy! Thật đấy, ôi có gì trong mũi tôi rồi... chết tiệt, chảy máu rồi!!”

     Mũi cậu thật sự đang đổ máu, mặc dù không đau lắm.

     Vừa giữ mũi, Hisui ấn vào sàn làm dây hết những vệt đỏ quạch ra xung quanh.

     “Đây là lỗi của cậu...”

     Eruru phát hoảng, có lẽ là bởi vì cậu đổ máu. Cô lẩm bẩm và cố dứt mắt ra khỏi Hisui.

     “Cái người này, cô làm như thể tôi thấy quần lót thì nhảy dựng lên sung sướng ấy. Này ông kia, có khăn giấy không?”

     Hisui hỏi Kishida nhưng cũng như Eruru, ông ngoảnh mặt đi như thể không quan tâm.

     “Loại vô tâm...”

     “Nhanh lên và ngưng chảy máu đi, được không!?”

     Eruru hét và ném khăn giấy cho Hisui, cậu bắt lấy ngay lập tức, lau sạch máu quanh mũi.

     “...Hết chưa?”

     “Gần hết rồi.”

     Mặc dù máu chảy khá nhiều nhưng cũng ngưng rất nhanh. Đó là do thể trạng đặc biệt của Hisui, nhưng Eruru lại hoàn toàn không biết.

     Cô vội vã mở cửa sổ, để gió xộc thẳng vào căn phòng.

     “Thật là cái mùi gớm ghiếc... ước gì cậu là ma cà rồng, tôi có thể tiêu diệt cậu ngay lập tức...”

     “Đừng có nói những điều đáng sợ như vậy...”

     “...Dù sao thì hôm nay vậy là đủ rồi. Cậu...về nhà được chứ?”

     “Hử?”

     “Cậu có thể bị hút máu bất cứ lúc nào. Cậu có muốn về nhà thật không vậy? Nếu như cậu muốn, chúng tôi có thể bảo vệ cậu cho tới khi chúng tôi tiêu diệt được cô ta. Sớm muộn gì thì cô ta cũng nhe nanh ra để tìm máu người mà thôi.”

     Eruru nói đầy tự mãn.

     Cặp mắt sắc bén của cô lộ ra đầy vẻ thương hại, như thể đang nhìn một con cún con bị nhốt chung chuồng với một con dã thú đang đói khát.

     Thế nhưng...

     “Tôi sẽ về nhà.”

     Hisui nói, lần này vô cùng dứt khoát.

     “Tại sao?”

     “Tôi lại cần có lý do để về nhà mình nữa cơ à?”

     “Cậu chắc chắn là mình sẽ an toàn à? Hay là... con ma cà rồng đó đã hứa sẽ không cắn cậu?”

     “Thế thì sao?”

     “Ngu ngốc, chẳng còn gì để nói nữa cả. Tôi không muốn cãi cọ với cậu nữa. Đi đi, lần tới gặp cậu... có lẽ cậu sẽ không còn là con người nữa. Khi đó cậu sẽ là mục tiêu của chúng tôi.”

     Eruru nói lạnh lùng.

     “Có thể lắm.”

     Kishida bước đi dẫn đường, và Hisui bước theo, rời khỏi căn phòng.

     Chỉ sau khi nhìn thấy khung cảnh bên ngoài, cũng như bề ngoài của tòa nhà, thì Hisui mới tin những lời Eruru nói về tổ chức của cô.

     Tòa nhà của cô ở kế ngay cạnh Sở Cảnh Sát Seidou.

     “Thì ra các người đúng là cảnh sát thật... tận thế đến nơi rồi.”

     “Tôi sẽ đưa cậu về.”

     Kishida lên tiếng, Hisui miễn cưỡng ngồi vào ghế hành khách phía trước xe.

     “Cô gái đó có vẻ rất căm hận ma cà rồng... ông có biết vì sao không?”

     “Tôi không rõ chi tiết lắm... có thể ma cà rồng từng hại người thân cô ấy chẳng hạn? Nhưng kể cả không thì cô ấy cũng có tinh thần trách nhiệm rất cao với nhiệm vụ của mình.”

     Hisui hơi bất ngờ khi người đàn ông vốn tưởng chừng trầm lặng đó lại trả lời cậu.

     Ngồi trong chiếc mui trần dưới bầu trời đêm, Hisui tiếp tục những câu hỏi:

     “Tổ chức của các người có thuê cả ma cà rồng không?”

     “...Sao cậu hỏi thế?”

