Mục lục
Chương 6: Anti-Vampire
6007 từ

     “Nơi này là...?”

     Rushella tỉnh dậy, ngơ ngác nhìn xung quanh. Cô đang ở trong một căn phòng tối, ánh sáng chỉ leo lét hắt ra từ đâu đó ngoài cửa sổ.

     Nơi này giống như nhà kho, với những hộp các tông nằm rải rác xung quanh. Căn phòng khá rộng, văng vẳng tiếng sóng biển và mùi của thủy triều. Có lẽ cô đang ở xó xỉnh nào đó ngoài bến cảng.

     Tưởng tượng lại những ký ức mơ hồ ban nãy, rồi cơn thịnh nộ cứ thế bùng lên từ bên trong Rushella.

     Khi cô nhớ lại lúc bị tấn công bởi mùi tỏi cay xè, cô không tài nào mà chịu được nữa.

     [Phải rồi, mình đã ngất và bất tỉnh, rồi...]

     Rushella nhớ lại sai lầm của cô, và nghiến răng ken két, rồi cô nhận ra chân tay mình cũng đang bất động nữa.

     “...!?”

     Cô không thể di chuyển được, bởi tay chân cô đã bị xích bởi những sợi xích bạc và ghim vào tường. Những sợi xích đã được chuẩn bị từ trước và hàn vào tường vô cùng chắc chắn.

     Nhưng Rushella là một ma cà rồng, nếu như cô gồng hết sức thì có thể đập thủng được cả tường — nhưng cô không thể.

     “Bạc à, hừ…”

     Bởi khi sợi xích cọ vào da khiến cho cô bỏng rát, cô mới nhận ra chất liệu của nó. Ma cà rồng bản năng đã sợ bạc. Những sợi xích này đã được thiết kế đặc biệt cho ma cà rồng, khiến họ không tài nào mà vượt ngục được.

     “Chà cô tỉnh rồi à, thưa ‘Thuần Huyết’-sama?”

     “Ngươi...!”

     Mặc dù Rushella không biết người này là ai, nhưng hắn ta — Kishida, kẻ đang đứng trước mặt cô là người mà Hisui và Eruru quen biết.

     “Ngươi là ai...? Ngươi hẳn là đồng loại của ta. Nhưng làm sao ngươi có thể chạm vào những thứ đáng khinh này.”

     Như Rushella vừa nói, dù các vật dụng chống ma cà rồng có thể áp chế được các ma cà rồng, nhưng nếu là một ma cà rồng thì sẽ khó có thể sử dụng được chúng, thế mà người đàn ông này có thể dùng chúng vô cùng thành thạo.

     “Hãy gọi tôi là Nam Tước. Dù ở đây khác phương Tây, nhưng tôi đã được trao tặng tước quý tộc ở đất nước này.”

     “Ngươi đùa đấy à... người hầu của ta nói rằng, đất nước này không còn hệ thống phong kiến nữa. Chứng tỏ ngươi đã sống ở đây rất lâu rồi.”

     “Với một ‘Thuần Huyết’, thì tôi đâu là gì. Nhưng sống ở thế giới con người, tôi đã học được nhiều thứ. Mặc dù tự tay dùng những thứ đó để trói đồng loại của mình vào cũng khó khăn lắm, nếu là với một người còn đang trong giai đoạn biến đổi thì lại dễ dàng hơn.”

     Đằng sau gã Nam Tước, một cô gái choàng áo khoác bệnh nhân đang đứng yên lặng ở đó.

     “Là lớp trưởng mà...!? Ngươi đã cắn cô ấy hả!?”

     “Đúng thế. Một cô gái còn trinh... như là thánh nữ vậy, làm sao mà tôi kiềm chế được? Làm tốt lắm. Tôi không tự động vào mấy sợi xích này được, nên tôi đã ra lệnh cho cô ta — kẻ còn đang biến đổi dở dang này, cô ta giúp tôi trói cô lại.”

     “Ta hiểu rồi... ngươi đã hút máu cô ấy nhưng không hút đến mức biến cô ấy thành một ma cà rồng hoàn toàn, để cô ấy vẫn có thể giúp ngươi làm những việc mà ma cà rồng không làm được. Thật là một tên rác rưởi.”

     “Thật không may, tôi lại không cao quý được như cô ‘Thuần Huyết’ đây.”

     Vừa bị chế nhạo lại vừa giận dữ, nụ cười của Nam Tước rúm lại, khóe môi hắn giật nhẹ lên.

     Rushella thở hắt ra và ngạo mạn hỏi.

     “Vậy thì, sao ngươi lại dám hành xử thô lỗ như vậy với bề trên như ta? Ngươi bị quyến rũ bởi vẻ đẹp của ta à?”

     “Bị quyến rũ à... Cũng đúng đấy. Tôi đã bỏ rất nhiều công sức để tìm một ma cà rồng ‘Thuần Huyết’.”

     “Thật sao?”

     “Tôi đã tự nguyện trở thành ma cà rồng. Tôi đã yêu cầu “chủ nhân” của tôi hút máu tôi, và dần dần từ bỏ thân phận con người. Tôi muốn sự bất tử, nhưng khi đạt được rồi thì tôi lại phát hiện ra vô số điều bất tiện.”

