Mục lục
Chương 5: Nụ Hôn Ám Muội
14299 từ

      “Sao ta lại phải cởi đồ ra trước mặt người khác cơ chứ?”

      Rushella càu nhàu, ánh mắt mọi người xung quanh đang làm cô khó chịu.

      Sau giờ ăn trưa, cô đã tới phòng y tế.

      Do hôm nay có buổi kiểm tra sức khỏe.

      Trước khi vào phòng, tất cả học sinh phải mặc đồ thể dục, thế nhưng sau khi tới phòng y tế, mọi người lại phải cởi đồ ra, chỉ được mặc duy nhất đồ lót.

      Do phải để cho người khác kiểm tra cơ thể mình, nên mọi người đều lựa chọn và mặc đồ lót cẩn thận, thế nên căn phòng y tế đã biến thành một nơi vô cùng sặc sỡ bởi những mảnh đồ lót muôn màu.

     Mặc dù mục đích của buổi kiểm tra chỉ là đo chiều cao, cân nặng, chiều cao khi ngồi, nhưng các nữ sinh đa số sẽ tận dụng thước dây để đo kích cỡ ba vòng cho mình.

     Họ tụm lại thành từng nhóm nhỏ, hớn hở đo vòng ngực và hông cho nhau.

     “Ôi lũ người đó vui vẻ cái gì vậy...?”

     “Oh bé yêu, cô không định đo cho mình à?”

     Ai đó từ phía sau bất chợt cởi phăng áo phông của Rushella ra.

     Bộ ngực ẩn sau lớp áo lót ren trắng bật ra ngoài.

     “Cái...”

     “Wow, ngực cô lớn quá đi. Có vẻ chúng ta hòa đấy. À không, có lẽ là cô hơn một chút!”

     Hai bàn tay thò ra từ phía sau, túm lấy và bóp mạnh lên ngực Rushella. Khuôn mặt cô ngay lập tức đỏ bừng, cô quay phắt lại và hét lên giận dữ:

     “Đ-Đồ khốn...!!”

     “Ôi phải F-cups đấy, có khi đến G mất... Không, nó phải vượt cả mức G rồi. Khổng lồ quá đi...”

     Mei nhếch mép cười với đối thủ của mình.

     Cô cũng đã cởi đồ tập ra và chỉ còn đồ lót trên người, không mảy may xấu hổ một chút nào. Bộ đồ lót thiết kế thiếu mảnh rất trưởng thành so với một học sinh cao trung năm nhất.

     “Đ-Đồ khốn, ngươi tự nhiên làm cái trò gì vậy hả!?”

     “Làm gì á?... Tôi chỉ đang định giúp cô đo thôi mà. Với cả áo bra cô hơi chật đấy. Hi-kun đưa cô đi mua mà sao cô không đo trước khi mua?”

     “B-Bởi vì ta chẳng hiểu mấy số đó là gì, ta chi định mua cái gì đó đáng yêu thôi...”

     “Thật là lãng phí. Cứ bảo nhân viên bán hàng ở đó đo cho, cô vẫn chưa quen với xã hội này à?”

     “Lắm mồm! Dù gì ta cũng không cần ngươi giúp đâu!!”

     “Nếu như cô mặc bra không vừa thì ngực cô sẽ bị hỏng dáng đấy, không biết à? Nếu như cô vẫn muốn mặc đồ cổ khoét sâu như cái váy hôm đầu tiên cô mặc ấy, thì tôi khuyên cô nên để ý đến đồ lót nhiều hơn, hiểu chưa?”

     “Ooh......”

     Mei đã nói đúng. Rushella không cãi được gì thêm, cô chẳng biết phản bác lại ra sao cả. Vì cô không nhớ được gì hết, nên cô biết rằng Mei kinh nghiệm hơn mình rất nhiều.

     “Cứ nghĩ đến việc Hi-kun đi cùng với một cô gái chẳng biết cách phô bày cơ thể gì cả, lại thấy anh ấy thật đáng thương. Có lẽ tiêu chuẩn của anh ấy càng ngày càng thấp rồi.”

     “......Grrrr.”

     Nhắc đến tên Hisui làm Rushella biến sắc ngay lập tức.

     “Dù sao thì số đo ba vòng của tôi cũng biết rồi, tôi đi luôn cũng được, chẳng sao đâu... thế cô định nói gì nào?”

     Mei cười tự mãn.

     Rushella do dự một hồi lâu rồi cuối cùng đành phải mở lời với kẻ thù của mình.

     “...Giúp ta đo đi.”

     “Đó, cứ ngoan ngoãn như vậy có phải tốt không. Rồi, nhanh lên.”

     Bàn tay khéo léo của Mei tháo cuộn thước dây ra và áp lên cơ thể Rushella.

     “Biết ngay mà, ngực cô hơn cả 90cm đây này... eo à... wow, eo nhỏ hơn cả tôi nữa...”

     “Thì sao?”

     “Kh-Không có gì! Hông... hông cũng nhỏ hơn tôi. Tôi có nên mừng không nhỉ... Này, Hi-kun thích ngực hay hông hơn vậy? Để sinh em bé thì tôi nghĩ là hông tiện hơn đúng không?”

     “...Không biết. Sao ta lại phải biết sở thích của cái tên đó...”

     “Ồ thật á? Nghĩa là cô cũng không biết sao hôm nay Hi-kun lại nghỉ học à? Chà chà... tôi nghe rằng hôm nay lớp trưởng cũng nghỉ nữa. Cô biết tại sao không?”

     “...Không. Tên đó tối qua cũng không về nhà.”

     “Mm~hm... Anh ấy không khỏe à? Có phải tại ngày nào cô cũng đè cậu ấy ra hút máu không?”

     “Này...”

     Rushella cúi xuống, lại nín thinh. Cô biết rằng mất máu làm cơ thể người ta suy nhược.

     “...Hôm đó ta đâu có uống nhiều. Ít nhất thì hắn ta cũng không đến mức chết chứ phải không?”

     “Nhưng ngày nào cũng vậy thì có thể lắm, đúng không? Dù Hi-kun lúc nào cũng dễ dãi nhưng như vậy cũng khó khăn cho anh ấy lắm chứ?”

     “Tên đó vô cùng lười...”

     Dù Rushella vẫn đang cố phản bác lại, nhưng giọng cô rõ ràng đang rất yếu thế.

     Mei chẳng còn bận tâm cãi cọ nữa mà nói tiếp luôn.

     “Ôi gì cũng được. Tôi đo xong rồi đấy... Bây giờ đổi phòng với lũ con trai, kế là kiểm tra răng miệng và thân thể, ước gì cô có thể kiểm tra cho tôi... dù sao thì cơ thể tôi cũng không hẳn giống người lắm, để người khác kiểm tra có khi lại phiền.”

     “Đúng đấy... cơ thể ta cũng khác con người.”

     “Răng miệng thì chẳng sao đâu, nhưng kiểm tra thân thể thì lại khác... nếu như lại gặp phải ai nào đó có chút kiến thức thì sẽ hơi mạo hiểm. Cô thì gặp vấn đề với cả hai đấy nhỉ, nhưng răng miệng thì có vẻ phiền phức hơn. Mấy cái răng nanh dài ngoằng của cô giấu đâu cho được.”

     “Khi không hút máu thì nó sẽ co lại nhưng vẫn dài hơn người thường một tẹo. Chả sao, lúc đó ta sẽ dùng Ma Nhãn!”

     “Cô có thể dùng cả cái đó khi người ta kiểm tra cho tôi không? Đề bù lại... tôi sẽ giúp cô lúc kiểm tra răng miệng. Cái răng nanh đáng tự hào của cô mà bị lộ ra thì sẽ tệ lắm phải không?”

     Mei mỉm cười.

     Rushella đã không nhận ra động cơ ẩn giấu của cô.

     “Hah, cuối cùng ngươi cũng đã thể hiện chút tôn trọng với một ‘Thuần Huyết’ rồi đấy. Rất tốt, cứ tiếp tục như thế đi.”

     “...Ừ ừ. Tiện thể để tôi giúp cô làm sạch răng nhé? Để hàm răng trắng bóng lấp lánh đi nào.”

     Mei dịu dàng mỉm cười, lấy ra một cái cốc giấy chứa đầy chất lỏng đặc sệt và trắng ngà, rồi cô dùng một cái đũa khuấy nó lên.

     “Làm sạch răng hả...? Ý ngươi là đánh răng à? Nếu nó làm răng đẹp hơn thì cứ làm đi.”

     “...Được rồi, nào, há mồm ra.”

     “Ừ. Ah—”

     Rushella mở to miệng.

     Mei ngay lập tức tống cái cốc đó vào trong miệng cô.

     Mạnh tới mức mấy hạt chất lỏng còn bắn lên mặt Rushella.

     “...Ái ...ì ...ây?”

     “Cứ bình tĩnh, không sao đâu. Nó sẽ đông lại ngay trong miệng cô... rồi các mảng bám sẽ dính vào đó. Sau khi nhổ ra là răng cô sẽ sáng lấp lánh ngay. Nào, cắn vào nó đi~~

     “Thật à...? Sao nó đắng vậy... còn dính nữa.”

     Rushella cảm nhận được dòng chất lỏng đang đông dần lại trong miệng cô. Nó giống như thứ ‘kẹo cao su’ mà cô mới thử gần đây. Rushella không thích kẹo cao su lắm, nhưng cái thứ nhão nhoét này còn ghê tởm hơn.

     “Tốt, giờ xong rồi — há miệng ra, đừng có làm xô lệch cái cục ấy đấy.”

     Rushella cau mày, phun ra một cục như cao su.

     Hàm răng cô như được in trên đó, Mei thận trọng đặt nó vào một cái túi nhựa giống như túi để tang chứng vậy.

     “...Xong chưa? Răng ta thế nào rồi?”

     Rushella lau miệng, nhưng mặt cô vẫn dính lấm tấm vài vệt khô của chất lỏng trắng đó. Ngay cả lưỡi cô cũng đang bị một mảng trắng đục bám đầy. Khuôn mặt quý tộc của cô đang cau vào đầy bất mãn.

     Mei đưa cho cô một tờ khăn giấy và thông báo ‘kết quả kiểm tra răng’ cho cô.

     “Ừ, aha, đúng rồi... đẹp và trắng lắm phải không? Tốt rồi, giờ thì cô có thể đi súc miệng? Cô còn phải tới phòng tập và xử lý giúp tôi vụ kiểm tra đấy nhé ❤.”

     “...Biết rồi. Miệng ta thấy ghê quá... cái thứ đấy dính đầy trên mặt ta đây này...”

     Rushella chỉnh lại quần áo xộc xệch của mình, và rời phòng y tế để đi súc miệng. 

     Nhìn cô rời đi, Mei hí hửng đung đưa cái túi trong lòng bàn tay và mỉm cười hài lòng.

     “Lấy được rồi ❤.”

⸻⸻⸻

     “...Vậy đó, nhiệm vụ hoàn thành rồi!”

     “Cảm ơn sự hỗ trợ của cô, cô cộng tác viên.”

     Hisui nói chuyện với Mei sau giờ nghỉ của buổi kiểm tra sức khỏe.

     “Sao anh thô lỗ thế~Đó là công việc của em, lặp lại nhé, là công việc. Em chỉ báo cáo với cảnh sát là có một con ma cà rồng đã lẻn vào trường trung học. Đáng nhẽ như vậy em phải được khen ngợi chứ?”

     “Nhờ có cô mà tôi bị kéo vào cả đống rắc rối đấy.”

     Hisui vẫn không thể chấp nhận nổi chuyện xảy ra ngày hôm qua. Cộng với cả vì mất ngủ, nên cậu đang vô cùng khó chịu.

     “Thì có sao đâu? Ít nhất là nó cũng chứng minh được anh hoàn toàn là con người mà, Hi-kun.”

     “Tôi luôn luôn là người, tôi chẳng cần chứng minh gì cả. Dù tôi có bị hút máu hay không thì cũng chẳng có gì ảnh hưởng. Nhưng tôi mong là cô chưa mách lẻo cả về thể trạng của tôi, đúng không?”