     “Chỉ tò mò thôi. Họ cũng kết đồng minh với cả hậu duệ của Frankenstein mà? Và các người có vẻ rất am hiểu ma cà rồng. Thấy không, đấy gọi là lấy độc trị độc. Hơn nữa các người không tiêu diệt hàng loạt ma cà rồng, nghĩa là các người cũng nghĩ trong số họ, có vài kẻ sáng suốt hơn những kẻ còn lại phải không? Tôi nghĩ có thể các người và họ cũng có điểm chung đấy.”

     “...Sắc sảo đấy. Thật ra thì họ rất nguy hiểm, nhưng con người cũng vậy. Có vài kẻ cam chịu dùng máu đóng túi và tình nguyện giúp chúng tôi. Nhưng chúng tôi đã từ chối tất cả, theo lệnh của cô Kariya-sama.”

     Hisui nhún vai, và Kishida bất chợt phanh xe lại, nhìn xuống đồng hồ đeo tay của mình.

     “Xin lỗi cậu, tôi có việc phải đi rồi. Tôi để cậu đi bộ từ đây nhé?”

     “Được. Nếu cái cô ở nhà tôi mà thấy ông thì lại lắm chuyện.”

     “Tôi chỉ có thể nói với cậu thế này thôi... xin hãy giúp chúng tôi. Tôi sẽ để lại cho cậu thông tin liên lạc. Ngay cả Kariya-sama cũng nghiêm túc tuân theo các luật lệ và không hành động nóng vội đâu. Cô ấy muốn đảm bảo cậu được an toàn, cô ấy lo cho cậu đấy.”

     “...Kể cả vậy thì cô ta cũng chẳng đáng yêu chút nào.”

     Hisui làu bàu, nhìn theo bóng xe của Kishida dần mất dạng.

     Trời đã tối sầm, nơi này cũng không xa nhà cậu lắm.

     [Rushella đang làm gì nhỉ?]

     Hisui vẩn vơ nghĩ về cô, muốn gọi cho cô để hỏi nhưng thật không may là Rushella lại không dùng di động.

     Cuối tuần rồi khi đưa cô đi mua quần áo, cô cứ lải nhải “Cái gì đây!? Con người toàn dùng mấy thứ đồ dị hợm!”, nên cậu đã tự bỏ qua bước mua di động cho cô.

     [Chà... có lẽ giờ này thì cô ta phải về lâu rồi.]

     [Khi trở về, chắc chắn cô ta sẽ tru tréo lên đòi ăn tối.]

     Nghĩ đến những điều bực bội cứ liên tiếp đến như thế, Hisui không kìm được mà buông một tiếng thở dài. Và đột nhiên một giọng nói vang lên phía sau lưng cậu.

     “Ể... Kujou-kun?”

     “Sera...”

     Hisui quay trở lại và thấy Reina. Cô không mặc đồng phục, chắc hẳn là đã về nhà từ lâu rồi.

     “Cậu có sao không?”

     “Hử?”

     “Ở khu Nichoume... cậu đã bị tống lên một cái xe phải không!?”

     “Cậu trông thấy à!?”

     Hisui nói như gào tướng lên. Cô đã nhìn thấy cậu bị bắt cóc sao!?

     “Lúc đó mình ở xa quá. Mình tưởng là đã tự tưởng tượng ra hoặc nhận nhầm người... nên mình đã không báo cảnh sát... mình xin lỗi, nhưng mình vẫn rất lo... cậu đã cho mình số điện thoại nhưng mình gọi không được...”

     “Uh, là bởi vì ừm... à... có một người quen muốn cho mình đi nhờ. Anh ấy đang phải đi làm nhưng cứ bảo là không sao đâu... rồi lôi mình vào xe luôn. Phiền phức thật sự.”

     “...Thật à?”

     “Thật mà, mình nói thật đấy.”

     “Tạ ơn trời...”

     Hisui có hơi ấp úng nhưng Reina dường như đã tin cậu. Thật là một cô gái ngây thơ trong sáng.

     Nhà cả hai có vẻ cùng đường, nên họ đi bộ cùng nhau.

     “Kujou-kun, hôm nay... cảm ơn cậu, ừm, trong lớp tiếng Anh ấy.”

     “Mình đã làm gì à?”

     “Ừm, khi giáo viên gọi mình trả lời một câu hỏi và mình không trả lời được ấy... cậu đã nhắc mình mà, phải không?”

     “Oh~ừ, ra là chuyện đó.”

     Đó chỉ là một việc rất nhỏ mà cậu đã làm rồi quên đi, nhưng Reina lại nhớ rất rõ. Cô nhớ từng điểm tốt của mỗi người — một người thật tử tế và chân thành.