     “Những bất tiện của giống loài chúng ta là kiến thức thông thường. Ngươi phải biết trước khi trở thành ma cà rồng chứ? Đừng có đứng núi này trông núi nọ.”

     “Có lẽ là vậy... Ánh sáng này, thánh giá này, vô vàn thứ nữa. Nhưng không chỉ vậy, với những kẻ như tôi, trở thành ma cà rồng vì bị cắn, thì chúng tôi luôn phải sống trong lo sợ từng khoảnh khắc một, cô có biết vì sao không?”

     “Làm như là ta thèm quan tâm ấy.”

     Rushella đáp ngạo mạn.

     Rắc rối của mấy lũ hạ đẳng này cô không muốn quan tâm.

     Câu nói của cô khiến mặt gã Nam Tước rúm lại tức giận.

     “Đồ ngạo mạn. Với những người hầu như chúng tôi, khi chủ nhân bị tiêu diệt, thì chúng tôi cũng vì đó mà chết theo. Cô có hiểu không? Bất tử chỉ là cái vỏ rỗng mà thôi, người hầu luôn lo sợ bị hủy diệt từng giây một. Cô có hiểu không?”

     “Ta không muốn hiểu. Ngươi chỉ là kẻ yếu ớt mà thôi. Nếu như ngươi muốn tiếp tục trường tồn, thì hãy để lại hậu duệ. Liên kết chủ nhân — người hầu không lan rộng đến các đời con cháu, chỉ là giữa người cắn — người bị cắn mà thôi. Nếu như con cháu của ngươi không bị giết, thì dòng máu của ngươi sẽ vẫn tiếp tục.”

     “Nhảm nhí. Tôi chỉ muốn bản thân tôi bất tử thôi, không con cháu gì hết. Không chỉ vậy, tôi muốn quyền năng của tôi vượt lên trên cả “chủ nhân” nữa. Tất cả những gì tôi có thể làm, lại là sợ hãi cái liên kết đó. Dù tôi có hút máu của bao nhiêu người thì sự thật đó cũng không thể thay đổi. Ai mà muốn sống như vậy chứ?”

     Sự bình tĩnh của gã Nam Tước đã hoàn toàn biến mất, tay chân hắn đang khua loạn lên cáu giận.

     “Chính vì thế, nên tôi đã quyết định. Tôi phải đạt được điều mà không ma cà rồng nào có thể làm được, đó là vượt mặt cả chủ nhân của mình! Thế nên tôi phải tìm được một ‘Thuần Huyết’... nhưng nhỡ cô là đồ giả thì sao nhỉ?”

     Gã Nam Tước vươn tay đến cổ áo Rushella, những móng vuốt sắc lẹm của hắn cào lên ngực cô, để lại một vết đỏ dài.

     “Đồ khốn...!”

     Cơn đau và sự xấu hổ làm Rushella gào lên. Máu túa ra từ ngực cô, và nhỏ xuống sàn.

     Rushella đã nhận ra ý đồ của hắn, và cô nhìn xuống.

     Gã Nam Tước cũng vậy.

     Đó là cách mà Hisui đã nói để xem ai đó có phải là ‘Thuần Huyết’ hay không.

     Một hình dáng thanh lịch như một bông hồng xuất hiện trên sàn nơi máu Rushella nhỏ xuống. Dù rơi theo lực hút trọng lực, nhưng những giọt máu đã thu lại thành một hình dáng tinh xảo và phức tạp, đọng lại trên sàn mà không một người thợ điêu khắc nào có thể làm ra tương tự như thế.

     “Chà, một ‘Thuần Huyết’ thật sự...!! Có lẽ tôi đã tìm được đúng người rồi.”

     Gã Nam Tước siết nắm đấm lại, nói đầy xúc động.

     Rushella cũng thở phào vì ký ức đó của cô là thật, nhưng nỗi lo cũng ngay lập tức trở lại.

     “Giờ ngươi biết ta là ‘Thuần Huyết’ rồi... thì ngươi định làm gì? Ngay cả là ta thì cũng chẳng có cách nào giải thoát ngươi khỏi số phận của một ma cà rồng cả, phải không?”

     “Khó nói lắm. Nếu mang cơ thể cô đi mổ xẻ và nghiên cứu, có thể tôi sẽ tìm ra đáp án thì sao? Hơn nữa ‘Thuần Huyết’ cũng còn là một bí ẩn. Nếu con người là kết quả của một quá trình tiến hóa, thì làm sao họ lại có thể trở thành ma cà rồng mà không bị một ai khác cắn? Nếu giống như loài khỉ, thì cái nhánh đó mọc ra từ đâu từ quá trình loài người phát triển, tại sao nhánh đó lại xuất hiện? Nếu như xuất phát điểm ‘Thuần Huyết’ là người ngoài hành tinh, không liên quan gì hết đến con người thì ma cà rồng thực sự từ đâu mà đến? Dù sự thật có là gì thì cơ thể của một ‘Thuần Huyết’ chắc chắn sẽ che giấu bí mật để có thể vượt qua được chủ nhân!!”

     Mắt Bá Tước lóe lên những tia lạnh lẽo, một tia sáng đỏ quạch tàn nhẫn.

     Cái cách hắn liếm môi khiến Rushella rùng mình.

