Mục lục
Chương Kết
2690 từ

     “...Tôi vẫn còn sống à...”

     Hisui nằm trên giường, tự lẩm bẩm với bản thân mình.

     Cậu đã tỉnh dậy trên giường bệnh, và nhìn ra ngoài cửa sổ, có vẻ như trời đã sáng.

     “Tỉnh rồi à?”

     Hisui liếc mắt ra nhìn thấy Eruru đang ngồi trên chiếc ghế cạnh giường, tay linh hoạt di chuyển trên chiếc máy tính bảng.

     “Ể...”

     “Nói cảm ơn người kia kìa...”

     Eruru hất đầu về phía Rushella, người đang ngủ yên lành bên cạnh giường Hisui.

     Có vẻ như cô đã thức chăm sóc Hisui khi cậu ngủ, mặt có đôi chút nhợt nhạt.

     “Máu cậu là AB RH-, ngân hàng máu không có nhiều trong kho vậy nên cô ấy đã hiến máu cho cậu. May mắn là máu hai người có cùng một nhóm.”

     “Nhưng... nhận máu từ ma cà rồng, cô biết hậu quả phải không? Có thể sẽ biến thành thây ma đấy.”

     “Đúng... chúng tôi đã có cân nhắc nhưng cô ta không chịu nghe... cô ta cứ đòi cứu cậu. Hơn nữa cơ thể cậu cũng đâu có sao đâu phải không? Nhìn bây giờ mà xem.”

     “Cô nghĩ tôi là thứ gì?”

     “Cơ thể cậu thú vị đấy, thể trạng của cậu... dường như không phải là bẩm sinh, nó đã biến đổi kiểu gì vậy?”

     “Tôi không chắc nữa...”

     “Vết sẹo trên ngực — đó là vết tích phẫu thuật phải không? Tim cậu từ đâu mà có?”

     “....................”

     “Máu là nguồn sống, cơ quan điều chỉnh lượng máu lưu thông là nơi điều khiển sự sống. Vậy nên chống lại một ma cà rồng mới cần xuyên cọc qua tim hắn. Nguồn gốc sức mạnh của cậu... không chỉ là từ trái tim bí ẩn đó đúng không?”

     “Tôi không biết...”

     “Nhưng mà?”

     Hisui mỉm cười, đưa tay lên ngực cậu.

     “Mirakula đã phải trả giá bằng mạng sống của bà ấy để khiến tim tôi đập trở lại. Khiến nó đập trở lại sau khi đã ngừng, và để bản thân mình hóa thành tro bụi.”

     “Thật là bí ẩn. Không được mổ xẻ cậu tôi thấy hơi tiếc đấy.”

     Eruru thì thào. Thành thật mà nói, cô ấy có thể làm những điều đáng sợ như thế lắm.

     “Tôi đã điều tra cả Thánh Kiếm của cậu, đó là báu vật đấy. Người ta có thể nói đó là vũ khí mạnh nhất của con người để chống ma cà rồng. Người họ hàng đã để lại vật đó cho cậu...”

     “Chính là ma cà rồng đã chăm sóc tôi.”

     “Sao cô ấy lại để lại vật đó cho cậu?... Để bảo vệ cậu à? Và cả thể trạng của cậu nữa, tất cả là để cậu có thể sống tiếp như một con người sao?”

     “Tôi nghĩ tôi là một thử nghiệm. Làm sao ma cà rồng có thể chung sống với người được cơ chứ — bà ấy luôn luôn hỏi câu đó. Nhưng ngay cả khi bà ấy thành công rồi, thì vẫn chết, tại sao lại thế?”

     Tội lỗi đang dâng lên đầy trong Hisui, khiến hai nắm tay cậu siết chặt vào nhau.

     “Nếu chỉ để cứu tôi thì bà ấy không cần phải làm mọi thứ rắc rối như thế. Tất cả những gì bà ấy cần làm chỉ là hút máu tôi, và biến tôi thành một ma cà rồng. Như thế thì bà ấy cũng sẽ được sống nữa. Rồi tôi sẽ phải đi cùng bà ấy, như vậy bà ấy có thể ở cạnh tôi mãi mãi.”

     Hình ảnh người chăm sóc Hisui đang hiện lên đầy âu yếm trước mắt cậu.

     Tắm mình trong ánh sáng mặt trời, và hóa thành tro. Ngay lúc cậu chạm vào cơ thể cô, tất cả bị gió cuốn đi tan tác. Cậu có điên cuồng giữ lại, thì cuối cùng lại chẳng còn gì trong tay.

     Khuôn mặt kiều diễm, mái tóc đen huyền, làn môi đỏ mọng, tất cả biến mất như thể chưa từng tồn tại.

     Thậm chí còn không thể ôm lấy bà ấy lần cuối.