     “Mình kém mỗi tiếng Anh thôi... nên mình ghen tị với cậu lắm. Cậu luôn trả lời rất trôi chảy khi bị hỏi đến, phát âm còn rất chuẩn nữa.”

     “À ừ, mình thì giỏi mỗi tiếng Anh thôi. Bởi vì gia đình mình cứ di chuyển suốt... nên tiếng Anh gần như được khắc vào não mình rồi.”

     “Ể... cậu là một trong những học sinh từ nước ngoài trở về nước hả? Ah, giống Rushella-san phải không?”

     “...Ừm.”

     Ngay ngày đầu nhập học, Hisui đã bịa ra câu chuyện Rushella sống ở rất xa và không quen với văn hóa Nhật Bản.

     Rushella thì chẳng nhớ được là mình sinh ra ở đâu, từ các hành vi cô thể hiện ra, thì có thể quê hương cô ở Châu Âu — quê nhà của ma cà rồng, nhưng thông tin cũng chỉ có vậy.

     “Dù cô ấy có hơi chút kỳ lạ, nhưng rất thân với cậu phải không Kujou-kun? Lúc nào cũng ăn trưa cùng nhau...”

     “Ừm, mình đoán là...”

     Hisui thực chất là đang giám sát cô, nhưng trong mắt của các bạn học thì lại là một cặp đôi vô cùng thân thiết.

     “Dù sao thì Rushella-san cũng hơi khó gần. Nói chuyện với cậu ấy khó lắm...”

     Thực sự là Rushella luôn giữ khoảng cách với đám nữ sinh trong lớp.

     Có một nhóm nữ sinh thân thiện có cả Reina luôn muốn tiếp cận và làm quen với Rushella, nhưng chẳng đi đến đâu cả.

     Nói đến chuyện này, thì Mei — cũng là một sinh vật siêu nhiên, lại chẳng gặp khó khăn gì trong việc hòa nhập với xã hội.

     Có lẽ là bởi vì cô đến trường học với mục đích là mang thai, nên cũng chẳng hứng thú gì với nữ sinh cả. Thế nhưng trở thành ‘con người’ mới là mục tiêu cao nhất của cô, nên cô luôn cố hòa hợp với nhân loại xung quanh.

     Cô không thật sự thân thiết với ai, nhưng luôn mỉm cười với bất cứ ai cô gặp.

     “Rushella-san... thỉnh thoảng trông buồn lắm. Có chuyện gì à?”

     “...Bởi vì cô ấy phải sống xa nhà, ở tại một đất nước xa lạ chẳng hạn? Cô ấy hẳn là gặp nhiều vấn đề với chuyện đó lắm.”

     Thật sự... cô có thể đang rất khó khăn.

     Bởi cô bị mất trí nhớ, thi thoảng trông vô cùng đơn độc và mong manh.

     Đó là lý do cô muốn một người hầu có thể cống hiến cho mình vô điều kiện. Thế nhưng số phận thật trớ trêu, cô lại chọn nhầm ngay một kẻ mà kể cả có bị hút bao nhiêu máu, cũng không thể trở thành người hầu cho cô.

     Thế nhưng theo các quy luật cũ rích cho ma cà rồng cổ đại, cô không thể đi tìm một mục tiêu khác.

     Thật là đen đủi và đáng thương, có lẽ...

     Khi Hisui còn mải suy nghĩ, Reina bên cạnh cậu bất chợt biến mất.

     Một bóng đen bao trùm lấy cô.

     “Ể...?”

     Hisui chột dạ, tiến nhanh về phía cô.

     Nhưng cậu không nhìn thấy cô nữa, có hàng tá con chim đang bay ngang trước mặt, chắn ngang tầm nhìn của Hisui.

     Đàn chim bay hỗn loạn, mỗi cú đập cánh lại túa ra một mùi máu càng ngày càng đậm đặc khiến Hisui lạnh toát người.

     Có một con ma cà rồng đang ở đây.

     Sử dụng chim thay cho loài dơi vốn là tượng trưng cho ma cà rồng, thật không thể tin được.

     Nếu như họ đã có thể kiểm soát được chim trên đường phố như thế này, thì rất có thể họ sẽ chọn loại chim này.

     “Tránh ra!!”

     Hisui vung mạnh cặp vào lũ chim, chúng ngay lập tức tan tác ra, trả lại tầm nhìn cho cậu.

     Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến Hisui muốn khụy xuống.

     Cả một mảng máu khổng lồ.

     Đèn đường rọi xuống như một buổi biểu diễn, khiến cơ thể của Reina như nổi bật lên trong bóng tối.