     Cô tự hỏi xem có phải mặt mình cũng đáng khiếp như vậy mỗi lần muốn hút máu không?

     “Dù tôi đã nghĩ đến nhiều cách... nhưng đầu tiên, hãy để tôi nếm thứ máu là cội nguồn sức mạnh kia nhé.”

     Khuôn mặt hắn rúm lại ghê rợn, hơi thở tanh nồng mùi máu, hắn rướn đến cái cần cổ trắng muốt của Rushella.

     “D-Dừng lại... Tránh xa ta ra!!”

     “Cô sợ gì? Bao nhiêu năm qua cô đã hút máu bao nhiêu người rồi.”

     Không! Cô muốn nói. Ít nhất là cô chỉ nhớ mình mới chỉ hút máu Hisui mà thôi.

     Khuôn mặt đằng trước cô đang bị nhấn chìm bởi cơn khát máu hay là dục vọng, không thể phân biệt được, nhưng những tia sáng đỏ màu máu từ mắt hắn rọi ra thật đáng sợ.

     Chỉ khi bản thân bị đặt vào hoàn cảnh sắp bị hút máu, cô mới được trải nghiệm nỗi khiếp sợ và kinh hoàng của các nạn nhân. Đứng đối diện với đôi mắt trống rỗng vô hồn như thế, lớp trưởng của cô có kinh hãi như thế này không?

     Những hơi thở đầy ham muốn đang phả lên cổ.

     Những cái răng nanh sắp sửa cắm ngập vào da thịt.

     “KHÔNG...!”

     Nước mắt dâng lên đầy hốc mắt, Rushella thét lên yếu ớt và cố sức giãy giụa.

     Và vào ngay lúc đó...

     “Diễn trò người lớn gì đấy hả lão già?”

     Nam Tước sững sờ quay lại, Rushella cũng ngây người ra.

     Với cổ quấn đầy băng gạc, Hisui đang đứng đó, mỉm cười ngạo nghễ.

     “Bỏ qua tuổi thật sự của cô ấy nhé. Vẻ ngoài của cô ấy rõ ràng là trẻ vị thành niên thế mà ông lại định giở trò à. Người ta đồng ý thật thì ông cũng phạm tội rồi đấy. Có biết không, toàn là kiến thức thông thường không mà?”

     “Làm sao ngươi...!”

     Rushella không ngừng được mà hét lên hạnh phúc.

     Hisui nhún vai để giấu đi sự ngượng ngùng của cậu, nói thản nhiên.

     “Tôi sẽ cứu cô nên cô nợ tôi một mạng đấy nhé. Nào lão già kia, có nghe tôi nói không đấy?”

     “Làm thế quái nào mà ngươi...!! Sao ngươi lại phản bội ta!? Ta đã hút máu ngươi rồi mà!?”

     “Không may cho ông là thể trạng tôi lại có hơi chút khác biệt. Thương thuyết không được thì chắc chỉ còn bạo lực thôi nhỉ.”

     Vào lúc đó, Rushella và cả gã Nam Tước cuối cùng cũng nhìn thấy sợi xích bạc quấn quanh Hisui.

     Cũng như vật cậu đang mang trên lưng: một thanh thánh giá khổng lồ!

     Cả hai ma cà rồng cùng nhắm mắt lại và ngoảnh mặt đi.

     Hisui đâm mạnh thanh Tzara Blade xuống sàn nhà bằng tất cả sức mạnh mà cậu có.

     “Uruaaaaaaaaaaa!!”

     Một âm thanh nhức óc từ cây thánh giá vọng lên khi nó cắm vào sàn đất. Âm vang vọng lên cả nhà kho như tiếng chuông ngân. Những rung động túa ra đủ hướng, ngay lập tức khiến các ma cà rồng khiếp sợ.

     “Ah—!”

     Gã Nam Tước gầm lên và bịt tai lại. Rushella bị trói chặt chỉ có thể nhăn mặt lại vì đau đớn, lắc đầu liên tục. Ngay cả đang trong quá trình biến đổi, Reina cũng phải bịt tai và cong người xuống.

     Người duy nhất hoàn toàn không bị ảnh hưởng là Hisui.

     Sử dụng thanh Tzara Blade như một cái đĩa quay phát ra sóng âm, với con người thì chỉ là chút âm thanh khó chịu. Thế nhưng âm thanh tạo ra bởi thánh giá giống như thánh ca được vang lên để xua đuổi ma cà rồng vậy.

     Hisui tận dụng cơ hội đó để vượt qua gã Nam Tước và lao về phía Rushella.

     “Nhìn cô tệ quá... cô không sao chứ?”

     “I-Im đi... sao ngươi không đến sớm hơn...Còn nữa, tiếng ồn đó…”

     Với một ma cà rồng, chút âm thanh này giống như tiếng móng tay cào trên bảng đen hay tiếng chơi nhạc rock ầm ĩ vậy.

     Hisui lờ đi Rushella vẫn thở hồng hộc và giúp cô cởi những sợi xích ra.

     “Tên khốn kiếp này... lúc nào ngươi cũng ngáng đường ta!!”

     “Ông dậy rồi hử? Xin lỗi nhé nhưng giờ tôi đang bận. Thế nên... tôi sẽ để thứ này cho cô, Sudou.”

     “Đến đây, đến đây nào~❤.”