     Hisui đang xác minh mọi việc qua các câu hỏi “thẩm vấn” và Mei lắc đầu.

     “Không, em không nói đến việc đó. Với cả em vẫn không tin được cái sự thật đó. Điều đó vô cùng vô lý, bị ma cà rồng cắn mà lại vẫn bình thường.”

     “Tôi bị mất máu mà, tôi không nghĩ vậy là bình thường đâu. Dù sao thì cũng cảm ơn cô. Nếu cô mà tiết lộ thì chắc tôi bị đem đi mổ xẻ rồi. Cái kiểu làm việc của cái cô Eruru đó hoàn toàn trái ngược với tên của cô ta. Ai mà biết được cô ta sẽ làm gì.”

     Nghĩ lại những gì xảy ra đêm qua, Hisui tái mặt đi và lắc đầu.

     Cậu bị đối xử như vậy đơn giản là vì đang sống với một ma cà rồng. Nếu như cậu đã bị biến đổi, thì cô gái đó chắc chắn sẽ ra tay mà không chút thương xót.

     “Ah~Đúng vậy. Mặc dù nhìn có vẻ đáng yêu nhưng cô ta khá tàn nhẫn với những sinh vật siêu nhiên, đặc biệt là ma cà rồng.”

     “...Sao lại thế?”

     Hisui tự hồi tưởng lại những nghi ngờ của cậu từ đêm qua, rồi lẩm bẩm. Mặc dù cậu không biết được khả năng của cô đến mức nào, nhưng thái độ kiêu ngạo và tàn nhẫn với ma cà rồng của cô thật rất khác thường. Đó gần như đã trở thành một nỗi ám ảnh với cô.

     “Nhưng cô ấy rất yêu công việc, và còn giỏi nữa. Anh đang lo cho lớp trưởng phải không, để cho cô ấy lo liệu là tốt nhất rồi mà?”

     “...Hiện tại tôi vẫn không thể tin những người đó.”

     Hisui khó chịu nói.

⸻⸻⸻

     Nhiệm vụ của Mei hôm nay, là vì Hisui đã chấp nhận nhiệm vụ của Eruru đêm trước.

     Vì là nhân chứng cho vụ án, Hisui đã được đưa tới đồn cảnh sát để lấy lời khai.

     “Trước tiên hãy tránh xa những thứ xấu xa, chúng tôi đang nghi ngờ con ma cà rồng sống cùng cậu. Khi nạn nhân ngất đi, cô ấy đã nhắc đến ‘Rushella’ như là thủ phạm. Cậu có nghe thấy không?”

     “...Tôi có nghe.”

     Hisui không thể lờ đi, vì cảnh sát cũng đã biết rồi nên nói dối cũng chẳng ích gì.

     “Vậy thì tôi sẽ nói thẳng. Chắc cậu cũng tự nhận ra sự ngu ngốc của mình rồi đúng không? Vì lúc đó cậu đã không giám sát con ma cà rồng đó, nên cậu cũng phải chịu một phần trách nhiệm.”

     “...Cô muốn tôi làm gì?”

     “Chúng tôi mong cậu sẽ hỗ trợ điều tra. Để tiêu diệt một ma cà rồng, chúng tôi cần bằng chứng. Nói cách khác, là phải xác minh được chính cô ta đã tấn công nạn nhân.”

     “Cô muốn tôi tìm bằng chứng rằng cô ấy đã vắng mặt, hay là dấu vân tay?”

     “Gần đúng rồi. Tôi cần cậu thu thập dấu răng.”

     “Cái gì cơ?”

     “Giống như con người, răng của ma cà rồng cũng khác biệt. Nếu vết cắn trên người nạn nhân khớp với dấu răng cậu thu được, thì đó chính là bằng chứng. Chúng tôi sẽ cung cấp cho cậu dụng cụ, và Sudou Mei sẽ giúp cậu. Hãy thu thập dấu răng của cô ta.”

     —Sau khi giải thích xong, cô đã cho Hisui về nhà.

     Cậu đi học chiều hôm đó, gặp Mei — kẻ đã thông báo vụ việc và mọi chuyện đã xảy ra như thế.

     Sau đó họ sẽ tìm cách lấy dấu răng và chuyển cho Eruru, nhiệm vụ của họ tới đó là hoàn thành.

⸻⸻⸻

     “Nhìn anh không được vui lắm Hi-kun? Anh không muốn nghi ngờ Rushella à? Ngay từ đầu em đã thấy cô ta lạ lùng rồi. Cứ tự nhận mình là ‘Thuần Huyết’ hay gì cũng được... Sau khi em kể với Kishida thì ông ta đã phá lên cười, anh biết ông ta không? Cái gã mặt đơ đó ấy.”

     “Hmm... Từ từ đã, cô đã báo cáo cả chuyện cô ấy tự nhận là ‘Thuần Huyết’ à?”

     “...? Ừ, em đã báo cáo chuyện đó. Eruru muốn chúng ta cung cấp càng nhiều thông tin càng tốt, nhưng em không nghĩ cô ấy quan tâm đến chuyện ‘Thuần Huyết’ hay không đâu.”

     “...Hiểu rồi.”

     Hisui nhìn tấm ảnh mà Mei đã mượn từ tài liệu điều tra.

     Cô nhoài người qua xem cùng và nhăn nhó khi thấy tấm ảnh.

     “Wow... cái đống nhão nhoét đó là vết cắn của lớp trưởng à? Tệ thật đấy...”

     “Tôi đã nhìn thấy rất nhiều nạn nhân của ma cà rồng rồi... nhưng có lẽ lần này là lần kinh khủng nhất, gần chạm tới ngưỡng biến cô ấy thành ma cà rồng rồi. Hút một lần quá nhiều máu.”

     “Dạng này hiếm lắm à?”

     “Để có thể biến một người thành ma cà rồng, máu của người đó cần phải được rút kiệt hoàn toàn. Máu chiếm 8% trọng lượng cơ thể. Lớp trưởng trông có vẻ gầy hơn mức bình thường, cả cơ thể chắc không đến được 50kg đâu, như thế máu sẽ là khoảng bốn lít. Uống một lượng lớn trong thời gian ngắn như vậy rất vất vả với ma cà rồng. Ma cà rồng thường hút kiệt máu nạn nhân của chúng trong vài đêm, cũng chẳng phải nguyên tắc gì đâu, chỉ là như thế dễ hơn thôi. Uống một lần cạn sạch như vậy quá khó khăn.”

     “Có thể anh đúng... Nhưng cơ thể sản sinh ra máu mỗi ngày mà, phải không? Máu sẽ được bổ sung qua một thời gian nhất định phải không? Nếu như vậy thì sao?”

     “Tôi nói ‘cạn kiệt máu’ là nói tượng trưng thôi. Nó giống như là ‘linh hồn’ ấy, kiểu thanh HP của nhân vật trong game vậy. Đó là tổng lượng máu cần được rút ra để có thể hoàn thiện quá trình biến đổi. Với người có tổng lượng máu là bốn lít, thì có thể hoàn thành sau một hoặc nhiều lần. Và cần tổng cộng là bốn lít. Quá trình bổ sung của cơ thể không phải vấn đề, vì hút máu chỉ là nghi thức thôi. So với trình trạng máu thực tế thì người ta cần những điều kiện khác hơn ấy.”

     Kiến thức của Hisui rất thuyết phục, và một số nội dung Mei còn chưa bao giờ được biết đến.

     “Ma cà rồng đó... có thể là lúc đó hắn rất khát, nhưng trong trường hợp đó thì người lớp trưởng phải cạn máu rồi. Tôi nghĩ mục đích không phải là để cho cậu ấy biến đổi, hút như vậy cậu ấy sẽ cạn máu mà chết. Với cả nếu như hắn chỉ đơn thuần là đi săn, thì phải có thêm nhiều nạn nhân nữa. Nếu như vậy thì tôi cũng phải bị tấn công rồi. Vậy nên—”

     “Nên?”

     “Thủ phạm đó đã cố tình hút rất nhiều máu từ lớp trưởng vì lý do gì đó, hút đến sát ngưỡng biến đổi hoàn toàn của cậu ấy. Chính xác thì hắn có mục đích gì đây...?”

     Cố nghĩ tới những âm mưu ẩn phía sau khiến Hisui càng thấy đau đầu.

     “...Theo như em thấy, thì anh chỉ đang cố xóa Rushella khỏi diện nghi phạm, phải không?”

     “Cách hút máu đó không phải kiểu của cô ấy, đó là sự thật. Tôi bị cắn rồi mà, tôi hiểu rất rõ.”

     “Nhưng còn lời nói của nạn nhân thì sao? Nếu như vết răng khớp thì như vậy là quá đủ rồi phải không?”

     “Ừ, có lẽ vậy.”

     Hisui đáp thẫn thờ, Mei nhún nhẹ vai.

     “Ồ được rồi gì cũng được, mẫu răng đây. Em sẽ giao nó ra, hôm nay vậy là đủ rồi.”

     “Thứ đó... cô dùng công cụ mà Kariya cung cấp để lấy mẫu răng à?”

     “Ừ, đó là một phiên bản cải tiến từ dụng cụ của nha sĩ. Nó là một loại nhựa khô rất nhanh, một lúc thôi là đông cứng lại rồi.”

     “...Tôi hiểu rồi.”

     Hisui nhắm mắt lại, trở về với những suy nghĩ, rồi cậu mở lời.

     “Ah, để tôi mang nó đi cho, ở đồn cảnh sát phải không?”

     “Ừ... Sao thế?”

     “Tôi có vài điều cần được xác nhận, trước khi mặt trời lặn.”

     “Anh định đi bây giờ à!? Còn những tiết buổi chiều thì sao?”

     “Hôm nay tôi nghỉ. Giáo viên thậm chí còn không biết là tôi đến trường mà... cứ bịa ra vài lý do vớ vẩn thôi.”

     Hisui đáp lại, nhìn quanh để chắc chắn không có ai quanh đó, và rồi tiến ra cổng trường.

⸻⸻⸻

     “Sao cậu lại ở đây?”

     Câu đầu tiên Eruru phát ra đã đầy chán ghét.

     Dĩ nhiên là Hisui cũng chẳng tỏ vẻ thân thiện gì lại.

     “Tôi đến để đưa thứ cô yêu cầu.”

     Cậu giơ cái túi dán nhãn bằng chứng ra trước mắt cô và nói. Giờ đã là hoàng hôn, mặt trời đã dần lặn để lại một vệt cam vạch chéo trên bầu trời.

     “Nếu là vì thế thì đợi ở quầy lễ tân thôi. Sao lại cố tình chạy ra băng ghế bên ngoài làm gì?”

     Đúng như Eruru nói, Hisui đã chạy ra ngoài ngay khi cậu nói với lễ tân là cần gặp Eruru.

     “Tôi muốn nói chuyện bên ngoài. Ở trong tòa nhà đó thôi đã thấy khó chịu rồi.”

     “Không ai cần nghe ý kiến của cậu hết. Nhanh đưa tôi thứ đó đi.”

     Eruru chìa tay ra và giục Hisui đưa cho cô mẫu răng.

     Nhưng Hisui lờ cô đi, vẫn đứng nguyên tại chỗ với phần lưng quay về phía mặt trời đang dần lặn, cậu yêu cầu.

     “Dĩ nhiên là tôi sẽ đưa nó cho cô, nhưng tôi có một điều kiện.”

     “Điều kiện gì? Cậu muốn tiền thật à? Loại mặt dày...”

     “Tôi thăm cô ấy được không?”

     “...?”

     “Lớp trưởng đã được chuyển đến đây phải không?”

     Hisui nhìn về phía tòa nhà được sơn trắng nằm kế bên cạnh đồn cảnh sát.

     Đó là một trong vài bệnh viện đa khoa trong quận này, nhưng được xây ở đây, chắc hẳn là nó có quan hệ mật thiết với cảnh sát.

     “...Biết quan sát đấy. Nhưng dù cậu có kiên quyết hay là nhạy bén đến đâu... thì đôi khi tôi cũng không thể nói cho cậu.”

     “Chuyện nhỏ thôi mà, vậy câu trả lời của cô là gì? Thăm một chút thôi được chứ?”