     “Người đó... đã không biến cậu thành đồng loại của bà ta. Bà ấy muốn cậu sống với trạng thái ban đầu. Được là người, được sống như một con người. Tôi nói đúng chứ?”

     “Nhưng làm người có gì tốt? Tôi đâu có phải người thường, tôi là quái...”

     “Cậu là người.”

     Eruru đáp vô cảm. Cô đáp thẳng, lần này không một chút do dự hay trốn tránh.

     “Cậu là con người, đó là câu trả lời chính xác nhất.”

     “...Thế thì tốt.”

     “Nhưng ngủ cạnh cậu thì chắc chắn là một con ma cà rồng hàng xịn, lại còn ‘Thuần Huyết’. Tôi đã nghe cô ta kể lại rồi, có lẽ mục đích của Kishida là năng lượng bên trong cô ta. Về chuyện đó, thì tôi còn sợ sẽ có nhiều kẻ nhắm vào cô ta hơn. Các giáo phái cực đoan trong giới ma cà rồng có thể phản lại cô ta, kể cả vậy, cậu vẫn sẽ muốn bảo vệ cô ta à?”

     “Cô ấy sẽ tự bảo vệ mình. À còn nữa, tôi vẫn không thể tin cô ấy là ‘Thuần Huyết’. Bởi người ở nhà tôi đáng lẽ phải là ‘Thuần Huyết’ cuối cùng rồi, Mirakula đã nói vậy.”

     Lời của Hisui làm mắt Eruru sáng bừng. Cơ thể cậu, và cả ma cà rồng đã làm cậu trở thành như thế, tất cả đều làm cô hứng thú.

     “Về việc cô ta bị mất trí nhớ, tôi cũng đã điều tra. Hiện tại thì không có ma cà rồng nào liên quan gì đến cô ta cả. Cô ta dường như chỉ mới xuất hiện từ ngày hôm đó, cô ấy có thể là ‘Thuần Huyết’ đầu tiên của xã hội hiện đại. Vẫn còn bí ẩn lắm, giờ thì chúng tôi chỉ có thể theo dõi cô ấy.”

     “...Xin hãy nhẹ tay thôi. Và với cả... sao cô không tiêu diệt cô ta đi? Giờ đang là ban ngày mà, cô chỉ cần lén mở cửa sổ lên là xong phải không?”

     “Vì cô ta vô tội rồi, nên tôi làm gì có lý do tiêu diệt cô ta, như vậy thì tôi chẳng khác gì cô ta cả. Nhưng chỉ là hiện giờ cô ta chưa phạm tội thôi. Ngay cả khi cô ta có hút máu cậu bây giờ thì cũng không được coi là có tội. Và bởi vì cô ấy vô tội, nên tôi không thể ra tay.”

     “Phải rồi, phải rồi.”

     Nhìn Hisui đang không rời mắt khỏi mình, Eruru đứng dậy và bước đi.

     “Tôi phải đi đây. Và...”

     “Và...?”

     “Cảm ơn cậu.”

     Khuôn mặt cô bán ma cà rồng ửng hồng lên và nhanh chóng rời khỏi phòng bệnh. Vào ngay lúc đó, Rushella cũng tỉnh lại.

     “Ngươi... có sao không?”

     “Ah ừm... không sao...”

     Hisui lẩm bẩm, và Rushella gượng dậy ngồi cạnh cậu.

     “Thật chứ... không sao thật à? Rõ ràng là mất bao nhiêu máu mà.”

     “Ể, sao cô phải lo lắng thế?”

     “Dĩ nhiên ta phải lo chứ. Ngươi là tài sản của ta kia mà.”

     “...”

     “Từ giờ ngươi không được phép làm gì đó điên rồ nữa đâu. Sau cùng thì... ngươi vẫn là người.”

     “Nhưng tôi phải bảo vệ cô chứ?”

     “Ngay cả thế... cũng không được phép. Bảo vệ ta là nhiệm vụ của ngươi... nhưng...”

     “Nhưng...?”

     “Không được chết.”

     Cô bật ra những lời đó, từng lời một rõ ràng. Cặp mắt đỏ rực nhìn cậu không dứt.

     “Không được ta cho phép thì ngươi không được chết. Cái chết của ngươi cũng là của ta.”

     “Nhưng tôi không thể thành ma cà rồng được đâu.”

     “Ta vẫn chưa bỏ cuộc đâu! Một ngày nào đó, cơ thể ngươi, linh hồn ngươi, mọi thứ sẽ thuộc về ta. Ngươi sẽ phải quỳ trước mặt ta!”

     “Được rồi được rồi...”

     Mặc dù cậu chỉ trả lời cho có, nhưng Rushella vẫn tiến lại gần và vòng tay ôm lấy cậu, ép cậu phải nhìn vào mắt cô.