     Với một câu trả lời đầy quyến rũ, Mei hùng dũng bước vào trong nhà kho.

     Ngay khi gã Nam Tước trông thấy cô, cô đã túm lấy cổ hắn bằng đôi bàn tay mảnh mai và ném lên không trung!

     “Cái—!?”

     “Không mạnh như tổ tiên của ta, nhưng vẫn khá khủng khiếp đấy phải không ❤.”

     Mei nháy mắt với gã Nam Tước.

     Cô mở to mắt phải và bắt đầu tập trung ánh sáng lại — rồi đột ngột phóng ra những tia lửa nóng rát.

     Những chùm sáng thiêu đốt khuôn mặt gã Nam Tước, khiến cả nhà kho sáng bừng lên như ban ngày. Gã Nam Tước đau đớn lăn lộn trên sàn nhà gào thét.

     “Rồi nhé, hoàn thành nhiệm vụ... như thế được chưa?”

     Mei chuẩn bị quay lại tự hào nhìn Hisui, nhưng rồi lại quay trở lại nhìn gã Nam Tước.

     Cô cũng đã đoán từ trước rồi. Vì kẻ thù của cô là một ma cà rồng — bất tử — nên rất khó để mà xử lý.

     “Không tồi đâu... cô bé!!”

     Khuôn mặt bị đốt cháy của hắn đang hồi phục lại nhanh chóng.

     Ngay cả khi bị sóng xung kích của vũ khí hạt nhân thiêu đốt, chúng vẫn có thể hồi phục lại — đó chính là ma cà rồng.

     “Ngươi chết đi!!”

     Gã Nam Tước nhe nanh ra và tấn công Mei. Hắn vung bàn tay với những móng vuốt sắc lẹm ra như một thứ vũ khí, vung toàn lực về phía Mei.

     “Ôi nào lão già, lão muốn dùng thể lực à?”

     Mei thu người lại thành tư thế chiến đấu, đối đầu với cánh tay của gã Nam Tước mà không một chút sợ hãi.

     Một cô gái mảnh mai và một con ma cà rồng — ai mà nghĩ là Mei sẽ thắng được cơ chứ? Với sức mạnh khổng lồ chẳng hề tương xứng với cơ thể mình, cô đẩy gã Nam Tước lùi lại.

     “Hmph... Đúng là Frankenstein...”

     “So với bản gốc thì đã yếu hơn nhiều rồi ngươi biết mà phải không? Nhưng vẫn mạnh hơn ngươi đấy.”

     “Có lẽ thế. Nhưng có lẽ vẫn ngu như nhau mà thôi.”

     “Ngươi vừa nói gì hả!?”

     Mei gầm lên tức tối. Mặc dù đang yếu thế, gã Nam Tước vẫn giữ nguyên tư thế.

     “Nào nói đi, con nhóc người nhân tạo... chuyện gì sẽ xảy ra với đứa con gái đang biến đổi dang dở kia hả?”

     Mei nhận ra cô đã quá bất cẩn.

     Trong nhà kho này vẫn còn một người nữa. Và mặc dù đã sắp biến đổi xong, nhưng cô ấy vẫn là con người.

     Reina đã đứng sau lưng gã Nam Tước.

     Cô cầm một con dao... hướng thẳng vào cổ họng mình.

     “Nếu ngươi tiếp tục cản đường ta, nó sẽ chết. Ngươi biết là con người sẽ cực kỳ trung thành với ma cà rồng đã cắn chúng mà phải không? Hơn nữa, ta đã hút gần cạn máu nó rồi nên nó sẽ vâng lời ta vô điều kiện. Ta biến nó thành như thế này, chỉ vì điều này thôi.”

     “Tên khốn—!”

     Không thể tha thứ được.

     Nhưng đến cả tia laser cũng không thể làm hắn bại trận. Có lẽ hắn phải bị tiêu diệt hoàn toàn, nếu không thì phe cô sẽ bại mất.

     Mei đang bế tắc.

     Hisui và Rushella vẫn còn ở đó, bất lực quan sát.

     Dù đã được giải phóng khỏi dây xích, nhưng do ảnh hưởng của bạc, Rushella vẫn chưa thể hồi phục được.

     “Chúng ta làm gì bây giờ? Nếu cứ thế này thì cái đồ giả đó, và cả lớp trưởng sẽ...!”

     “Tôi biết rồi. Thế nên... nhanh hút máu tôi đi.”

     Hisui nói nhẹ nhàng. Cậu tháo băng gạc ra, để lộ cần cổ. Và mặc dù đây là cách để Rushella phục hồi nhanh nhất, cô vẫn kiên quyết lắc đầu.

     “Không... ngươi đã mất quá nhiều máu rồi. Đã... bị lão ta hút rất nhiều phải không!?”

     “...Không nhiều đâu. Không sao đâu.”

     Hisui cố tỏ ra rắn rỏi nhưng Rushella đương nhiên không bị lừa.

     Cô nói chắc nịch.

     “Ngươi di chuyển còn khó khăn kia kìa, đúng không? Ta biết hết đấy. Nếu ngươi để bị hút máu thêm nữa thì...!”

     “Không sao đâu. Cô không cần lo về việc đó.”

     “Nếu như ta hút đến mức đủ để phục hồi, ngươi sẽ...!”