     “...Được rồi. Đi theo tôi.”

     Hisui theo sau Eruru và tiến về phía Bệnh Viện Đa Khoa Seidou.

     Vượt qua cổng an ninh và máy quét, cả hai cùng nhau đi xuống khu vực ngầm dưới đất.

     Nạn nhân bị ma cà rồng cắn sẽ có vài đặc tính của ma cà rồng, và sợ ánh sáng. Reina có lẽ được đưa xuống đây để tránh ánh sáng.

     Cuối cùng Hisui và Eruru đã đến địa điểm đích. Tầng này được thiết kế giống như trên mặt đất, sạch sẽ và sáng sủa bởi tông màu trắng. Và có lẽ do nó ở ngầm dưới đất, nên còn mang lại cảm giác cách biệt rõ ràng hơn.

     Mục đích ở đây không phải để điều trị, mà là để cách biệt. Đó là lý do người ta thiết kế căn phòng như thế này.

     “Đến nơi rồi.”

     Eruru dừng lại.

     Cả hai đang ở trong một căn phòng la liệt những đồ đạc y tế và thuốc thang, giống như một phòng chăm sóc đặc biệt. Họ tiến đến gần một cô gái đang ngủ yên trên giường, với bên cạnh là các số liệu ghi lại nhịp thở, sự trao đổi chất và đặc biệt là các thông số về máu của cô.

     Đối với người không hiểu chuyện, thì đây chính là một phòng bệnh.

     Thế nhưng nhìn thấy cô gái bị trói vào giường với đủ mọi dây rợ, thì rõ ràng đây giống như một phòng giam.

     Reina nằm trên đó với gương mặt tái nhợt. Và khi Hisui đến gần, cô đột ngột mờ bừng mắt ra.

     “Kujou-kun...?”

     “Xin chào.”

     Hisui giơ tay lên vẫy cô. 

     Reina đáp trả lại bằng một đôi mắt trống rỗng và bắt đầu quan sát xung quanh cô.

     Có lẽ cô vẫn chưa rõ được tình trạng của mình, mắt cô vẫn đờ đẫn nhìn hết từ góc này sang góc khác.

     Cô đang trong trạng thái khá thường gặp ở các nạn nhân bị ma cà rồng cắn, đờ đẫn và không nhớ được gì nhiều. Cô đã tỉnh lại vài lần trước, nhưng ký ức có lẽ vẫn dừng lại ở đêm đó.

     “Cậu thấy sao rồi?”

     Hisui hỏi nghe như một bác sĩ, Reina đáp lại bằng giọng khàn khàn.

     “Khát lắm...”

     “Mình mua cho cậu chút nước nhé, được không?”

     Hisui tiếp tục kiểu trò chuyện như bác sĩ với bệnh nhân, và tiếp tục xán lại gần Reina hơn nữa.

     Reina đang ở gần tới mức có thể chạm vào cổ cậu.

     “Cậu muốn uống gì?”

     “...”

     Vào lúc Hisui hỏi câu đó, mắt Reina bất thình lình lóe lên vài tia kỳ lạ.

     Cô mở hé miệng, khoe ra hàm răng trắng khỏe.

     Với cặp nanh đã bắt đầu nhô dài ra.

     “Thứ mình muốn uống, là...”

     Đầu Reina đã cựa quậy, nhưng Hisui vẫn đứng im.

     “Tránh ra!”

     Eruru tức tối hét lên, và thô bạo kéo tay Hisui lại, giằng cậu ra khỏi Reina.

     Cùng lúc đó, tia sáng tàn bạo trong mắt Reina dịu đi như thể vừa được tiêm thuốc, và rồi cô rơi trở lại vào giấc ngủ với những hơi thở bình thản.

     “Cậu điên à!? Cậu định để cho cô ta hút máu thật à!?”

     Eruru nói lạnh lùng, không do dự chĩa thẳng súng vào trán Hisui.

     Không giống như những khẩu S&W M3913 hay SIG Sauer P230JP thông dụng của cảnh sát, khẩu súng của cô được thiết kế vô cùng tao nhã và tráng bạc toàn bộ.

     Vũ khí đó được chạm khắc họa tiết hình cánh thiên thần và những đường kẻ chéo, rõ ràng là hàng được thiết kế riêng. Phần nòng súng trông như thể nó sẽ bắn ra tia laser thay vì đạn thông thường. Một thứ vũ khí chết người được thiết kế vô cùng phức tạp.

     “Cái đó... Cô móc từ đâu ra vậy!”

     “Đây là súng thánh ‘Argentum’. Nó được sử dụng để chống ma cà rồng, nhưng tác dụng lên cả người được đấy. Nhưng thay vì đạn bạc, thì có lẽ tôi sẽ ghim cho cậu một viên chì.”

     Nhìn Eruru đang đưa ngón tay đến gần phần cò súng, Hisui giơ hai tay lên đầu hàng, mặt tái xám.

     “Tôi chỉ hỏi cô ấy khát không thôi mà? Ngay cả khi lớp trưởng hút máu tôi thì cũng có sao đâu? Cô ấy chưa biến đổi xong, cô ấy đâu thể biến đổi được người khác phải không?”

     Hisui vừa nói xong đã lãnh một cú đập vào trán. Khẩu súng được chế tạo để chống lại một sinh vật siêu nhiên, nên kết cấu của nó cũng khác lạ và vô cùng chắc chắn, khiến cú đập vào trán của Hisui cũng khá là đau.

     “Cô làm cái gì thế hả!?”

     “Cho đáng đời. Cậu có nghĩ đến việc nếu sau này cô ấy trở lại dạng người và nhớ là mình đã hút máu người khác không, cô ấy sẽ thấy như thế nào!?”

     “...”

     “Sau khi bị ma cà rồng cắn, không chỉ có mỗi chuyện biến đổi thành dạng sâu bọ đó đâu. Quan trọng hơn là người ta sẽ mất hết cả nhân tính nữa. Đã không biết thì dựa cột mà nghe, đừng có hành động ngu ngốc!!”

     Eruru chỉ vào Reina đang ngủ, hét lên đầy tức tối.

     Đặc tính số 6 của ma cà rồng: Một khi đã bị ma cà rồng cắn, nạn nhân trong quá trình biến đổi sẽ cực kỳ trung thành với ma cà rồng chủ nhân, và dần dần biến thành giống loài đó.

     Những dây rợ kìm kẹp xung quanh Reina không chỉ để bảo vệ cô, mà còn để kìm hãm sự nguy hiểm của chính cô nữa.

     “Tôi cho cậu đến là để cậu thấy cô ấy đáng thương như thế nào. Dù cậu có biện minh thế nào đi nữa, thì đây vẫn là bản chất của lũ ma cà rồng, chúng hút máu và làm hại con người. Ngay cả đứa ngu ngốc như cậu cũng hiểu điều đó, đúng không!?”

     Hisui không thể tiếp tục cãi, cậu chỉ liếc nhìn về phía kệ đầu giường.

     Có lẽ là nơi giữ những đồ cá nhân của Reina.

     “Đây là... đồ của lớp trưởng à?”

     Hisui giơ lên một cây thánh giá lấp lánh trong tay cậu. Cây thánh giá tinh xảo trông rất cao cấp, và chắc chắn không chỉ là một đồ nữ trang đơn giản. Cậu có thể cảm nhận được sự thuần khiết và cao cả phát ra từ nó.

     “Phải. Cả nhà cô ấy rất sùng đạo Kitô. Cô ấy theo học một trường sơ trung Công Giáo, đi cầu nguyện vào mỗi Chủ Nhật. Cha mẹ cô ấy không ở nhà thường xuyên vì có việc ở nhà thờ. Hồ sơ ghi chép rằng họ chỉ trở về nhà một khi đã hoàn thành xong việc của họ.”

     “Một gia đình thật ngoan đạo, thế nhưng tại sao lần này Chúa lại không bảo vệ cô ấy?”

     “Lúc đó nếu như cô ấy mang cái này trên cổ, thì có lẽ đã được cứu. Nhưng đó chính là cách ma cà rồng lợi dụng để tấn công họ, dù có là thần thánh hay phụ nữ, cứ bị cắn là sẽ trở thành những con quái vật máu lạnh. Đó mới là thứ bệnh dịch đáng sợ nhất, không trừ một ai.”

     “Tôi thấy rồi.”

     Hisui đột nhiên quay ra nhéo mạnh má Eruru.

     “...Cậu làm cái gì đấy hả?”

     “Trả đũa.”

     “Cậu là trẻ con đấy à?”

     “Để tôi hỏi cô một câu. Đối với cô, ma cà rồng là gì?”

     “...? Là thứ sâu bọ cần bị tiêu diệt chứ là gì. Tôi đã nói rồi còn gì nữa?”

     “Một câu khác, nếu như đó là một ma cà rồng cấp cao hơn, ví dụ như là ‘Thuần Chủng’? Hoặc thậm chí cao hơn nữa... là ‘Thuần Huyết’?”

     “Đều như nhau. Mà như thế thì chúng còn nguy hiểm hơn. Chúng tôi sẽ cảnh giác hơn, và chắc chắn sẽ tiêu diệt lũ đó. Hơn nữa tôi cũng không tin thời đại này còn tồn tại những kẻ như vậy đâu. ‘Thuần Chủng’, hay là ‘Thuần Huyết’ còn khó tin hơn.”

     “Biết rồi, hiểu rồi. Đây, của cô đây.”

     Hisui ném chiếc túi có mẫu răng cho Eruru.

     “Cảm ơn. Kết quả sẽ sớm có thôi. Cậu có thể tự kiểm tra bằng cách của cậu.”

     Hisui không trả lời, chỉ nhìn chằm chằm vào những ngón tay vừa nhéo má Eruru.

     “Cậu có thể hiểu nhiều hay ít, nhưng con ma cà rồng bên cạnh cậu chỉ là một con quái vật hút máu, không hơn. Nhanh tránh xa cô ta đi. Dù cậu có chọn làm thế nào đi nữa, tôi vẫn sẽ xử lý cô ta.”

     “Cảm ơn. Giờ thì dẫn tôi ra được không? Tôi tự ra thì lạc mất.”

     “Rốt cục thế nào cũng gây phiền hà. Được rồi, đi thôi.”

     Theo sau Eruru, Hisui rời khỏi tòa nhà, và trở về nơi ở của cậu.

⸻⸻⸻

     Ngay sau khi Hisui đi, Eruru đã ngay lập tức gọi Kishida đến và đưa mẫu răng.

     “Bằng chứng đến rồi, hãy mau phân tích nó đi.”

     “Hiểu rồi. Một khi đã kiểm tra xong, tôi sẽ báo cáo cho cô.”

     “Tôi biết rồi. Còn nữa, xuống đó và chuẩn bị các dụng cụ và vũ khí để chuẩn bị đi diệt con sâu bọ kia. Không cần bắt, giết thẳng tay. Làm ngay trong đêm nay.”

     Kishida nhíu mày trước yêu cầu của sếp mình.

     “Nhưng kết quả phân tích chúng ta còn chưa có—”

     “Dẹp mấy cái đó qua một bên. Lũ sếp già mồm kia... không, đây chính là cách để cho bọn người luôn la bai bải về chuyện chung sống cùng ma cà rồng và nghiên cứu sự bất tử ấy im mồm vào. Kết quả cuối cùng cũng chẳng ảnh hưởng gì cả. Nhanh chuẩn bị đi. Tôi không muốn mất thế chủ động đâu.”

     Cô gái nhỏ bật ra một thông điệp tàn ác bằng chất giọng vô cùng dễ thương.

     Cánh tay phải trung thành của cô không nói thêm một lời nào, chỉ gật đầu nhận lệnh.

     “Tôi hiểu rồi. Vậy tôi sẽ đi bắt đầu phân tích và chuẩn bị đội phục kích.”

     Kishida rời đi, để lại Eruru ngồi lại bàn làm việc của cô. Đây chính là nơi cô đã tra hỏi Hisui lần trước.

     Mọi việc đều đang diễn ra theo đúng kế hoạch của cô, giờ cô chỉ cần chút thời gian chờ đợi nữa mà thôi.