     Một cái bóng đen túm chặt lấy cô từ phía sau. Và dù cái bóng của Reina che đi kẻ đó, khiến Hisui chỉ còn nhận ra những đường lờ mờ, nhưng vẫn đủ để cho cậu hiểu.

     Đó là một con ma cà rồng.

     Hắn đã ăn xong rồi, nơi cổ của Reina đã hiện rõ hình hai dấu răng nanh.

     “Ngươi...!!”

     Hisui bước tới tiếp, nhìn thấy cặp mắt của kẻ vừa hút máu Reina đang lóe lên đỏ quạch.

     Là Ma Nhãn, đang cố khống chế Hisui.

     Nhưng nhờ vào thể trạng đặc biệt, Hisui vẫn không ngừng tiến về phía trước.

     Và cùng lúc đó, cái bóng chìm dần vào bóng tối đằng sau Reina, biến mất vào màn đêm không để lại một dấu tích.

     Hisui vội vã giang tay ra và đỡ lấy Reina đang rơi xuống.

     Thật may mắn, cậu đã đỡ được cô trước khi cô va xuống đất, nằm bất động tựa trên khuôn ngực cậu.

     “Này, cậu không sao chứ...!?”

     Reina không trả lời.

     Vết thương duy nhất chỉ có trên cổ cô, nhưng cả cơ thể đang tái nhợt đi vì mất máu.

     Cô đã mất một lượng máu lớn — nói cách khác, là cô sắp bước vào giai đoạn ma cà rồng hóa.

     Cô gái mới chỉ vừa cười đùa vui vẻ giờ đã sắp sửa biến thành một con quái vật chỉ trong nháy mắt.

     Quãng thời gian cao trung mới mở ra đã bị màu máu nhuốm đỏ.

     Hisui bắt đầu run lên vì tức giận, và khi nghiến răng ngẩng lên, cậu nhìn thấy một gương mặt vô cùng quen thuộc.

     “Cậu...!”

     Rushella đang đứng đó.

     Tay phải cô nắm thanh đoản kiếm vẫn còn nhỏ máu.

     Một dòng máu đỏ vương lại trên môi cô.

     Ngay cả hơi thở cũng kỳ quái, cô đang thở hổn hển và dồn dập.

     [Lẽ nào là cô ta sao?]

     Hisui không nói ra, cậu sợ phải nói ra.

     Rushella chỉ ngây người ra đứng đó.

     Và Reina đang chậm chạp vươn người ra, những ngón tay gầy gò run rẩy của cô chỉ thẳng vào Rushella.

     “...Sao vậy?”

     Hisui hỏi, Reina khó nhọc đáp lại.

     “Cô ta... đó.”

     “...!?”

     “Hút máu... mình... là... cô ta.”

     Chỉ nói có vậy, Reina bất tỉnh lần thứ hai, như thể vừa cố thốt ra những lời cuối cùng.

     Hisui điềm tĩnh nhìn Rushella.

     Giờ thì có lẽ cô đã nghe được những gì Reina vừa nói.

     Hisui muốn xem cô sẽ phản ứng ra sao.

     Nhưng Rushella đã quay đi, tay bịt chặt miệng.

     “Này...!”

     Rushella chạy đi một mạch và không ngoái lại.

     Giờ chỉ còn cơ thể nặng trịch của nữ sinh cùng lớp Hisui nằm gọn gàng trong vòng tay cậu. Đầu cậu đang quay mòng mòng với toàn những điều mà cậu ước gì mình không nghĩ đến.

     Điều duy nhất Hisui có thể gọi đó là gọi cho Kishida, người duy nhất cậu quen cho tới nay.

⸻⸻⸻

     Kishida vội vã phóng qua, và chở Reina tới bệnh viện, rồi Hisui được đưa về đồn cảnh sát với tư cách nhân chứng.

     Sau khi lấy xong lời khai, người ta cho cậu về. Mặt trời đã dần mọc.

     Cơn thiếu ngủ làm Hisui mệt mỏi, thất thểu bước về nhà. Giờ cũng sắp đến giờ đi học, và Rushella không ở nhà.

     Dù cậu có rất nhiều điều muốn nói, não cậu như đang muốn nổ tung. Hisui chẳng có thể làm gì khác, đành lê bước vào phòng ngủ và lăn ra giường.

     “...Cô đã... hút máu à?”

     Cậu còn chẳng biết những lời đó là nói mơ hay thật, cơn mệt mỏi đã khiến cậu chìm vào giấc ngủ thật nhanh chóng.

Bình luận