     “Đừng có huyên thuyên nữa, hút đi.”

     Hisui cương quyết, và Rushella im lặng.

     Cậu vẫn cố thuyết phục cô.

     “Nếu cứ như thế này thì tôi, Sudou và cả lớp trưởng sẽ đều chết. Và ai biết được lão sẽ đối xử với cô như thế nào. Nhưng nếu cô dùng toàn lực, thì lão rác rưởi đó sẽ tận số phải không? Tệ nhất thì chỉ mình tôi chết thôi.”

     “Ngươi...!!!”

     “Không sao mà, đừng lo, cứ uống đủ để phục hồi đi. Nhưng phải hạ lão già đó đấy.”

     Hisui nói, nhìn thẳng vào mắt Rushella.

     Không còn thời gian nữa.

     “Nhưng...!”

     Mei vừa bị ném thẳng xuống sàn ngay cạnh họ, làm gián đoạn lời cô nói.

     “Sudou...! Cô không sao chứ!?”

     “Hình như... là không.”

     Mei nói được có vậy, rồi hai mắt nhắm nghiền lại bất động.

     Hisui kéo Rushella về phía cổ cậu và nói tiếp

     “Hút đi, ngay bây giờ.”

     Rushella vẫn giữ im lặng, và cắm răng nanh cô vào cổ Hisui như một câu trả lời.

     “Hmph... cuối cùng cũng ra dáng một ‘Thuần Huyết’ một chút rồi đấy. Thế nhưng máu thằng nhóc đó chỉ có ngon miệng thôi, chất lượng thì tệ lắm. Ta đã hút một đống đấy, nhưng chẳng mạnh thêm chút nào cả.”

     “...”

     “Hút cho nó cạn khô đi. Như thế có thể khá hơn đấy.”

     “Câm mồm!!”

     Rushella gầm lên và nhảy lên không trung.

     Cô đặt Hisui đã bất động nằm trên sàn.

     Giống như Reina và những người khác, cơ thể cậu trắng bệch và tái nhợt như một xác chết.

     “Tên khốn... ta sẽ không tha thứ cho ngươi đâu!!”

     Rushella rút hai thanh đoản kiếm từ đùi cô và chém mạnh vào gã Nam Tước.

     Hai thanh kiếm kỳ lạ và nhanh như ánh sáng, nhanh tới độ gạ Nam Tước không kịp trở tay.

     Thế nhưng hắn nhếch mép cười, và đột nhiên chọn đường tháo lui.

     “Đừng nghĩ ngươi có thể thoát khỏi tay ta!!”

     “Ta không chạy trốn, ta chỉ đang tìm con tin thôi.”

     Gã Nam Tước vùng chạy về phía Hisui đang bất động.

     Và khi hắn gõ móng vuốt vào cần cổ cậu, mặt Rushella biến sắc.

     “Ta biết điều đó. Ngươi rất nhanh, nhưng chẳng là gì so với các ‘Thuần Huyết’ ngày xưa. Hình như ngươi vẫn cố để lại cho nó chút máu hả, cố cho thằng ranh chút hy vọng sống à? Ngươi nghĩ ta không biết sao?”

     “Im miệng... tránh xa cậu ấy ra!!”

     “Ngươi cứng đầu thật đấy. Vậy thì... hãy ngoan ngoãn dâng máu cho ta.”

     Bất lực vì Hisui đã trở thành con tin, Rushella không còn lựa chọn nào khác đành buông hai thanh đoản kiếm xuống.

     Nhanh như cắt, gã Nam Tước túm lấy cô và đè cô xuống sàn.

     “Người hầu của ta, nếu như con bé này chống cự, hãy giết thằng nhóc đó ngay lập tức.”

     Nghe thấy lệnh của gã Nam Tước, Reina loạng choạng tiến gần đến Hisui.

     Hy vọng cuối cùng của mình đã sụp đổ, Rushella mất hoàn toàn ý chí chiến đấu.

     Gã Nam Tước nhếch mép cười tự mãn, chậm rãi giơ nanh tiến về phía cổ Rushella.

     Cô ngoảnh gương mặt đẫm nước đi.

     Cô chỉ muốn nhìn Hisui bất động trên mặt đất một lần cuối cùng.

     “...Ể?”

     Cơ thể bất động không còn một giọt máu của cậu bất thình lình di chuyển.

⸻⸻⸻

     Chưa đủ...

     Chưa đủ máu...

     Cảm giác máu như thể chính sự sống đang dần cạn kiệt khỏi cơ thể cậu.

     Đây chính là khoảnh khắc cậu mong chờ.

     Mất hơn hai lít máu, gần một nửa lượng máu cơ thể cậu.

     Nói cách khác, là Hisui đang đến gần ranh giới của cái chết hơn bao giờ hết.

     Huyết áp giảm nhanh, sốc tuần hoàn, nhịp tim yếu dần.

     Và khi ý thức của cậu dần trở nên yếu ớt, những ký ức bị chôn vùi cứ vậy mà tái diễn.

     Trên chiến trường đầy máu và ngập tiếng la hét đó, ai đó đang tuyệt vọng cố cứu lấy mạng sống của cậu.

     “Nhóc phải sống tiếp.”