     “...!?”

     Eruru đột nhiên bật ra ho dữ dội, hai tay vội đưa lên bịt chặt miệng.

     Cô thở hổn hển, luồn tay tới ngăn kéo bên cạnh và lôi ra một lọ đầy thuốc.

     Cô run rẩy, đổ vài viên ra ngoài và đặt vào miệng, nhai và nhanh chóng nuốt.

     Cơn ho kéo dài thêm một lúc nữa rồi cả cơ thể cô cuối cùng đã bình ổn trở lại, cô hít thở thật sâu.

     Khuôn mặt dễ thương rúm lại mệt mỏi như một bệnh nhân đang mắc bệnh hiểm nghèo, đang rên rỉ đau đớn.

     Eruru cắn chặt môi và lầm bầm nguyền rủa.

     “Tiêu diệt... Lũ ma cà rồng này, cứ để hết cho ta. Ta sẽ tiêu diệt tất cả các ngươi...”

⸻⸻⸻

     Sau khi “ghé thăm” Reina, Hisui quay trở về nhà. Với Rushella đã đứng chờ sẵn ở cửa.

     Nhìn kiểu gì cũng được, nhưng chắc hẳn cô ấy đang chờ cậu. Cả hai đã không gặp nhau cả ngày và đều hơi ngượng ngùng.

     Đứng lặng đó nhìn cậu một hồi lâu, rốt cục Rushella đã lên tiếng trước.

     “Ngươi về muộn thế. Ngươi đã đi đâu...?”

     “Hmm~~Tôi có việc.”

     “Ta đoán lại đi léng phéng với cái đồ giả tên là Sudou kia, phải không?”

     “Nhìn cô như ông bố già bảo thủ ấy. Cô định làm Mirakula thứ hai à?”

     Hisui ngay lập tức nhận ra mình vừa lỡ mồm.

     Nhưng đã quá muộn, Rushella đã sấn sổ lao đến như một mũi tên và tra hỏi.

     “Mirakula là ai?”

     “Và bây giờ lại giống bà vợ ghen tuông đang tra hỏi chồng mình à?”

     “Đừng có trêu ta. Nói nhanh... Có phải... có phải đó là người đã nuôi ngươi không?”

     Nhìn thấy ánh mắt chân thành của Rushella, Hisui không thể tiếp tục che giấu được nữa. Cuối cùng cậu cũng đành gật đầu.

     “...Ừ. Tôi không biết tên họ của bà ấy, nhưng tên thì là Mirakula.”

     “Là người... đã nói cho ngươi nghe rất nhiều điều ấy à?”

     “...Có thể xem bà ấy như là mẹ tôi. Nhưng có lẽ tuổi thì lớn hơn mẹ tôi rất rất nhiều. Nhưng khi tôi nói vậy thì bà ta nổi điên lên, bắt tôi phải gọi là Onee-sama.”

     Dù có hơi khó chịu, Hisui cũng không thể giấu cảm xúc của mình thêm nữa.

     Cư xử như mẹ cậu, tuổi còn cao hơn cả bà cậu, nhưng trông lại như một người chị gái.

     Một ma cà rồng như thế.

     Đó là quan hệ kiểu gì, Hisui cũng không thể biết nữa.

     Có lẽ là gia đình — miêu tả như vậy là tốt nhất.

     Thế nên mỗi khi nói đến bà, Hisui sẽ dùng từ đó, bà ấy là gia đình của cậu.

     Nhìn thấy ánh mắt của Hisui, Rushella buồn bã ra lệnh:

     “Nhanh... vào đi. Rồi nấu bữa tối đi. Ta vẫn... chưa ăn gì cả ngày rồi.”

     “Rồi rồi... sao cô cứ đòi đồ ăn trong khi cô còn đâu có cần dinh dưỡng như thế?”

     Hisui mệt mỏi, thay đồ nhanh rồi quấn một cái tạp dề, đi vào bếp. 

     Bữa tối hôm nay có cơm, súp miso, cá nướng và rau củ muối, một bữa ăn Nhật truyền thống.

     Sau khi chuẩn bị xong, cả hai đã cùng ngồi ăn trong phòng khách.

     Mới những ngày đầu Rushella còn vật lộn với đôi đũa, nhưng giờ thì cô đã vô cùng thuần thục rồi.

     Họ ngồi ăn trong im lặng, nhưng Rushella đã dè dặt lên tiếng.

     “Ngươi... có gì muốn nói phải không?”

     “Hử?”

     “Nói nhanh lên. Ta sẽ trả lời mà.”

     Rushella vừa nói vừa nhẹ nghiêng đầu. Và sau khi ngần ngừ một hồi, Hisui đã hỏi câu mà đêm qua cậu đã không dám hỏi:

     “Cô có... hút máu lớp trưởng không?”

     Rushella lắc đầu nhưng cũng vừa lầm bầm lo lắng cùng lúc đó.

     “...Ta không biết.”

     “Cô không biết?... Cô nói cô không biết là ý gì?”

     “Bởi vì cả ngày hôm qua ta không có máu, ta khát lắm. Nhưng... ta đáng lẽ đã có thể chịu đựng được.”

     “Đáng lẽ là sao? Cô không hiểu thể trạng của chính mình à?”

     “Ta không biết... giờ ta lại không thấy khát nữa, có lẽ... bởi vì ta đã hút máu lớp trưởng, có lẽ là...”

     “Nói đi, dù là như thế, cô uống hay không thì cũng phải nhớ chứ...”

     Nghĩ tới đó, Hisui đột nhiên nhớ ra Rushella đang cố nói điều gì đó.

     Là ký ức của cô — những thứ vốn từ đầu đã vô cùng mập mờ với cô.

     Cô còn không biết mình là ai.

     “Đêm đó ta nghe tiếng thét của một cô gái. Trực giác của ta cho biết rằng đồng loại của mình đang tấn công ai đó. Vậy nên ta đã chạy đến phía đó — là như thế. Nhưng ta không chắc lắm...”

     “Cô bị mất trí nhớ, nhưng cô có thể vẫn nhớ những gì xảy ra gần đây chứ, đúng không?”

     “...Đúng, nhưng, lúc đó ta thấy khát lắm. Khi cô gái đó gục trên nền đất... mùi máu đã thu hút ta. Ta đã nghĩ đến việc hút máu cô ấy, nếu như ngươi không có ở đó thì... thì ta đã tấn công cô ấy rồi.”

     “...”

     “Nhiều khi ta sợ lắm.”

     “Sợ gì hả...?”

     “Sợ bản thân ta mỗi khi thèm máu tươi... Ta sợ mình sẽ biến thành người khác. Nếu như không dừng ‘khát’ được, có lẽ ta sẽ tấn công người vô tội vạ mất... như thế đáng sợ lắm.”

     Khát máu — là bản năng đơn thuần mà không ma cà rồng nào có thể chống lại.

     Cường độ của giai đoạn đó khác nhau giữa mỗi cá thể ma cà rồng, nhưng chúng đều có chung một điểm — là khi cơn khát đạt đến cực độ, họ sẽ mất lý trí, và trở thành những con quái vật thực sự.

     “Nên... thỉnh thoảng ta rất sợ. Nếu như ta không hút máu ai lâu quá, thì chắc chắn điều đó sẽ xảy ra. Ta có trở thành người khác không, trở thành... một con quái vật chỉ biết hút máu như Mei nói, còn tệ hại hơn cả một con muỗi.”

     “...”

     “Ta cũng đã suy nghĩ. Sao ta lại chẳng nhớ được gì cả? Có lẽ, có thể là... quá khứ ta đã gặp chuyện gì đó. Có thể là vì quá khát máu... ta đã trở thành một con quái vật. Có thể ta đã biến thành một người khác. Thế nên, thế nên là... Với ta hiện tại ấy, rồi sẽ ra sao? Rồi ta sẽ biến mất mất, ta luôn nghĩ như vậy...”

     Mọi thứ thật chông chênh và khó chịu.

     Sợ hãi chính bản năng của mình và cả mất sạch ký ức — bị cả hai nỗi lo sợ như vậy tấn công, Rushella cau mày và tự vòng tay ôm chặt lấy mình.

     “Nên... ta không biết. Có lẽ ta đã hút máu lớp trưởng. Như hồi trước ấy, có lẽ là... có thể nào... ta đã hút máu cô ấy rồi quên đi không... giống như ta đã quên mọi việc ấy...”

     Rushella dần dần thu người vào, khi giọng của cô ngày một trở nên yếu ớt.

     Dù nhìn thế nào cũng được, nhưng vẻ ngoài mong manh của cô không thể giống kẻ thống trị đêm đen như một vị vua thời cổ đại được.

     Đó là trái tim mỏng manh, thuần khiết của một cô gái yếu ớt và đáng thương.

     Tuổi của cô thì không ai rõ, nhưng những trải nghiệm của cô thì y hệt như vẻ ngoài của cô vậy. Cô gái đang gánh một bóng đêm đen đặc và nặng nề trên vai.

     “Đêm đó... tôi nghĩ là đã thấy máu trên môi cô. Nhưng tôi không đoán ra được tại sao kiếm của cô cũng dính máu? Nếu như cô đã hút máu lớp trưởng thì đâu cần vũ khí phải không? Cô đâu cần vũ khí, cô có Ma Nhãn mà. Tại sao lại vậy?”

     “Điều đó ta không muốn nói đến.”

     Rushella do dự như để cố nghĩ một lý do, và rồi quay mặt đi.

     “Tại sao? Đây là việc kết tội đấy cô biết không!?”

     “......”

     Rushella vẫn tránh ánh mắt cậu, tiếp tục giữ im lặng. 

     Hisui thì không dứt mắt khỏi cô.

     Cuối cùng cô cũng bỏ cuộc, nói lí nhí.

     “Lúc đó ta đang... luyện tập.”

     “Hả?”

     “Ta đang luyện hút máu.”

     “HUHHHHHHHH!?!?”

     Hisui trợn mắt, trước mặt cậu Rushella đã đỏ bừng hai má lên.

     “Vì ngươi nói ta hút máu rất tệ, nên... nên ta đã đến tiệm bán thịt, mua một miếng thịt sống như người ấy, còn dính nhiều máu...”

     “Rồi cô cắt miếng thịt đó ra miếng có cỡ tương thích và cắn... cô luyện hút máu như thế hả?”

     Rushella gật đầu, mặt cô đã đỏ lựng lên. 

     Hisui cựa quậy, tha thiết muốn kìm tiếng cười của mình lại.

     “Này, không thể nào!? Luyện tập... luyện tập hút máu! Cái quái gì đây, không thể tin nổi một con ma cà rồng lại có thể nói ra những lời như thế này! Lại còn ra tiệm thịt! Ể, thịt bò hay thịt lợn thế? Vậy đó là lý do môi và kiếm của cô dính máu hả?”

     “Ngươi phiền thật đấy! Thế nên ta mới bảo ta không muốn nói...”

     Rushella trông như thể sắp khóc, cô đấm tay như điên vào Hisui.

     Cậu còn phá lên cười lớn hơn, lăn xuống sàn nhà và hai tay ôm chặt bụng.

     “Tha cho tôi đi... thế mà tôi đã nghĩ cả ngày về chuyện ấy đấy, tôi thật ngu ngốc mà...”

     “Ngươi ồn quá đấy, nhanh câm miệng đi!!”

     Rushella cau có, tức tối quát um lên.

     Hisui cuối cùng cũng ngừng cười, quay lại hỏi cô.

     “...Sao cô lại muốn luyện tập?”

     “Ta nói rồi mà. Vì ngươi bảo ta hút máu dở tệ.”

     Rushella vẫn không muốn nhìn Hisui.

     “Ừm, bảo này...”

     “Không hút máu thì không thể đâu. Nhưng mà... ít nhất là để ngươi không bị đau nữa chứ? Và phải kiểm soát được lượng máu ta hút...”

     Nghe giọng nói mềm mại của Rushella, Hisui đưa tay lên gượng gạo gãi tóc.

     “Vậy... ngươi nghĩ như thế nào?”

     Rushella hỏi, cô đã giải thích toàn bộ cho Hisui rồi.