     “Ngươi không muốn à?”

     Hừm, không phải là cậu không muốn... ý nghĩ đó đến thật bất chợt. Nhưng Hisui vẫn nuốt nó xuống bằng được, cậu không thể từ bỏ nhân tính của mình dễ dàng thế được.

     Bởi vì Rushella không chịu nhìn đi chỗ khác, nên Hisui đành trả lời cô, một câu trả lời ngắn gọn nhưng trung thực.

     “Tôi sẽ giúp cô, tìm ra cô là ai... điều tra quá khứ cô, chắc chắn tôi sẽ giúp.”

     “Cũng phải chăm sóc cả thực đơn ăn kiêng của ta nhé. Chúng ta đã thỏa hiệp rồi đấy nhớ không?”

     “Ừ ừ... à... nhưng cô phải cố kiềm chế nhé, và không được hút máu người khác.”

     “Ta biết rồi. Ta... biết khi bị hút máu thì sẽ thế nào rồi. Ta có thể hiểu được.”

     “...Là vậy à.”

     “À, ngươi còn dám gọi thẳng tên ta phải không? Ngươi là người hầu của ta kia mà.”

     “Đó... đó là bị ép buộc mà...”

     Hisui muốn chối cãi, nhưng hình như Rushella chẳng tỏ ra tức giận gì, cô chỉ đáp lại nhẹ nhàng.

     “Ta cho ngươi quyền đặc biệt được làm vậy đấy.”

     “Ể?”

     “Và ta sẽ gọi ngươi là Hisui, nhé?”

     “...Ừ.”

     Nhìn Hisui gật đầu chấp thuận, cô ma cà rồng mỉm cười, và vòng tay ôm quanh cổ cậu.

     “Giờ thì, Hisui.”

     “Cô, cô lại làm gì đấy?”

     Lờ đi Hisui đang lắp bắt bất lực, Rushella ghé môi lại gần.

     Cả hai đang ở sát nhau vô cùng.

     Thế nhưng... môi cô không chạm vào môi cậu, mà nó lại chạm vào cổ cậu kia.

     Một nụ hôn âu yếm lại nhắm vào cổ chứ không phải vào môi.

     “OUCH!!!! Sao cô làm bất ngờ vậy? Tôi còn chưa hồi phục đấy!”

     “Thì sao? Ta chỉ uống một tí thôi! Đó là máu ta mà! Ta nhịn lâu lắm rồi đấy.”

     Rushella liếm môi và đẩy Kujou xuống.

     Cặp mắt đỏ rực, giờ không còn ai ngăn cản cô nữa.

     “NÀY... ĐỪNG... ít nhất thì làm nhẹ nhàng thôi chứ?”

     “Ồn quá, cư xử cho phải phép đi!”

     Hisui nhận ra chống cự là vô ích, nên cậu nằm bẹp xuống giường, để mặc cho Rushella muốn làm gì thì làm.

     “Hmm... ngon quá đi mất ❤.”

     “...Cô là quỷ à? Ah rõ ràng là [QUỶ] hút máu mà! Ahh...”

     Kujou có thể cảm nhận được cơ thể và hơi ấm khi cô hòa với cậu, và cậu thì lầm bầm đau đớn.

     Sau đó, mỗi ngày trong bệnh viện lại có ít nhất một lần như thế này.

⸻⸻⸻

     Sau vài ngày, Hisui đã có thể hồi phục và trở lại trường.

     Reina cũng đã ổn hơn nhiều, và thậm chí còn đi học trước cả Kujou.

     Cô không nhớ hết được rằng mình đã bị cắn, nhưng chắc hẳn vẫn còn sót lại vài ký ức. Sau khi Hisui trở lại lớp học, cô đã nói: “...Cảm ơn.”

     Cô có vẻ khá ngại ngùng, và âm thầm liếc trộm cậu suốt giờ học, và còn cố gắng bắt chuyện với cậu mọi nơi mọi lúc.

     Dường như cuộc sống bình thường của cậu đã quay lại, chỉ trừ Rushella, kẻ thù với cuộc sống yên ổn của cậu, vẫn toe toét cười và nói liên mồm với cậu mỗi ngày sau giờ học.

     “Cô muốn lập câu lạc bộ á?”

     “Đúng! Nếu như ta không tìm được câu lạc bộ nào đó ta muốn tham gia, thì ta sẽ tự lập một cái riêng! Quá tuyệt phải không?”

     “Xin lỗi nhé, đừng có mà tự mãn quá. Đây chỉ là tự nhiên cô thích thôi, không lâu dài đâu.”

     “Im miệng lại, đi với ta nhanh.”

     Rushella kéo Hisui vào một phòng học trống, giống như nơi Mei đã đè cậu xuống.

     Cậu luôn có một linh tính xấu mỗi lần bước gần vào đây.