     Cố gọi cậu quay lại khỏi ranh giới sống — chết, cô điên cuồng thúc vào ngực cậu. Cô ma cà rồng đã không ngớt nói điều đó.

     [Đủ rồi]

     Cậu muốn nói với cô như vậy.

     [Đã đủ lắm rồi. Đừng tiếp tục nữa.]

     Cậu muốn bật ra như thế.

     {Rõ ràng là ma cà rồng không thể ra ngoài ánh sáng mặt trời...

     Chỉ để cứu người, chỉ để làm những việc như vậy...

     Làn da cô trắng nhợt và mịn màng hơn bất cứ ai.

     Mái tóc đen huyền, gương mặt kiều diễm, rồi tất cả hóa thành tro bụi.

     Cô đã bắt đầu tan ra, mỗi lần tay cô ấn vào ngực tôi, ‘tàn tro’ càng túa ra nhiều.

     Đủ rồi, đủ rồi, Mirakula.

     Nhưng người phụ nữ đó nhất định không dừng lại.

     Cho tới khi tôi tỉnh dậy.

     Chỉ để cứu sống tôi, chỉ để hồi sinh tôi.

     Dù tôi đã bị ma cà rồng cắn — cô vẫn khiến tôi có thể sống tiếp cuộc sống của một con người.

     Dù tôi có đang đứng trước vực thẳm của cái chết — cô vẫn khiến tôi tiếp tục sống.}

     Và đó là khi ‘sự hồi sinh’ trào đến.

     Những câu thần chú cổ xưa tuôn ra từ cổ họng cậu.

     “...Eli Eli Lama Sabachthani. Máu của ngươi là máu của ta; máu của ta là máu của ngươi. Máu tràn vào đây giúp ta thỏa mãn cơn khát; Thánh Yonder của thiên đàng, giải phóng ta khỏi cây thập tự giá. Giờ là thời khắc thanh trừng mọi tội lỗi!”

     Anti-Vampire, kích hoạt.

     Ngay lập tức, một tiếng động vang lên, tiếng mà ai cũng quen nhưng lại không ai để ý đến.

     Tiếng nhịp tim đập liên hồi.

     “Tránh ra.”

     Vào lúc gã Nam Tước nhận ra giọng của Hisui vang lên phía sau hắn, thì cơ thể hắn đã lơ lửng trên không trung.

     Và chỉ khi cả cơ thể hắn đâm mạnh vào tường, hắn mới nhận ra mình vừa lãnh một cước vô cùng mạnh.

     [Không thể nào.]

     Không phải người nhân tạo, đó là một người bình thường, thậm chí còn là một kẻ gần như đang hấp hối.

     Thế nhưng lại vô cùng tàn bạo và hung hãn.

     “Rushella, lùi lại mau.”

     Nghe thấy Hisui gọi tên mình, Rushella ngẩng lên và ngây ra nhìn cậu.

     Khuôn mặt cậu vẫn trắng bệch, nhưng chắc chắn cậu không còn là mình nữa.

     Phần cổ với phần băng gạc bị xé ra đã không còn một dấu vết răng nanh nào, thậm chí phần da bị rách cũng đã liền lại.

     Và ở vòng quanh cái cổ trắng muốt của cậu, một lớp hoa văn đen kỳ lạ xuất hiện. Lớp hoa văn giống như những chiếc gai, quấn quanh cổ như một lớp rào cản lại mọi mối nguy nhắm vào nó.

     Vết sẹo giữa ngực cậu đang phát sáng, những tia đỏ thẫm xuyên qua le lói sau lớp vải áo!

     “Ngươi là ai!?”

     Trước câu hỏi của gã Nam Tước, Hisui nhẹ nhàng vuốt ve vết sẹo trên ngực.

     “Thể trạng của tôi... sẽ giúp tôi không bị biến đổi dù có bị hút bao nhiêu máu. Nhưng nếu như tôi chết bởi mất máu thì sẽ hoàn toàn vô nghĩa. Vì thế nên cơ thể sắp chạm ngưỡng cực hạn, thì nó sẽ tự động biến đổi thành thế này.”

     Thật vậy — cậu đã biến đổi, để bảo vệ bản thân khỏi nanh vuốt của ma cà rồng.

     Dù sinh ra như một người phàm, nhưng thực thể lại có thể chống lại ma cà rồng.

     Hồi phục nhanh như chớp, miễn dịch với các kỹ năng của ma cà rồng, và thể trạng đặc biệt.

     Nó được gọi là Anti-Vampire.

     Là sự tồn tại đối nghịch với ma cà rồng, là kẻ thù của những con quỷ hút máu.

     Sự tồn tại vượt ra ngoài định mệnh đỏ thẫm.

     Iscariot — tên phản đồ của Chúa.

     Chính vì thể trạng này, nên cậu đã lo sợ khi Rushella hút quá nhiều máu của mình.

     Bởi vì cậu không muốn làm đau cô.

     “Có thể nào, thế nên ngươi mới bảo ta hút máu ngươi, là để ngươi biến đổi thành thứ này sao...!?”

     “Mất máu rất khó kiểm soát. Nếu như tôi tự làm thì sẽ vất vả lắm nên tôi đã bảo cô hút. Tôi tin cô, cô sẽ dừng lại trước khi tôi chết vì mất máu.”