     Cậu sẽ nghĩ về cô thế nào đây?

     “Ngươi có nghĩ... ta nuốt lời hứa với ngươi và hút máu người khác không?”

     Cô thì thầm, chầm chậm tiến lại gần Hisui.

     Cậu không trả lời ngay, cậu đang sắp xếp lại từ ngữ.

     Và ngay khi Rushella vẫn còn đợi câu trả lời của cậu, thì tiếng một chiếc xe dừng lại ngay phía trước cửa, và hàng loạt tiếng chân người dội đến tai họ.

     “Gì đây, khách đến giờ này hả?”

     “...Cô đợi ở đây, đừng ra ngoài nhé.”

     Hisui đang cực kỳ nghiêm túc. Cậu ra lệnh cho Rushella ở nguyên trong phòng khách, và rồi một mình bước ra.

     Phía ngoài cửa nhà, cậu thấy hàng loạt cảnh sát mặc cảnh phục đã phục sẵn thành hàng.

     Họ được trang bị đủ thứ đồ bảo vệ quanh cổ, rõ ràng là được thiết kế để chống lại ma cà rồng.

     Những cái băng được làm bằng chất liệu đặc biệt để có thể cản lại được răng của ma cà rồng.

     Bên ngoài sân, không ai mang vũ khí, vài ánh đèn pin chiếu rọi khắp xung quanh nhà Hisui, khiến bầu trời đêm sáng rực lên như ban ngày, để không sót bất cứ một lối thoát nào cả.

     “Chào buổi tối, Kujou-san.” 

     Chỉ huy của họ, Eruru vừa lên tiếng.

     Bên cạnh cô là Kishida, giống y như ngày đầu họ gặp nhau.

     “Cô làm gì đấy? Đừng có mà gây rắc rối cho hàng xóm của tôi, nhanh tắt đèn và im lặng đi.”

     “Chúng tôi sẽ đi ngay sau khi xong việc. Cậu sẽ giao con sâu bọ đó ra đây chứ?”

     “...Kết quả giám định đã có chưa?”

     “Rồi. Tôi đã phải hoàn thành của đống thủ tục trước khi tới đây. Tôi không cần hỏi ý kiến cậu. Đây là yêu cầu đầu tiên và cũng là cuối cùng của tôi: Giao cô ta ra đây.”

     Eruru lạnh lùng nói, gương mặt quả quyết như thể đang cảnh báo trước là sẽ không thể phản kháng.

     Chỉ cần cô ra lệnh, là Hisui sẽ có thể bị một trong những người đàn ông đứng quanh cô bắt giữ.

     Đối mặt với tình huống như thế, Hisui siết chặt nắm tay và cố nghĩ đường thoát, bầu không khí xung quanh trở nên vô cùng nặng nề.

     Cuộc đối đầu trong im lặng và nguy hiểm tràn trề đó ngay lập tức bị phá vỡ bởi một giọng nói cục cằn đằng sau Hisui.

     “Mấy người này là gì đấy? Này ngươi, nhanh giải thích cho ta đi!”

     Rushella đã không nghe lời Hisui, mà xuất hiện ngay phía sau cậu.

     “...Đồ ngốc.”

     Hisui lẩm bẩm, nhưng đã muộn rồi.

     Bắt giữ ư — Không, với ý định của Eruru, thì đây chính xác là một nhiệm vụ mưu sát. Các thành viên của đội đặc nhiệm đã tập trung tại lối ra vào, hướng sự chú ý của họ vào “kẻ thù” vừa mới xuất hiện.

     “Ôi trời, sẽ lại tốn công lắm đây.”

     “Các người định làm gì hả? Này tên người hầu kia, cô ta là ai? Sao cô ta nhỏ người lại ra vẻ như sếp lớn vậy?”

     “Đừng có làm chuyện rối thêm nữa...”

     “Đúng đấy. Nếu như cô ngoan ngoãn để tôi xuyên cọc vào tim cô, và bứt đầu cô đi, ít nhất tôi cũng sẽ để cho cô ra đi thật nhanh thôi.”

     “Con khốn này...”

     Cảm nhận được sát khí đang tràn ngập xung quanh, cuối cùng Rushella cũng đã hiểu tình hình hiện tại.

     “Mấy con người này, các người định làm gì ta?”

     “Tiêu diệt cô chứ còn làm gì?”

     “To mồm đấy, nhưng lý do là gì. Ta cần máu để sống và các người chẳng có lý do gì để tiêu diệt ta, phải không?”

     “Lý do á, cô là ma cà rồng đã đủ là lý do rồi. Hơn nữa chứng cứ đã rõ rành rành, người bên cạnh cô đã cung cấp bằng chứng cho chúng tôi đấy.”

     “Gì cơ!?”

     Rushella sững sờ nhìn sang Hisui, nhưng cậu lờ cô đi và vẫn chỉ nhìn Eruru không dứt.

     “Tôi chưa từng nghĩ cô sẽ hút máu cô gái đó nhiều như thế. Cô là con ma cà rồng khát máu tàn bạo nhất thời đại này.”

     “Ngươi nói lăng nhăng gì vậy, ngươi nói đến lớp trưởng à...? Không, ta không làm việc đó...”

     “Cô vẫn chối à? Thật khó chịu. Răng cô khớp với dấu cắn hoàn toàn. Nói thêm nhé, người này đã giúp chúng tôi lấy mẫu răng cô đấy.”

     “Mẫu răng... của ta á!? Ngươi...!”

     Rushella nhớ lại hành động của Mei ngày hôm nay, hóa ra là đây chính là mục đích.

     Hóa ra lý do là... vì Hisui đã bảo cô ta làm thế.

     “Ngươi nghi ngờ ta à...!?”

     Rushella cắn môi, nước mắt đã dâng lên đầy hốc mắt cô.

     Nhưng Hisui vẫn bất động.

     “Cô lảm nhảm gì đấy? Nếu như con người bị hút máu, thì đương nhiên là do ma cà rồng. Rất tốt, Kujou-san, hãy giao cô ta cho chúng tôi. Tôi sẽ xử lý thứ sâu bọ này.”

     Eruru, Kishida và những cảnh sát khác bắt đầu bước đến.

     Và Hisui bắt đầu di chuyển.

     Cậu bước ra phía trước Rushella, ngăn cô với đội cảnh sát phía trước.

     “Gì đây? Cậu không nghĩ đến chuyện về phe thứ sâu bọ đó đấy chứ?”

     “Vậy hãy để tôi làm rõ một số thứ đã. Trước tiên, vì sao các người lại nghi ngờ cô ấy ngay từ đầu?”

     Hisui chỉ ngón trỏ của cậu về phía Rushella.

     Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cậu, Eruru không kìm được tiếng thở dài.

     “...Vì cô ta là ma cà rồng. Khi có nạn nhân, thì nghi ngờ cô ta là điều đương nhiên mà?”

     “Ngoài cô ấy ra cũng có nhiều ma cà rồng khác.”

     “...Thế cậu nghĩ sao về lời của nạn nhân trước khi ngất đi!?”

     “Điểm đó chính là điểm tôi thấy rất đáng ngờ. Sao cô lại tin cô ấy nhanh như vậy? Cô ngay lập tức tin lời của người vừa bị cắn sao?”

     “Tại sao?... Ah!”

     Eruru ngây người, khẽ lắc đầu, cô đã vừa nhận ra sai sót của chính mình.

     Đó là sự thật, đó chính là điều không đáng tin một chút nào. 

     Một khi đã bị cắn, thì người ta không còn đáng tin nữa.

     Vì sao ư—

     “Một khi đã bị cắn, người đó sẽ trung thành với kẻ đã cắn họ — là chủ nhân của họ. Nạn nhân nói dối để bảo vệ cho chủ nhân của mình, đâu phải là khó tin quá đâu phải không? Vì thế, cô đã trói chặt lớp trưởng lại, giờ cô nên nhận ra rồi chứ nhỉ? Cô không thể tin lời người vừa bị cắn, họ sẽ bảo vệ cho chủ nhân của họ. Họ sẽ không thể giao danh tính người đó ra. Nên... đó là mệnh lệnh của tên chủ nhân đó, hắn muốn cô ấy khai như vậy.”

     “...!”

     Tất cả cảnh sát phía sau bắt đầu xì xào. Họ đều ít nhiều am hiểu về ma cà rồng. Họ hiểu những điều Hisui đang nói, họ biết cậu nói đúng.

     Nhận thấy những ánh mắt của cấp dưới đang chĩa vào mình, Eruru vẫn điềm tĩnh.

     “Cũng có lý đấy. Thế nhưng lòng trung thành của người bị cắn còn phụ thuộc vào thể trạng và mức độ biến đổi. Và trong vụ này...”

     “Đang gần tới mức biến đổi hoàn thiện rồi, nạn nhân còn là một nữ sinh yếu ớt. Cô có bịa đặt cỡ nào thì cô ấy cũng không thể chống lại được mệnh lệnh từ tên chủ nhân. Tôi cũng đã tới bệnh viện để xác nhận tình trạng của cô ấy. Cô phải biết điều đó rõ hơn tôi chứ, phải không?”

     Lập luận của Hisui vô cùng sắc bén. 

     Cảnh sát đứng phía sau Eruru bắt đầu lao xao hơn.

     Và để nhanh chóng dập tắt hỗn loạn, Eruru lôi ngay ra bằng chứng.

     “...Nhưng dấu răng đã khớp. Không thể có đến hai người có mẫu răng hoàn toàn khớp nhau được, đúng chứ? Đó giống như là dấu vân tay vậy, nên chắc chắn vụ này chẳng có gì nhầm lẫn hết!”

     “Thật hả?”

     “Cậu phiền quá đi! Tại sao cậu cứ phải bảo vệ thứ sâu bọ này?”

     “Không thể đâu.”

     Hisui đáp đầy tự tin, trong thoáng chốc khiến Eruru bắt đầu lo sợ.

     “Không thể nào. Dấu răng không thể hoàn toàn khớp được đâu.”

     “Cậu lảm nhảm cái gì đấy...”

     “Giống như cô ấy nói đó... tôi cũng đã từng nghi ngờ cô ấy.”

     Hisui chỉ về phía Rushella đằng sau cậu.

     Thật sự là vậy, cậu cũng đã từng nghi ngờ Rushella.

     Thế nhưng—

     “Tôi cũng nghi ngờ cả các người. Thành viên Đội Điều Tra... Những Sinh Vật Siêu Nhiên phải không?”

     Trước ánh mắt quyết đoán của Hisui, Eruru không thể không chột dạ. Nhưng cô vẫn tự gồng bản thân lên và chế nhạo lại.

     “Toàn thứ rác rưởi... Bọn ta là cảnh sát.”

     “Cảnh sát gì lại dễ dàng tin lời của nạn nhân bị ma cà rồng cắn thế. Có lẽ các người... gấp rút tìm bằng chứng để buộc tội, cố gắng ép chết bạn tôi... các người rõ ràng là cố ý. Vậy nên để thử xem các người có đáng tin không... tôi đã thử vài mánh nho nhỏ.”

     “Mánh...? Cậu đã làm cái gì hả...!?”

     “Trước khi dấu răng hoàn toàn khô lại, tôi đã bóp nó vào một chút đấy, nên đó không còn là dấu răng của Rushella nữa đâu.”

     Những lời của Hisui khiến cả đội của Eruru cứng họng.

     Tiêu diệt một con ma cà rồng đã tấn công người — lý do chính đáng này đang dần sụp đổ.

     “Nên chắc chắn, nó không thể khớp hoàn toàn với mẫu răng của Rushella đâu.”

     “Cậu...!”

     Mặt Eruru ngây ra.

     Chàng trai mà cô khinh thường đang đứng đây, chính xác là vô cùng nguy hiểm.

     Hisui được đà nên tiếp tục tấn công.

     “Sao dấu răng bị bóp méo ấy lại là dấu răng trên cổ lớp trưởng nhỉ? Đơn giản thôi, là bởi vì có người đã giả mạo chứng cứ, để ép cho cô ấy tội chết.”

     Eruru nghiến chặt hai lòng bàn tay. 