     “Ta mang người đến này!”

     Cô ma cà rồng đẩy cửa và lôi Hisui vào.

     Một giọng nói lạnh băng vang lên chào cả hai.

     “Lề mề quá đấy.”

     Cô gái nhỏ vẫn gõ mải miết laptop mà không ngẩng đầu lên. Đó chính là Eruru với bộ đồng phục trên người.

     “Cô làm gì ở đây!?”

     “Hoạt động câu lạc bộ chứ gì nữa?”

     “Đó là điều tôi mới nên nói, còn cô đến đây làm gì?”

     “Tôi đến để giám sát cậu. Bởi chúng tôi không có đủ người để có thể duy trì liên lạc hằng ngày, nên tôi đã quyết định sẽ đến trường. Cậu hỏi gì nữa không?”

     “Dĩ nhiên, câu hỏi chính đây này. Mà quay lại một chút, tôi hiểu những lời khác rồi, nhưng mà hoạt động câu lạc bộ là sao?”

     “Không giống như cậu, tôi có việc phải làm. Để có thể tạo ra một nơi mà sau giờ học tôi sẽ đến để tập trung lại trí óc và năng lượng, thế nên tôi quyết định sẽ dùng hoạt động câu lạc bộ này.”

     “Là vậy à...”

     [Cô gái này không hề đơn giản, tốt hơn hết là phải cảnh giác cô ta, cô ta muốn mổ mình ra.]

     Hisui nghĩ như thế.

     “Vậy tại sao cô lại vào câu lạc bộ này?”

     Kujou hỏi Rushella, và dĩ nhiên cô đáp đầy tự hào.

     “Cô ấy nói chỉ cần đừng phá cô ấy làm việc thì ta muốn làm gì cũng được.”

     “Hmm, rõ là đến để theo dõi cô. Vậy thì cô định tạo ra câu lạc bộ như thế nào? Tên là gì hả?”

     “Tên là [Câu Lạc Bộ Hút Máu] được không? Để nghiên cứu các kỹ năng hút máu ấy!”

     “BỎ ĐI.”

     “Thế hay là để mục tiêu điều tra ký ức của ta. [Câu Lạc Bộ Người Hầu], cống hiến tận tâm cho ta từng ngày một!”

     “Không, tôi không nghĩ là mục tiêu vớ vẩn đâu nhưng cái tên kinh lắm. À mà mục tiêu cũng tởm nữa.”

     “Thế hay là [Câu Lạc Bộ Tạo Em Bé]? Hay là [Câu Lạc Bộ Đẻ Trứng] cũng không tồi.”

     “...Sao cô lại ở đây?”

     Kujou vừa nhận ra Sudou đang đứng gần đó, bám lấy tay cậu và áp vào ngực.

     Dù Hisui thích tư thế này, nhưng cậu không thể không khỏi sợ hãi bị đánh đập bất cứ lúc nào, nên không thể tận hưởng làn da mềm mại của cô thêm được.

     “Em là cộng tác viên của Rushella. Và em còn nhận được lương theo hợp đồng cơ, nên ở bên cô ấy đâu có gì sai?”

     “Thế à?”

     “Hi-kun không có ý kiến gì về tên câu lạc bộ sao?”

     “Gọi nó là [Câu Lạc Bộ Vô Công Rỗi Nghề] đi. Các hoạt động sẽ bao gồm Abesh, hay là [Câu Lạc Bộ Sóng Điện Từ Giờ Tan Học]?”

     “Trẻ con ngày nay chán thật. Hể, hay là Câu Lạc Bộ Nghiên Cứu Huyền Bí đi, ở đây có tận bốn quái vật.”

     “Này đừng có gộp tôi vào, tôi là người đấy nhé.”

     “Eruru đã làm việc chăm chỉ để có thể có một cuộc sống bình thường phải không? Và còn chấp nhận chịu trách nhiệm cho vụ của Kishida nữa... Vì vậy nên bộ phận của cô ấy đang bị thiếu nhân lực. Sao chúng ta không thể giúp cô ấy?”

     Hisui lầm bầm, ngồi xuống một cái ghế gần đó.

     “Được rồi, tất cả các thành viên đã đông đủ, hãy cùng thảo luận về các hoạt động sắp tới nhé!”

     Rushella nói với dáng dấp như một nhà lãnh đạo.

     Mei nhìn như thể đang xem tấu hài.

     Eruru thì không rời mắt khỏi màn hình máy tính.

     Và Kujou đứng đó mệt mỏi.

     Quây xung quanh cậu là ma cà rồng, người nhân tạo, và cả một bán ma cà rồng, cậu không kìm nổi mà buông một tiếng thở dài chán nản.

     “Quay lại đi nào, cuộc sống yên ổn của tôi.”

Bình luận