     “Đồ ngốc...!!”

     Rushella đẫm nước mắt đấm nhẹ vào người cậu, nhưng lại không giấu được nụ cười.

     “Tôi nói rồi mà. Cứ đến lúc quan trọng, thì sức mạnh trong cơ thể tôi sẽ tuôn ra.”

     Hisui quay lại nhìn gã Nam Tước.

     Hắn cũng đang lừ mắt nhìn cậu, hai hàm răng nghiến vào nhau ken két.

     Người thường không thể có thể trạng như vậy — hắn tự lặp lại với bản thân.

     Nhưng hiện tại đấy là đây, quá khắc nghiệt, con người đang lật ngược lại những bản năng của ma cà rồng đang đứng ngay trước mặt hắn.

     Thế nên trong trường hợp này, hắn sẽ lại sử dụng Reina.

     Nhưng khi gã Nam Tước quay ra nhìn Reina, hắn đã thấy đứng cạnh cô là một người khác, người mà hắn cũng đã từng lợi dụng.

     Kariya Eruru.

     Kế hoạch của Hisui từ ban đầu đã là sử dụng Eruru để bảo vệ cô người thường Reina.

     Khi Hisui tỉnh dậy và lôi kéo sự chú ý của gã Nam Tước vào cậu, thì Eruru đã nhân cơ hội đó lẻn vào nhà kho.

     “Cô...!”

     “Ông biết tài thiện xạ của tôi mà đúng không? Tôi không bao giờ bắn trượt. Trừ cô nạn nhân đáng thương này ra, thì tuyệt nhiên mà tìm một cái khiên thịt khác. Tôi tin là ông sẽ không chết chỉ vì một hay hai viên đạn thường đâu.”

     Eruru lạnh lùng nói, lôi ra thứ vũ khí không hề hợp với thân hình nhỏ bé của cô, và chĩa khẩu súng thánh Argentum vào cấp dưới cũ của mình.

     “... Cô đang làm mọi việc khó khăn hơn đấy, Sếp ạ. Cô không kinh nghiệm như cô tưởng đâu. Ngay cả khi cô có thể máu lạnh tàn nhẫn với ma cà rồng, thì cô cũng không thể làm hại một con người. Ồ được thôi... sau cùng thì cũng chỉ là một bán ma cà rồng. Cô cũng đâu khác gì tôi đâu.”

     “...”

     Eruru không hề do dự. Những ngón tay của cô đang tăng dần lực vào cò súng.

     “Vậy nên... cô không thể bắn phải không!?”

     Gã Nam Tước di chuyển.

     Eruru đã bóp cò mà không hề do dự.

     Tiếng súng khô khốc vang lên. Như cô đã cảnh cáo, viên đạn lạnh lùng xuyên qua vai phải gã Nam Tước.

     Nỗi đau từ thánh tính thiêu đốt cơ thể gã Nam Tước, nhưng chẳng sao hết.

     Chỉ cần tim và não hắn không bị ảnh hưởng, thì chẳng sao.

     Dù cơ thể hắn đang vô cùng đau đớn, thì viên đạn bạc đang ghim vào thịt hắn sẽ còn chịu nhiều tổn hại hơn.

     Hắn cố di chuyển. Chỉ cần hắn chạm vào tên nhóc kia thôi, hắn chỉ cần lại gần tên người thường khốn kiếp kia!!

     Gã Nam Tước dốc toàn bộ khả năng ma cà rồng được bóng đêm cường hóa ra túm lấy Hisui, dùng cậu như lá chắn để ngăn hắn với Eruru.

     “Rồi sao, giờ cô không thể bắn nữa đúng không!? Dù cô có tỏ ra tàn ác, thì cô cũng không thể hại con người!”

     Như thể để khẳng định thêm lời của mình, Eruru bối rối và hạ súng xuống.

     Gã Nam Tước mỉm cười, hắn nhe nanh tấn công cổ Hisui một lần nữa!

     “Không biến đổi hả...!? Sao lại có thứ vô lý như thế!? Ta sẽ cắn ngươi lại một lần nữa, ngươi sẽ phải trở thành người hầu của ta!!”

     Và chỉ như thế thôi, hắn sẽ có cơ hội chiến thắng. Khiến Hisui trở thành cái khiên thịt của hắn, dùng cậu như mồi nhử, hắn sẽ lợi dụng cậu.

     Dù cô ‘Thuần Huyết’ kia đang ở đây, để tuột mất cô ta thì thật là xấu hổ, nhưng hắn sẽ trở lại.

     “Ngu ngốc~”

     “...Ể?”

     Hắn không thể hút máu cậu.

     Hắn không thể điều khiển nanh của chính hắn. Chắc chắn hắn đã xé được da cậu, xuyên qua được lớp da mỏng và chạm vào mạch máu.

     Thế nhưng một lực kỳ bí nào đó đã ngăn không cho hắn tiến xa thêm, không một giọt máu nào nhỏ ra từ vết thương của Hisui cả.

     “Không thể nào... Ngươi!?”

     Hisui vẫn không di chuyển.

     Chỉ có các cơ da cổ và cơ ức đòn của cậu đang di chuyển.

     Nói cách khác, là Hisui chỉ cần di chuyển lớp cơ bắp để ngăn chặn răng của gã Nam Tước.