     Không khí xung quanh đang trở nên vô cùng căng thẳng.

     Tội phạm ở đây không phải là ma cà rồng, mà là một con người.

     Tất cả những cảnh sát phía sau không dám nói lên, nhưng tất cả đều chĩa ánh mắt nghi ngờ của họ về phía Eruru, chờ cô xác nhận.

     “Ngươi tin ta sao...?”

     Rushella yên lặng từ nãy giờ, cuối cùng đã lên tiếng. 

     Hisui gãi đầu ngượng ngùng.

     “...Ban đầu tôi có nghi ngờ cô, nhưng rồi đã bác bỏ nó. Vậy nên... giờ chúng ta sẽ làm gì đây?”

     Hisui đáp bình thản, ném cho Eruru một ánh nhìn sắc lẹm.

     Nhưng trước khi cô kịp trả lời, mặt cô đã tái nhợt đi, và Hisui tiếp tục bồi thêm vào.

     “Điều quan trọng ở đây là, hung thủ hút máu lớp trưởng rốt cuộc là ai? Tôi có manh mối đấy. Nào thưa ông, ông nói đi, tại sao ông lại không báo cáo việc quan trọng đó!?”

     Hisui nhìn về phía Kishida.

     Tất cả mọi người nhìn theo ánh mắt của cậu.

     Và người đàn ông đó chỉ lặng lẽ lẩm bẩm.

     “Thật là một thằng nhóc phiền toái.”

     “Ể...!?”

     Người giật mình đầu tiên chính là Eruru.

     Người đàn ông đã đi theo cô, trung thành với cô như một cái bóng vừa đột ngột biến mất.

     Rồi Hisui cũng nhận ra.

     Người đàn ông cậu đã gặp vài lần đó, biến mất trước mắt cậu chỉ trong vài giây.

     Tốc độ đó không phải là của con người.

     Đó là tốc độ của một con ma cà rồng.

     Ánh mắt hắn lóe đỏ rực, và miệng nhe ra khoe hàm răng sắc nhọn và trắng ởn.

     “Thằng nhóc chết tiệt.”

     Kishida phá lên cười lớn, túm lấy cổ tay Hisui và nhanh như cắt cắn phập vào cổ cậu!!!

     “Ông...!!!”

     Cơn đau thấu tim nhói lên từ cổ Hisui, và cậu có thể cảm thấy máu mình đang bị rút đi với tốc độ đáng sợ.

     Luồng máu sụt giảm như tốc độ ánh sáng đầy tàn nhẫn này, cuối cùng cậu có thể hiểu được cảm giác của Reina đêm hôm qua.

     Cậu đã đúng, gã này chính là thủ phạm.

     “Đúng là một thằng ranh con thông minh, nhưng đời mày tàn rồi. Mày sẽ giúp tao ngáng đường lũ phiền phức này lại.”

     “Tên khốn, tránh xa Hisui ra!!”

     Rushella nhanh hơn bất cứ ai khác, lao về phía Kishida.

     Nhưng đó chính là điều hắn mong đợi. Tên ma cà rồng nhếch mép cười hiểm độc, ngước lên khỏi cổ Hisui. Hắn ngừng hút máu, nhưng đó chưa phải là mục đích cuối cùng. Tên quái vật cắm phập một lần nữa hàm răng của hắn vào da Hisui, rồi dứt toạc một mảng lớn da thịt từ cổ cậu ra như một con thú ăn thịt thật sự.

     Hàm răng trắng ởn ướt máu của hắn toác cười tàn nhẫn, và quăng mạnh cơ thể Hisui về phía Rushella.

     “Này, đỡ lấy của ngươi đi!!”

     Rushella đau đớn túm lấy Hisui bằng vòng tay cô, nhưng tất cả đều là tính toán của Kishida.

     Lợi dụng cơ hội đó, hắn ném một bình phun về phía Rushella.

     “Gì đây...!?”

     Ngay lập tức, khứu giác của Rushella như bị tê liệt.

     Thứ mùi giống y hệt mùi tỏi mà Hisui đã đối phó với cô lần trước, thế nhưng lần này cường độ của nó lớn hơn rất nhiều.

     Nó không dừng lại ở mức đe dọa, đó là một thứ vũ khí vốn được dùng để áp chế ma cà rồng.

     Kishida đã chuẩn bị sẵn mặt nạ khí độc để che mũi và miệng.

     “Tên khốn...”

     Rushella không còn đủ sức mà nói nữa, cô ngã quỵ.

     Kishida rít lên cười, hắn ôm lấy Rushella còn bất tỉnh, lao đi và biến mất vào trong làn khói.

     Hắn dễ dàng nhảy qua được hàng ráo, thân thể linh hoạt chìm dần vào màn đêm như một con dơi thật sự.

     “Đuổi theo hắn!!”

     Eruru ngay lập tức phát lệnh. Một vài người theo gót hắn đuổi theo ngay, số khác chạy lên các xe bọc thép bên đường.

     Tên ma cà rồng và các thợ săn rút đi như một cơn bão, trong thoáng chốc chỉ còn lại Hisui và Eruru.

     “Cậu có sao không!?”

     Eruru vội vã chạy tới chỗ Hisui, ngay lập tức bắt đầu sơ cứu. Nhưng cô không mang theo một đồ cứu thương nào, nên chỉ có thể dùng chiếc khăn tay trắng như một lớp gạc, cố gắng cầm máu cho cậu.

     Vết thương trên cổ của Hisui khiến cô cau mày, và cố gắng chuyển ánh mắt đi.

     Vết thương đó rất sâu.

     Động mạch cảnh gần như bị xé nát, dẫn tới việc máu chảy xối xả. Một mảng da cậu bị nhai nát, cậu không chết tại chỗ đã là một kỳ tích rồi.

     Thế nhưng, Hisui đang đứng dậy.

     “Tên khốn này... cứ hút cho thỏa mãn thì thôi... Rushella còn nhẹ nhàng hơn hắn... tên cục súc tham ăn... tôi phải bị mất hai lít máu ấy chứ đùa à? Ôi trời đau lắm đấy...”

     Cảnh tượng trước mắt làm Eruru sợ đến mức cô hét toáng lên.

     “Cậu đang nói cái gì đấy!? Đừng liều lĩnh di chuyển...!”

     Eruru biết mất máu nhiều có thể gây tử vong dễ dàng, nhưng Hisui thì lại như đang chẳng hề màng đến. Và cậu đưa cổ cho cô xem, khiến hai mắt cô trợn lên bàng hoàng.

     “Không thể nào...”

     Các dấu răng và vết thương kinh khủng kia đã biến mất.

     Không, chính xác là vết thương vẫn còn đó... nhưng nó đang dần biến mất trước mắt cô.

     Cái cổ bị xé toạc ra bằng răng đó đã dần khép lại, máu như bị rút ngược vào trong, các dấu vết của thứ còn gọi là “nụ hôn” đó đã hoàn toàn lành lặn.

     “Tại sao...!? Có thể nào, cậu là ma cà rồng à...!? Không, không phải thế... cậu là loại sinh vật siêu nhiên khác... Nhưng, nhưng trong quá trình kiểm tra...”

     “Tôi chỉ là người thường. Thể trạng tôi hơi đặc biệt sẽ không thể bị biến đổi thành ma cà rồng được, có vậy thôi.”

     Hisui giải thích. Cái cách tấn công y hệt như vụ của Reina càng khiến cậu xác nhận rằng Kishida chính là thủ phạm.

     “Cậu không bị biến đổi...? Không thể nào, điều như vậy không thể nào lại xảy ra...!!”

     Cái hiện tượng đó đang làm xáo trộn hết đầu óc của Eruru, cô lắc đầu.

     Thế nhưng Hisui chính xác là một con người thật sự. Kết quả kiểm tra đã viết như vậy rõ ràng, và chính cô là người kiểm tra cho cậu.

     Chỉ trong vài phút, tri thức mà Eruru đã tích hợp qua biết bao nhiêu năm như đang bị bật tung hết lên.

     “Xem này, tình hình có hơi vượt ra ngoài dự đoán của tôi. Nhưng hóa ra cô cũng không phải là tên nói dối...”

     “Dĩ nhiên là không phải! Vì tôi cứ chắc chắn thủ phạm chính là...”

     “Không phải cô nói, mà là lòng hận thù của cô? Có thật là cô làm theo nguyên tắc không? Vậy sao tên đó lại có thể bịa đặt được kết quả giám định...”

     “Là... là như thế đó... Tôi đã lấy kết quả giám định từ hắn... vậy nên chính hắn đã âm thầm khép tội cho một ma cà rồng khác...? Nhưng tại sao...?”

     Eruru cắn môi, vẫn tiếp tục lắc đầu.

     Dù cô có mạnh tới cỡ nào, thì với Hisui cô vẫn là một cô gái đầy rắc rối.

     Cấp dưới — cánh tay phải đắc lực của cô lại là một tên giết người.

     Một ma cà rồng cần bị tiêu diệt.

     Và hắn lại ở ngay cạnh cô, vậy mà cô không hề nhận ra.

     Trông cô thật đáng thương, nhưng thật không may là Hisui không có thời gian cho việc đó

     “Gã đó... sao lại muốn bắt cóc bạn cùng nhà với tôi? Nếu như hắn muốn chạy trốn thì tóm kẻ yếu thế nhất là tôi mới phải chứ? Khoan đã, sao lớp trưởng lại đổ tội cho cô ấy? Hắn có thể muốn ẩn mình, sống ẩn thân cùng xã hội loài người thì đáng lẽ không nên tấn công lớp trưởng hung bạo như thế chứ...”

     “Tôi không biết...! Làm sao tôi biết được con ma cà rồng đó nghĩ gì chứ!?”

     Eruru hét lên và cúi đầu.

     Cả cơ thể nhỏ bé của cô đang run lên, trông thật yếu ớt.

     “Tôi đã đi ra ngoài nơi có ánh sáng nhiều lần cùng hắn. Nhớ lại thì đúng là hắn luôn chủ động, còn rất đúng giờ, chắc là để tránh việc quên bôi kem ngăn tia sáng mặt trời. Hắn còn có thói quen dùng găng tay... là để tránh tiếp xúc trực tiếp da với tôi.”

     “Nếu tiếp xúc trực tiếp thì cô có thể phát hiện ra hắn dùng kem ngăn ánh sáng mặt trời. Hắn đã rất cảnh giác. Nhưng vấn đề là tại sao hắn lại cố xâm nhập vào một tổ chức rất gay gắt với ma cà rồng như thế?”

     Đó là nghi ngờ lớn nhất của Hisui dành cho Kishida.

     Có thể hắn nghĩ rằng ‘nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất’, thế nhưng trở thành thành viên của tổ chức săn lùng quái vật là một hành động rủi ro rất cao. Ngoài ra cũng có thể gây cho hắn những căng thẳng về tinh thần rất lớn.

     Mặc dù vậy, hắn vẫn giấu được danh tính của mình và yên vị làm cấp dưới của Eruru.

     Hisui có một giả thuyết cho chuyện này.

     “Gã này... hắn đã giữ im lặng một điểm khi nhận được báo cáo của Sudou...”

     “Có chuyện gì à? Báo cáo của Sudou được chuyển đến tôi qua tay hắn...”

     “Vậy bản báo cáo đầu tiên đó ghi chép những thông tin gì về Rushella?”

     “Không có gì đặc biệt lắm, rất chung chung... chỉ báo cáo là có một ma cà rồng đã trà trộn vào trường trung học... có vậy thôi.”

     “Tôi hiểu rồi...”

     Hisui gật đầu, cậu bắt đầu hiểu ra rồi.

     Lúc này Eruru có vẻ khá ngạc nhiên, cô hỏi.

     “Cậu định nói gì...? Có gì ám muội trong bản báo cáo đó à? Việc có một nữ ma cà rồng xuất hiện, trà trộn vào trường cậu là đã đủ nghiêm trọng rồi mà phải không?”

     “Đúng thế. Nhưng phần quan trọng nhất đã bị bỏ qua. Cô bạn đó của tôi tự nhận mình là một ‘Thuần Huyết’.”

     “Cậu vừa nói gì cơ!?”