     “Cái gì đây—!?”

     “Ông lại quên về thể trạng của tôi à?”

     Cái cổ với vòng hoa văn gai góc có nhiệm vụ ngăn không cho ma cà rồng hút máu.

     Chế độ Anti-Vampire.

     Đúng như tên gọi, nó vô hiệu hóa mọi ý đồ xâm nhập vào mạch máu của chủ nhân nó.

     “Kishida này, để tôi nói cho ông biết. Mọi hành động của ông đều nằm trong tính toán của chúng tôi. Chúng tôi đã lên kế hoạch mọi điều mà một ma cà rồng như ông sẽ làm khi bị dồn vào bức tường cùng. Ông quá dễ đoán, ông đã rơi vào bẫy rồi.”

     Eruru chế nhạo.

     Gã Nam Tước không còn di chuyển được nữa, mặt hắn tái nhợt đi.

     Giờ là lúc Hisui phản công.

     “Rushella!!”

     Nghe tên mình được gọi, Rushella nhanh chóng hiểu được ý định của Hisui.

     “Mau bỏ cái mồm bẩn thỉu của ngươi ra khỏi người hầu của ta!!”

     Rushella gầm lên giận dữ, cô nhặt một thanh kiếm từ sàn lên và phóng thẳng về hướng tim của gã Nam Tước.

     “Ah—!”

     Gã Nam Tước hộc máu tươi. Cơn đau từ lồng ngực bị xiên thủng khiến hắn bất động trong vài giây.

     Hisui không để lỡ cơ hội đó, cậu thả lỏng cơ cổ, thả gã Nam Tước ra một quãng và đá văng hắn về phía sau, tạo đủ khoảng cách để có thế dùng chiêu kết liễu cuối cùng.

     “Hi-kun!!”

     Mei bị gã Nam Tước hạ gục từ ban nãy vừa gọi to.

     Sau khi hồi phục lại, cô đã âm thầm nhặt thanh Tzara Blade nằm câm lặng dưới sàn và quăng mạnh về phía Hisui.

     Nhiệm vụ ban đầu của cô là hạ gục gã Nam Tước và vận chuyển vũ khí cỡ đại của Hisui.

     “Bắt lấy!”

     Nâng cao cây thánh giá khổng lồ tráng lệ, cô dùng sức mạnh bẩm sinh của mình để ném nó vào Hisui.

     “Ném đẹp lắm.”

     Phần vùng tròn trung tâm của thanh Tzara Blade vừa vặn văng vào tay phải của Hisui. Cùng lúc đó, những hoa văn gai tràn ra tay phải cậu, trong thoáng chốc tăng sức mạnh cho nó.

     Thứ vũ khí với hình chữ thập làm khiên và bốn bề sắc lẹm như một cái shuriken, cánh tay phải của Hisui biến thành một thứ vũ khí chống ma cà rồng vừa công vừa thủ.

     Chỉ riêng ánh sáng bạc phát ra cũng đủ để gã Nam Tước mất sạch ý chí chiến đấu.

     Mắt hắn in trọn hình ảnh của cây thập tự khiến cả cơ thể bất động lại, kể cả chế độ tái sinh.

     Tất cả mọi bước chỉ để cho khoảnh khắc này — để dùng thứ vũ khí chống ma cà rồng hiệu quả nhất, tiêu diệt gã Nam Tước một lần và mãi mãi.

     “Dừng lại đi...!! Tôi sai rồi...”

     “Ồ thế à~Sao cũng được.”

     Hisui nói lạnh băng.

     Cậu đã cảm thấy chán nản muốn chết từ tận đáy lòng mình rồi.

     “Nợ máu trả bằng máu.”

     Và với một tia sáng bạc lóe lên, cậu nhẹ nhàng cắt phăng cổ gã Nam Tước.

     Lưỡi kiếm sắc bén quay trở lại cơ thể mất đầu và không do dự, xuyên thẳng qua tim hắn.

     Chặt đầu, xuyên vào tim, toàn bộ cảnh xử tử thời trung cổ đã tái diễn lại.

     Cơ thể gã Nam Tước trong thoáng chốc tan thành tro bụi và đổ sụp xuống.

     “Tốt quá!!”

     Rushella chạy tới và ré lên mừng rỡ.

     Cùng lúc đó Hisui đổ gục vào lòng cô.

     “Ah này, ngươi làm sao thế!?”

     Hisui không dịch chuyển, lại trở về trạng thái giống như trước khi cậu vào trạng thái Ani-Vampire... không phải, cậu còn nhợt nhạt hơn cả thế, cậu đã hôn mê rồi.

     “Không ổn rồi... cậu ta bị sốc vì mất máu. Cậu ấy cần được truyền máu ngay lập tức...”

     Eruru nhận thấy tình trạng của Hisui, ngay lập tức hành động.

     “Cứu được cậu ấy chứ!?”

     “Chúng ta phải đưa cậu ấy đi ngay lập tức. Hãy giúp tôi!”

     Và rồi Hisui được đưa ra khỏi nhà kho.

     Bình minh sắp đến.

     Thời khắc thuộc về loài người cuối cùng đã điểm, nhưng chàng trai đang được ba cô gái dõi theo vẫn còn đang chôn chân tại nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết.

Bình luận