     Mặt Eruru biến sắc.

     [Một ma cà rồng ‘Thuần Huyết’ — một ma cà rồng cấp cao có địa vị như những vị tổ tiên lại xuất hiện ở thời đại này sao!?]

     “Không thể nào... ả ma cà rồng đó, không thể tin được, làm sao mà... bản báo cáo đó không hề ghi lại như vậy...!”

     “Đúng... nó không được ghi trong báo cáo. Cô Sudou đó nói là cô ta đã thông báo cả việc đó cho Kishida. Nhưng hắn lại giấu đi và không báo cáo cho cô. Đó là lý do làm tôi không tin các cô. Với mục tiêu là một ma cà rồng ‘Thuần Huyết’ mà cô lại chỉ dùng những biện pháp thông thường như vậy. Và kể cả cô có tin hay không thì ít nhất cô cũng sẽ hỏi lại tôi để xác nhận.”

     “Vậy là... mục tiêu của Kishida... ngay từ đầu đã là cô gái đó...!?”

     “Có vẻ là như vậy. Ở phe của cô thì hắn càng có cơ hội tụ họp đồng loại lại. Có lẽ trong khi phục tùng cô, hắn đã bí mật tìm kiếm những ma cà rồng ‘Thuần Huyết’. Hút máu lớp trưởng của tôi rồi đổ tội cho Rushella, lợi dụng cảnh sát bắt giữ cô ấy. Sau đó chỉ cần báo cáo với cô là đã thủ tiêu cô ấy, là hắn có thể tự do giam hãm cô ấy ở bất cứ nơi nào... Tuy nhiên vì lý do gì thì tôi vẫn chưa biết.”

     “Lý do quan tâm làm quái gì!!! Trời ơi, một ma cà rồng ‘Thuần Huyết’... thật là xấu hổ, tôi sẽ liên hệ với trụ sở chính để gửi viện quân... Không được, trước tiên là tôi phải điều chỉnh lại các thiết bị...!!”

     Eruru lờ đi Hisui, bắt đầu lôi điện thoại ra để liên hệ với trụ sở của cô.

     Có đặt lên so sánh với Kishida, hay với các nạn nhân, thì ý nghĩa đầu tiên của cô vẫn chính là tiêu diệt Rushella — Rốt cuộc thì mọi thứ trong đầu cô vẫn quay lại điểm xuất phát.

     Hisui khẽ thở dài, bực tức hỏi lại cô.

     “Này này, cô ấy vô tội, cô vẫn định tiêu diệt cô ấy à?”

     “Nếu như cô ta là ‘Thuần Huyết’ thật sự, thì cô ta đã hút máu cả ngàn người rồi. Thế mà cậu vẫn cho là vô tội hả!?”

     “Cô có quyền nói đến những người khác à? Còn bản thân cô thì sao?”

     Hisui đưa bàn tay trái của cậu về phía Eruru, bàn tay vừa ôm vết thương trên cổ, vẫn còn vương máu chưa khô.

     “...!”

     Eruru quay ngoắt đầu lại tránh xa cánh tay Hisui và đưa hai tay lên che miệng. Cô bắt đầu ho, cả cơ thể run lên nhè nhẹ.

     “Cô sợ máu phải không?”

     “Kh-Không... dĩ nhiên là không... Bệnh cũ tái phát thôi. T-Tôi có thể xử chúng ngay...”

     Cô run rẩy rút ra một lọ thuốc, nhanh chóng nhét viên thuốc vào miệng.

     Nhưng Hisui đã cản cô lại, cậu hất văng lọ thuốc xuống đất.

     “Cậu làm cái gì vậy...!?”

     “Thôi đi. Uống cái đó sẽ hại cơ thể lắm.”

     “Liên thiên gì vậy... đó chỉ là thuốc thông thường mà thôi...”

     “Phải. Thứ thuốc thông dụng để kìm nén cơn khát máu của cô.”

     Mặt Eruru biến sắc.

     Cô ngước khuôn mặt tái nhợt của mình lên nhìn Hisui — khuôn mặt với làn da trắng bệch như một ma cà rồng.

     “Cậu nói gì vậy... cậu bảo tôi là ma cà rồng phải không!? Đùa hơi quá rồi đấy!”

     “Đó là sự thật... Cô có thể đứng dưới ánh mặt trời.”

     Eruru đột nhiên nhớ lại những gì xảy ra hồi chiều.

     Khi Hisui đến tìm cô, cậu đã cố tình chờ cô ngoài trời.

     Đó chỉ là để xác nhận, cậu đã cố xác nhận xem cô có bị ảnh hưởng bởi mặt trời không.

     “Cậu đã nghi ngờ tôi...? Cậu đã nghi ngờ tôi là ma cà rồng à!?”

     “Phải. Nhìn cái cách cô căm ghét ma cà rồng, nó nhắc nhở tôi tới lý thuyết các nam châm cùng cực thì luôn đẩy nhau. Dù cô không sợ ánh mặt trời hay chỉ là đã dùng biện pháp gì đó, tôi cũng đã kiểm tra... Nhưng cô không dùng thứ kem đó.”

     Eruru vô thức chạm tay lên má.

     Lúc chiều Hisui cũng đã véo má cô.

     Ban đầu cô chỉ nghĩ đó là trò trả đũa trẻ ranh của cậu, nhưng giờ cô đã hiểu.

     Cậu ta làm vậy chỉ là để kiểm tra da của cô, cậu ta chẳng làm gì vô nghĩa hết.

     Cậu đã xác nhận được cô không dùng loại kem ngăn ánh sáng nào.

     “Cậu... cậu nghi ngờ tôi từ khi nào!?”

     “Từ lần đầu gặp cô. Vóc dáng nhỏ nhắn nhưng lại có sức mạnh phi thường. Cô cũng đã quay đi khi tôi chảy máu mũi phải không? Thợ săn ma cà rồng hạng cao lại sợ máu ấy hả? Tôi nghĩ rằng cô có thể không sợ máu, mà cô chỉ quá khao khát nó — Nhìn thấy máu, cô không thể kiểm soát bản thân nên mới cố tránh né nó. Bởi vì gã kia cũng lảng tránh như vậy nên tôi mới nghi ngờ. Cuối cùng cô lại đến mức ra mở cửa sổ để thông gió... thật là đáng ngờ.”

     “...”

     Với Hisui, việc đến thăm Reina cũng chỉ là một cái cớ.

     Chủ ý của cậu chỉ là để xác nhận danh tính của Eruru.

     “...Thật là ranh mãnh. Nhưng tất cả chỉ là đoán vớ vẩn, tôi không phải là ma cà rồng.”

     “Phải, cô không phải ma cà rồng. Cô không sợ ánh sáng, thậm chí còn dùng súng có ký hiệu chữ thập khắc bên trên.”

     Hisui thừa nhận.

     Nhưng cậu vẫn không dừng lại.

     Tiếp tục dùng cái giọng tàn nhẫn đó, cậu sẽ vạch trần danh tính của Eruru.

     “Cô là một bán ma cà rồng, phải không?”

     Eruru mặt cắt không còn một giọt máu. Với tròng mắt cứng đờ cùng nỗi sợ, cô lùi lại.

     Bán ma cà rồng — con lai giữa ma cà rồng và con người.

     Sinh ra ở ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối, ngày và đêm, thừa hưởng dòng máu của cả hai chủng loài.

     Cơ thể họ sẽ sở hữu những đặc tính của cả ma cà rồng và người.

     Họ có thể giống y hệt con người một cách hoàn hảo, nhưng Hisui vẫn nhận ra những lỗ hổng rất nhỏ trong các hành động của Eruru.

     Eruru lập tức ôm lấy cơ thể, run rẩy không ngừng.

     Triệu chứng đó giống như của người đang cai thuốc vậy, Hisui nhìn cô chằm chằm.

     Cô đang cố đưa bàn tay run rẩy, cố lấy lại những viên thuốc vừa bị Hisui hất văng, nhưng cậu lạnh lùng.

     “Tôi nói dừng lại cơ mà.”

     Eruru cúi gục đầu, cắn chặt lấy môi.

     Khiếm khuyết của một bán ma cà rồng — chính là khát máu người như một ma cà rồng đích thực.

     Nhưng không giống như ma cà rồng, khi cắn xong con người sẽ không bị họ kiểm soát, cũng không bị biến đổi. Thế nhưng những cơn khát máu vẫn còn ở đó.

     “Giống như ma cà rồng, bán ma cà rồng không thể kiềm chế cơn khát máu của mình. Ma cà rồng hay bán ma cà rồng đều không thể chết vì không được hút máu, nhưng sức mạnh sẽ bị giảm đi. Thế nhưng khi giảm tới mức cực hạn, thì năng lượng họ sẽ lại đột nhiên tăng lên, biến họ thành những con quái vật vô nhân tính, lùng sục máu người. Cô chắc cũng biết điều đó rồi.”

     “...”

     “Nếu như cô nghĩ tới những người quanh cô, thì tôi nghĩ cô nên điều chỉnh lại một chút. Cứ hút một lượng máu nhỏ thôi sẽ tốt hơn nhiều. Nếu như cô cứ cố kìm nén nó, thì khi nó phát nổ sẽ rất khủng khiếp. Vậy nên...”

     “Nên cái gì!? Cậu bảo tôi đi hút máu à!? Cậu bảo tôi mặt dày đi làm cái việc đó sao!?”

     Eruru nhìn lên, mắt cô ngập nước. Cô bắt đầu la hét điên cuồng.

     “Cậu thì biết quái gì!? Cậu có hiểu tôi khát máu đến mức nào không!? Cậu có hiểu nếu tôi không cố kìm nén, thì tôi sẽ phát điên không!?”

     Cô gào muốn khan cả họng, cảm giác như phổi cô sẽ tứa máu mất.

     Cô đã chôn chặt những cảm xúc đó xuống tận đáy lòng.

     “Tình cảnh bi thảm này, để mình tôi gánh là đủ rồi. Thế nên ma cà rồng mới phải bị tiêu diệt hết...!”

     Đó là lý do khiến cô điên cuồng tìm hiểu về ma cà rồng, và theo đuổi công việc này.

     Hisui lắng nghe lời khẩn cầu của cô, nhưng lại đưa ngón trỏ của mình quét trên môi cô.

     Đầu ngón tay còn dính máu.

     Vào khoảnh khắc mảng màu đỏ tươi đó lan trên môi Eruru, một lượng máu nhỏ chảy vào miệng cô, ngay lập tức làm dịu đi cơn khát.

     “C-Cậu...!”

     “Cô là một người tốt.”

     “C-Cậu đang nói gì vậy...”

     “Khi tôi bị hút máu, cô lập tức chạy lại chỗ tôi, lo lắng cho tôi. Như vậy không tốt đâu... Gã đó làm vậy với tôi là để chặn cô lại, gã dùng Ma Nhãn ra lệnh cho tôi cản các cô lại. Cô lẽ ra nên cảnh giác hơn.”

     “Đ-Đó là..”

     “Giống như với lớp trưởng vậy, phải không? Cô tin nạn nhân như một người bình thường vậy. Điều đó là bình thường mà phải không? Tôi mới là kẻ dị thường.”

     Eruru muốn nói gì đó. Hisui quay lưng lại với cô và lật đật mở điện thoại ra.

     “Này, là tôi đây... cô đến đây được không? Cô đang ở đâu? Cửa hàng tiện lợi ở Nichoume à? Tốt đấy... rồi đến đây... cô ấy bị bắt rồi... Gì cơ, bận là sao? Để tôi nói cho biết, tất cả là tại cô! Tôi sẽ giải thích sau. Cảm ơn.”

     Hisui cúp máy, rồi tiếp tục lẩm bẩm với Eruru mà không hề quay lưng lại.

     “Tôi được một ma cà rồng nuôi dưỡng. Nhưng người giết cha mẹ ruột của tôi cũng chính là bà ta.”

     “Hử!?”

     Như để công bằng vì Eruru đã thú nhận sự thật với cậu, Hisui tiết lộ nguồn gốc của mình.

     Nhưng khác với Eruru, giọng cậu trơn tru như thể hoàn toàn vô cảm.

     “Tôi không nhớ được kỹ nhưng hình như khi đó ba mẹ tôi muốn giết tôi. Kiểu tự tử tập thể ấy, cha mẹ muốn giết tôi, khi đó tôi còn chẳng biết gì cả, rồi họ sẽ chết theo. Nhưng một ma cà rồng đã tình cờ đi qua lúc đó, bà ta giết cha mẹ tôi rồi cứu tôi, nuôi nấng tôi. Là như thế đấy, cô nghĩ tôi nên làm gì? Giết ma cà rồng vì đã giết cha mẹ mình à? Hay là cảm ơn vì bà ấy đã cứu tôi? Tôi là một con người, tôi nên làm gì đây?”

     Eruru không đáp lại.

     Câu hỏi đó không nên có lời đáp.

     “Thật kỳ lạ, là bà ma cà rồng đó cuối cùng đã chết vì muốn cứu tôi. Vì tôi... nên đã chịu để hóa thành tro bụi.”

     Những ký ức từ quá khứ đó như hiển hiện lại trước mặt Hisui.

     Nữ ma cà rồng đã sẵn lòng chịu để ánh mặt trời thiêu đốt, nữ ma cà rồng đã không ngừng ấn mạnh tay lên ngực cậu để lôi cậu về với sự sống.

     “Người đó lúc ấy không chỉ cứu mình tôi, mà còn cứu rất nhiều người khác, cuối cùng đã tự hy sinh.”

     “...”

     “Thế nhưng những người được cứu ấy, vẫn luôn mồm nguyền rủa ma cà rồng. Nói bà ấy là quái vật, là đáng chết... Vài người còn ném đá vào bà ấy. Này, theo cô thì phe nào đúng?”

     Eruru không thể trả lời, cô không muốn đối mặt với loại câu hỏi này.

     Thế nhưng Hisui vẫn không chút thương xót mà tiếp tục tra hỏi cô.

     “Tôi nên làm gì đây? Vì tôi là con người, tôi phải theo những người đó và nguyền rủa lại ma cà rồng đã nuôi nấng tôi? Nhưng đồng thời là một con người, thì tôi phải cảm ơn bà ấy trước chứ? Dù người đó có là ma cà rồng hay là một con quái vật nào đó đi nữa... thì tôi vẫn nên biết ơn người ta mà, phải không?”

     Hisui quay lại nhìn Eruru nhưng cô vẫn ngoảnh mặt đi. Không, là cô đang cố tình tránh mắt cậu.

     “Trước khi người đó chết, bà ấy đã biến tôi thành dạng thể trạng này. Nếu không thì chắc chắn tôi đã chết rồi. Thế nên... thế nên từ đó kể cả bị ma cà rồng cắn, tôi cũng không thể biến đổi. Thế nên... Giờ tôi là gì đây?”

     “...?”

     “Người thường bị ma cà rồng cắn sẽ biến thành ma cà rồng. Ngược lại, người bị ma cà rồng cắn mà không biến đổi sẽ không phải là người đúng không. Vậy thì tôi là gì? Tôi cũng là một sinh vật siêu nhiên à? Không phải người, cũng không phải là một thứ sinh vật gì đó mà các cô gọi là quái vật sao?”

     Hisui vẫn tiếp tục nhìn Eruru không dứt.

     Cô không trả lời cậu, nhưng cũng không tránh ánh mắt của cậu nữa, cô nhìn lại cậu.

     “Thế nên tôi nghĩ vậy. Dù có là người hay là ma cà rồng...”

     “Vậy là... cậu muốn cứu cô ma cà rồng đó? Cứu kẻ thù của loài người...”

     “Cô gái đó... Ướt đẫm nước mưa, khi muốn hút máu nhất... nhưng cô ấy đã không làm. Mặc dù là một ma cà rồng.”

     “...”

     “Trời ạ, cô ta còn cố luyện tập khả năng hút máu... Khi nãy còn... cố cứu tôi. Thế nên cô nói đi, tôi nên làm gì?”

     Giọng cậu lần này đã bình tĩnh hơn rất nhiều.

     Nhưng nó vô cùng chắc nịch, Eruru có thể cảm thấy ý định của cậu rõ ràng.

     “Cô ấy đã hứa với tôi. Trước khi tìm ra nguồn gốc của mình, cô ấy sẽ không hút máu của bất kỳ ai ngoại trừ tôi. Tôi cũng đã hứa với cô ấy, từ giờ đến lúc đó... tôi sẽ là người hầu của cô ấy. Thế nên tôi phải đến nơi chủ nhân của tôi đang bị bắt.”

     Nói xong, Hisui bước vào nhà.

     Eruru nhìn theo lưng cậu, lùi bước ra, rồi một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau lưng cô.

     “Chào buổi tối~Ah, hình như tâm trạng đang không tốt lắm. Có đánh nhau quanh đây à?”

     Mei trong bộ đồng phục mở cổng và bước vào sân trong.

     “Sudou-san... sao cô lại đến đây?”

     “Hisui gọi tôi đến. Vậy là... ai bị bắt thế? Rushella à?”

     “Cô định đến giúp cậu ta sao...? Dù tôi có nói gì đi nữa thì xin nhớ, cứu cô ta là chủ ý của Kujou Hisui nhé? Tôi sẽ không có thưởng gì đâu.”

     “Ừ~Ồ làm sao mà không giúp được. Ai lại từ chối người yêu của mình chứ?”

     Dù bị đột ngột gọi đến, Mei cũng chẳng hề khó chịu.

     Eruru không thể hiểu nổi, bối rối lên tiếng.

     “Tại sao...? Cô cũng ghét ma cà rồng mà?”

     “Tôi không thích chúng... đúng thế... thậm chí cô ta còn là tình địch của tôi.”

     “Tôi không hiểu. Tôi còn không hiểu nổi Kujou Hisui. Sao cậu ta có thể đến mức này kia chứ?”

     “Phải. Nhưng, nếu như Rushella thật sự hút máu lớp trưởng... thì anh ấy sẽ tự tay tiêu diệt cô ta.”

     “...!”

     “Đó có lẽ là cách anh ấy chịu trách nhiệm của mình? Nhưng tận trong tim mình, anh ấy tin rằng Rushella vô tội. Thế nên anh ấy mới suy nghĩ và cố xác minh nhiều điều... để tìm ra sự thật. Nhưng anh ấy còn lo cho cả lớp trưởng nữa. Con người và ma cà rồng — chọn một phe thôi là đủ rồi nhưng anh ấy muốn cả hai, và chọn con đường khó khăn nhất. Cho đến ngày này... và có lẽ đó chính là hậu quả sớm hay muộn mà thôi. Nếu như Rushella hút máu người khác, anh ấy sẽ tự tay giết cô ta. Đó là cách anh ấy xử lý chuyện này.”

     “Cậu ta là cái loại người gì thế...?”

     “Là người thôi. Một người đối xử bình đẳng với tất cả mọi sinh vật. Sau khi anh ấy biết tôi là ai... chẳng có gì thay đổi cả. Mặc dù tôi khá tự tin về ngoại hình này... nhưng phần lớn người ta sẽ tránh xa tôi sau khi biết sự thật phải không? Anh ấy thì không như thế, không tránh xa, cũng không cười nhạo — cứ tiếp tục như bình thường vậy.”

     Mei nói với gương mặt sáng bừng. Ban đầu cô chỉ coi cậu như là mục tiêu để tạo ra em bé, nhưng trước khi cô kịp hoàn thành nhiệm vụ đó, thì cậu đã trở thành người cô thực sự yêu mến. Nếu gặp được người như thế, thì ngay cả tổ tiên đầu tiên của cô đã có thể sống hạnh phúc yên ổn rồi.

     “...Tôi không hiểu.”

     Eruru im lặng, đó là lúc cô nghe thấy tiếng bước chân đằng sau vang lên.

     Quay lưng lại, cô thấy Hisui đã đi ra, ngay lập tức thấy hơi chóng mặt.

     “Cô không nhìn thì hơn. Kể cả cô chỉ là con lai, nhưng vẫn có thể chết như chơi đấy.”

     Hisui đang mang trên lưng một thứ kiến Eruru, không phải, là thứ khiến tất cả giống loài ma cà rồng đều run sợ.

     Một cây thánh giá bạc khổng lồ.

     Cậu đã lôi nó ra khỏi tầng hầm, quấn xích của nó quanh cánh tay và vác nó trên lưng.

     “Cái gì đấy...?”

     Cố không nhìn vào vật sau lưng có chiều cao tương đương với Hisui, Eruru quay đi và hỏi.

     “Là thập tự thánh kiếm, thanh ‘Tzara Blade’. Chỉ cần giơ nó lên cũng đủ để những ma cà rồng bình thường bất động. Lưỡi của nó rất sắc bén, nhược điểm chắc là quá nặng, khéo phải 30kg.”

     “Tôi cũng đã nghiên cứu về thánh giá, của cậu... là vũ khí phải không? Thánh khí mà nó tỏa ra... thật phi thường.”

     “Đấng cứu thế ngày xưa đã bị đóng đinh vào thứ này. Do đó cây thánh giá này đã biến từ một biểu tượng cho cái chết thành một biểu tượng cho sự hy sinh. Các văn tự cổ ghi lại rằng nó là cổ vật tồn tại từ thời đó. Nó được rèn từ bạc và chế tác lại, dù là vật trang trí hay là vũ khí chống lại ma cà rồng, thì cũng là thượng hạng. Nếu như không giữ cẩn thận thì sẽ có bạo loạn ở Vatican để đòi lại nó mất.”

     “Sao cậu lại có được thứ vũ khí phi thường như vậy?”

     “Người nuôi tôi để lại cho tôi đấy.”

     Hisui giải thích qua loa, quay lại nhìn Mei.

     “Nên là cô giúp tôi cầm nó nhé? Tôi sắp kiệt sức rồi”

     “Gì cơ... anh coi em như một tay khuân vác à!?”

     “Nào, cô khỏe lắm mà. Xin cô đấy, tôi còn vừa bị hút máu, sao đang bắn tung tóe trước mắt tôi đây này.”

     “Được rồi... thì sau đó anh phải đi chơi với em đấy nhé? Phải ngủ qua đêm luôn.”

     “Tôi sẽ về nhà khi hoàng hôn và cô phải chịu hết mọi phí phát sinh, thế nhé.”

     Mei nhún vai, miễn cưỡng cầm lấy thanh Tzara Blale, dễ dàng nâng nó lên bằng một tay.

     Rồi cả hai bắt đầu rời khỏi khu vườn, Eruru ngay lập tức chạy theo.

     “Ch-Chờ đã, cả hai người. Hai người định đi cứu ả ma cà rồng đó à!? Các người biết cô ta ở đâu không?”

     “Cô đã đưa cho Sudou đủ loại công cụ phải không? Tôi đã thấy một con chip theo dõi nên đã bí mật cài lên người cô ấy. Thậm chí kể cả không phải là ma cà rồng, thì cô ta cứ hay thích đi lang thang ai mà biết sẽ gây bao nhiêu rắc rối cho người khác.”

     Rõ ràng Hisui đã chuẩn bị rất kỹ.

     Cậu giơ tay phải lên vẫy nhẹ và chạy vào màn đêm cùng với Mei... Nhưng cả hai còn chưa kịp đi được hai bước, thì Eruru đã túm lấy cổ áo cả hai và lôi trở lại.

     “Nói gì thì nói đi, bọn tôi đang vội lắm cô biết không?”

     “Tôi muốn cho xong việc thật nhanh, còn về nhà nữa, hiểu không?”

     “Việc khẩn thế này mà các người muốn mang cái vật to đùng này chạy loanh quanh ngoài đường như lũ ngốc à? Dùng não tí đi, tôi đang gọi xe rồi.”

     Eruru đã phục hồi lại tài chỉ đạo của mình.

     Cặp kính nửa gọng của cô đã gần như lủng ra bởi vụ hỗn loạn ban nãy. Cô đưa tay đẩy kính lên, một tia cảm hứng lóe sáng trong mắt cô.

     “Với cả, hãy bàn kế hoạch của chúng ta đi.”

Bình luận